*VietTUDAN ---- FINinfo@
*VTD-TUẦN BÁO/ Weekly
=>Số/No.485/10.03.11
QUAN DIEM
THOI SU/THONG TIN
KINH TE/ TAI CHANH
PHONG TRAO DAU TRANH
NHAN QUYEN/ DAN CHU
LUC LUONG TON GIAO
TOT DAO DEP DOI
LAP TRUONG DAU TRANH
=>Số/No.484/03.03.11
=>Số/No.483/24.02.11
=>Số/No.482/17.02.11
=>Những Số ĐẶC BIỆT
*VTD-NHÂN & DÂN QUYỀN
*VTD-KINH TẾ/ TÀI CHÁNH
*VTD-CHÍNH TRỊ/ĐẢNG PHÁI
*VTD-XÃ HỘI/ LUẬT PHÁP
*VTD-TÔN GIÁO/ GIÁO HỘI
@FINinfo--Fin.SERVICES
@FINinfo--Fin.PROCEDURES
@FINinfo--Fin.DOCUMENTS
@FINinfo--Fin.ARCHIVES
VTD&FIN-LinhTinh/Varieties
VTD&FIN-ĐỘC GIẢ/Readers
VTD&FIN-GẶP GỠ/Meeting
VTD&FIN-LƯU TRỮ/Archives
 



 ==========================         =================================

  DIEN DAN CHINH TRI VIET NAM          Dau tranh cho Tu do & Dan chu tai Viet Nam 
  Vietnamese Political Forum                           Fight for Liberty&Democracy in Vietnam
  Tribune Politique Vietnamienne              Lutte pour la Liberte&Democratie au Vietnam

 ==========================         =================================


===============================================================
VietTUDAN --------------------------------------------------------------THOI SU/THONG TIN 
===============================================================



                                      XIN BAM VAO DAY DE DOC
                                           So Dac Biet vtd0341
                        CONG GIAO VN DAU TRANH CHO CONG LY
            VA VIEC CAN THIEP CUA VATICAN VAO NOI BO CONG GIAO VN
                                      



                              NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:

                                         CHÍNH TRỊ QUỐC TẾ LÀM
                                              “CHỆCH HƯỚNG“
                                       CUỘC CÁCH MẠNG DẠ DẦY

                            Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                             Geneva, 10.02.2011
                                        Web: http://VietTUDAN.net


Theo dòng thời sự tuần trước, thứ Năm 03.02.2011, khi viết về cuộc nổi dậy tại Ai Cập, chúng tôi đã chọn đầu đề CHÍNH TRỊ TÌM CÁCH PHÂN HÓA CUỘC CÁCH MẠNG DẠ DẦY.

Thực vậy, cách đây 3 năm, khi Phong trào Dân Oan đứng lên rầm rộ ở Việt Nam, thì Phong trào Dân Chủ đứng xa xa lại rêu rao rằng Dân Oan can đãm đứng lên vì ý thức Dân Chủ. Dân Oan vì mất nhà đất mà đứng lên, chứ không phải vì ngưỡng vọng Dân Chủ trừu tượng. Tôi đã phải viết cảnh cáo rằng những nhà Dân Chủ đừng mượn đầu heo nấu cháo. Dân Oan vì mất nhà đất đứng lên đòi Công Lý, thì CSVN không thể bắt tội được. Còn nếu nói là đấu tranh đòi Dân chủ, thì CSVN có thể nại ra Diều 88 mà bắt tội. Giới chính trị thường dùng những phạm trù trừu tượng để mượn đầu heo nấu cháo mà húp để chiếm công lao hy sinh.

Cuộc nổi dậy của quần chúng Tunisie và Ai Cập có những động lực cụ thể và rõ rệt. Họ biết những gì đòi hỏi. Nhưng giới Báo chí và giới tính toán Chính trị quốc tế đã phủ lên đầu họ những yếu tố khác để làm “chệch hướng“ cuộc nổi dậy.


Động lực chính yếu nổi dậy của
quần chúng Tunisie và Ai Cập

Người ta gọi cuộc nổi dậy của quần chúng Tunisie là «Cách Mạng Hoa Lài« có vẻ văn vẻ thơ mộng. Khi viết về cuộc Cách Mạng quần chúng này, tôi không dùng những từ thơ mộng ấy, mà gọi là cuộc « Cách Mạng Dạ Dầy «  vì nhìn thấy cái động lực chính yếu là DẠ DẦY. Tuy không trí thức và thơ mộng, nhưng đó là thực tế. Thực vậy, hai động lực chính yếu sau đây đã đẩy quần chúng nổi dậy

=> DẠ DẦY đói cho cá nhân: mỗi ngày chì có 2 đo-la và không biết tương lai con cái ra sao. Tôi xin nhấn mạnh đây là DẠ DẦY của mỗi cá nhân lo cho thân xác mình sống. Không có DẠ DẦY xã hội.

=> Nhưng cuộc nổi dậy mang tính cách xã hội do tâm lý đồng cảm HẬN THÙ đối với những kẻ đã dùng quyền lực bóc lột sức lực người dân và tài sản chung cho túi riêng. Việc cướp bóc của kẻ cầm quyền để mỗi cá nhân bị đói tạo nên lòng HẬN THÙ xã hội.

Nếu tất cả mọi người cùng đói như nhau, thì mọi người cùng chung lưng làm ăn, không có hận thù nhau. Nhưng nếu đa số đói mà chỉ có một số người giầu nứt khố do biển thủ những cố gắng của quần chúng, thì quần chúng trở thành HẬN THÙ kẻ bóc lột. Từ DẠ DẦY đói cá nhân và từ HẬN THÙ chung xã hội đối với thiểu số cầm quyền bóc lột, quần chúng ắt phải nổi dậy.

Để giải quyết việc nổi dậy của quần chúng như vậy, phải thỏa mãn CỤ THỂ đúng hai động lực nổi dậy, tức là làm cho DẠ DẦY mỗi cá nhân khỏi đói và phải tiễu trừ những kẻ đã bóc lột tạo nên HẬN THÙ xã hội.


Những giải quyết trừu tượng
xa với động lực nổi dậy của quần chúng

Hai động lực chính DẠ DẦY cá nhân và HẬN THÙ xã hội trên đây hầu như đã bị giới Báo chí và giới Chính trị quốc tế quên đi. Thực vậy :

=> Báo chí không gọi đây là cuộc Cách Mạng vì đói ăn nữa, mà chỉ nói rằng dân chúng nổi dậy đòi TỰ DO, DÂN CHỦ, chống ĐỘC TÀI. Người ta hô hào những Chính quyền hãy cải cách để cho có TỰ DO, DÂN CHỦ và ngăn chặn ĐỘC TÀI.  Quần chúng quan tâm đến DẠ DẦY đói cụ thể. Báo chí trí thức thì phủ lên đầu họ những chữ trừu tượng Tự do, Dân chủ, Độc tài. Có lẽ chính Báo chí cũng chưa nhìn rõ tương quan nhân quả (relation cause à effet) giữa Tự do, Dân chủ và Bụng đói. Báo chí trí thức chưa nhìn rõ, thì làm thế nào quần chúng nhìn thấy ngay mà ngưng biểu tình đòi hỏi cho DẠ DÀY đói của họ. Khi bụng đói thì khó lòng thấy mình có tự do bởi lẽ cái DẠ DÀY trói buộc việc thực hiện tự do.

=> Giới Chính trị quốc tế thì lại tính toán quyền lợi cho nước mình. Họ tìm giải quyết những vấn đề khác với những động lực chính làm quần chúng Ai Cập nổi dậy. Thậm chí những vấn đề này còn phải bắt dân Ai Cập phải hy sinh cực khổ nữa. Thực vậy, Hoa kỳ và Liên Âu quên đi động lực chính nổi dậy của quần chúng Ai Cập, mà chỉ quan tâm chính yếu đến những việc bảo vệ cho chính mình như sau :
* Lo sợ những thay đổi thất lợi chuyên chở qua Kênh Suez
* Lo sợ thay đổi chính sách của Ai Cập đối với Do Thái mà mình bảo vệ
* Lo sợ một Chính quyền theo Hồi giáo kiểu Iran tại Ai Cập

Chính vì những lo sợ này mà Hoa kỳ và Liên Âu không tích cực đi vào những giải quyết căn bản cho cuộc Cách Mạng Dạ Dầy của quần chúng Ai Cập. Thậm chí Liên Âu và Hoa kỳ có thể vẫn duy trì những chế độ độc tài để giữ «Trật Tự« , nghĩa là kềm kẹp dân chúng, nhất là Hồi Giáo, không chống lại mình.

Chủ trương ích kỷ này của Liên Âu và Hoa kỳ tất nhiên không giải quyết động lực chính yếu và chính đáng của quần chúng nổi dậy là DẠ DẦY và HẬN THÙ đối với kẻ bóc lột. Khi động lực chính yếu hiện nay của dân chúng không được giải quyết cụ thể, mà chỉ dùng những mỹ từ trừu tượng để bao che chủ trương ích kỷ của mình, thì cái « Trật Tự «  chỉ là tạm thời. Những động lực chính nổi dậy còn đó thì việc nổi dậy vẫn tiếp tục.

Đây là bài học để chúng ta nghĩ đến Việt Nam. Khi dân chúng Việt Nam nổi dậy tiễu trừ cơ chế CSVN hiện hành, thì có thể giớiChính trị quốc tế có thể nhân danh « Trật Tự «  đối với Trung quốc để hy sinh những nguyện vọng chính yếu và chính đáng của quần chúng Việt Nam.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 10.02.2011
Web: http://VietTUDAN.net


                                         TIN NGẮN BÌNH LUẬN
                                           TỪ 03.02-10.02.2011

                                   Nguyễn Phúc Liên/ VietTUDAN
                                            Geneva, 10.02.2011
                                      Web: http://VietTUDAN.net

Ghi lại những Tin Tức ngắn và thêm Bình Luận cá nhân khi đọc Tin trên các Diễn Đàn Internet, đọc Báo Chí, nghe Đài Phát Thanh hay xem Đài Truyền Hình. Có thể coi đây như một thứ Nhật Ký về Tin Tức.

Bà Suu Kyi kêu gọi thế giới tiếp tục cấm vận Miến Điện
RFA 06.02.2011

Trong bản tuyên bố mới phổ biến hồi sáng nay ở Rangoon, Liên Đoàn Toàn Quốc Đấu Tranh Vì Dân Chủ do bà Aung San Suu Kyi lãnh đạo kêu gọi Hoa Kỳ và các nước Tây Phương tiếp tục cấm vận chính quyền Miến Điện.

Bản tuyên bố viết rằng các biện pháp mà Hoa Kỳ cùng một số quốc gia Châu Âu đang áp dụng đã đẩy các tướng lãnh đương quyền của Miến đến chỗ khó khăn hơn, đặc biệt là những tập đoàn thương mại do quân đội điều hành, và không ảnh hưởng gì tới đời sống của người dân.

Phó Chủ Tịch Liên Đoàn là ông Tin Oo nói với hãng thông tấn Reuters rằng quyết định được đưa ra dựa vào những cuộc nghiên cứu do Liên Đoàn thực hiện, và sau những cuộc tham khảo với các nhà kinh tế.

Một số các nhà quan sát cho rằng lý do khiến Liên Đoàn Toàn Quốc Đấu Tranh Vì Dân Chủ yêu cầu quốc tế duy trì cấm vận vì đó là lá bài chính trị duy nhất mà Liên Đoàn có được khi đòi hỏi chính quyền quân sự Miến Điện phải đổi mới chính trị.

NASA phát hiện thêm một thái dương hệ mới

Libération hôm nay cho biết, kính viễn vọng mang tên nhà thiên văn học Kepler, của trung tâm Hàng không Vũ trụ Hoa Kỳ NASA, đã phát hiện thêm một thái dương hệ mới với 6 hành tinh. Thông tin này được công bố trên tạp chí Nature, ngày 4/2. Phát hiện mới này là một thành tích trong cuộc săn đuổi các hành tinh nằm ngoài hệ mặt trời của chúng ta. Hiện tại, giới thiên văn đã phát hiện được 529 hành tinh, trong đó có 64 « thái dương hệ» mới, bao gồm ít nhất hai hành tinh.

Mặc dù, lý thuyết về sự tồn tại của các hệ hành tinh ngoài thái dương hệ của chúng ta đã có từ lâu, việc nghiên cứu các hành tinh này chỉ thực sự bắt đầu vào năm 1995, khi ê kíp Pháp-Thụy Sĩ tiến hành các quan sát đầu tiên, với các kính thiên văn hiện đại. Trong khoảng thời gian từ 1.995-2.000, các nhà thiên văn chỉ phát hiện được có 50 hành tinh. Trong khi đó, kể từ năm 2.000, cuộc tìm kiếm đã tăng tốc, với khoảng 500 hành tinh mới được tìm ra.

Được phóng lên quỹ đạo, kính thiên văn Kepler có thể quan sát tốt hơn các vật thể trong vũ trụ. Các nghiên cứu ngày càng chính xác hơn về các hành tinh ngoài trái đất cho thấy chúng vô cùng đa dạng, từ các hành tinh chỉ toàn là khí như sao Diêm Vương hay sao Thổ, cho đến đất đá, như Trái Đất, hay sao Kim. Cũng có hành tinh chỉ là băng giá. Ngược lại, có hành tinh luôn cháy bỏng. Các quỹ đạo của chúng cũng hết sức khác nhau.

Để biết được liệu trên các hành tinh vừa được phát hiện, có các điều kiện cho sự sống hay không, cần phải từ 10 đến 20 năm nữa, với sự ra đời của một thế hệ ống kính thiên văn mới mạnh hơn.

Phát hiện các cơ sở trồng cần sa do người Việt trông coi

Giới chức của Anh - một trong những địa danh được ưa chuộng nhất của người Việt nhập cư trái phép - cho biết các di dân bất hợp pháp này bị các băng đảng trồng cần sa bóc lột.

Một khi một người từ Việt Nam đã qua tới bên này, anh ta hoặc chị ta, sẽ được đường dây tìm cho một chỗ ở tạm thời, sau đó được phân phối đi ''trồng cỏ'' tại bất kỳ một cơ sở nào đó của họ trên khắp châu Âu.

Theo cảnh sát thì nhiều người lúc bị bắt sau khi một cơ sở trồng cần sa nào đó bị phát hiện, họ cũng không biết là mình đang ở đâu.

Trục xuất

Cảnh sát biên phòng của Pháp cho biết số người toan tính nhập cư trái phép vào Anh từ Pháp mà bị bắt, đã tăng 200% chỉ trong 2 năm 2008-2009.

Giới hữu trách ở Âu châu cũng nhìn nhận những khó khăn trong việc ngăn chặn các đường dây đưa người này, ít ra là vì nó liên quan đến nhiều quốc gia, cần phải có sự phối hợp mỗi khi muốn ra tay.

Trước mắt thì theo đúng luật pháp ở đây là đưa các nghi phạm ra tòa. Nhưng chuyện không chỉ dừng ở đó.

Lấy thí dụ tòa tìm thấy một người có tội, thì không chỉ đơn giản là bỏ tù, mà còn phải tính chuyện trục xuất về nguyên quán, tức Việt Nam.

Chính sách của Anh là muốn có sự tham gia của nhà chức trách Việt Nam, và hai nước cũng đã đạt được một số thỏa thuận đáng kể trong lĩnh vực này.

Nhưng điều đó có làm giảm các vụ nhập cư trái phép từ Việt Nam sang hay không thì thời gian mới trả lời được.

Un vaste entrepôt de cannabis découvert à La Courneuve

Par Jean-Marc Leclerc  08/02/2011 |
 
Selon les experts, la production s'élèverait à plusieurs centaines de tonnes en Europe. Crédits

INFO LE FIGARO - Une organisation criminelle asiatique y cultivait entre 500 et 900 pieds.

Les forces de l'ordre viennent d'investir à La Courneuve un important entrepôt, où une organisation criminelle asiatique se livrait à la culture du cannabis. «C'est une prise majeure», se félicite-t-on dans l'entourage du préfet de Seine-Saint-Denis, Christian Lambert. Selon les premiers éléments de l'enquête, il y aurait entre 500 et 900 pieds. Le hangar, où la plante était cultivée en pot sous une lumière artificielle, était surveillé par des «hommes de main» d'origine vietnamienne.

«En Grande-Bretagne, une véritable mafia, intégrant nombre de personnes de cette communauté, joue un rôle prépondérant dans la culture indoor du cannabis», explique un enquêteur. La Mission interministérielle de lutte contre la drogue et la toxicomanie (Mildt), confiée au juge Étienne Apaire, assure que «60% du cannabis consommé en Grande-Bretagne est produit au Royaume-Uni». À en juger par la prise de mardi, les organisations criminelles outre-Manche seraient en train d'importer leur savoir-faire en France.

Un séminaire sur la culture indoor de cannabis, le 9 juin dernier à Paris, a pointé la progression inquiétante de cette pratique en Europe. Selon les experts, la production s'élèverait à plusieurs centaines de tonnes. Rien qu'aux Pays-Bas, la culture indoor générerait un chiffre d'affaires annuel de plus 2 milliards d'euros. «L'autoculture à usage personnel est en train de céder le pas à la culture quasi industrielle soutenue et organisée par les milieux criminels, explique le juge Apaire. Cet été, à Paris, les experts ont insisté sur les liens avérés de cette culture intensive avec des groupes criminels organisés n'hésitant pas à recourir à la violence.»

http://www.lefigaro.fr/actualite-france/2011/02/08/01016-20110208ARTFIG00475-un-vaste-entrepot-de-cannabis-decouvert-a-la-courneuve.php

Ai Cập & 'lộ trình chuyển giao quyền lực'

Phó Tổng thống Omar Suleiman, cựu lãnh đạo ngành an ninh, được phong chức gần đây để lo điều hành việc nước thay cho Tổng thống Hosni Mubarak

Phó Tổng thống Ai Cập, ông Omar Suleiman, người nhân danh Tổng thống Hosni Mubarak đàm phán với phe đối lập, vừa nói chính phủ có một kế hoạch chuyển giao quyền lực.

Tuy thế, phe đối lập, một tập hợp của các phe nhóm khác nhau đấu tranh qua các đợt xuống đường đã sang tuần thứ ba ở thủ đô Cairo, vẫn nói họ đòi ông Mubarak phải ra đi ngay lập tức.

Sau cuộc gặp với đại diện của phe đấu tranh dân chủ hôm Chủ Nhật, Phó Tổng thống Ai Cập, ông Omar Suleiman, người trên thực tế thay mặt tổng thống Hosni Mubarak điều hành đất nước, nói ông có một kế hoạch để chuyển giao quyền lực trong hòa bình.

Phát biểu trên truyền hình Ai Cập sau khi đã trình bày cho vị tổng thống 82 tuổi về nội dung cuộc đàm phán với phe đối lập, ông Suleiman tỏ ra lạc quan rằng "Tổng thống hoan nghênh cuộc hòa giải dân tộc".

Chính quyền Mubarak cũng cho nối lại mạng Internet và thả một số người bị bắt gần đây.
Sau cuộc gặp mặt hôm Chủ Nhật, một ủy ban gồm bốn chuyên gia về pháp lý, trong đó hai người đại diện cho chế độ Mubarak, hai người kia đại diện cho phe đấu tranh dân chủ, sẽ họp vào thứ Ba 8/2.

Ủy ban này được thành lập theo sắc lệnh của Tổng thống Mubarak.

Tổng thống nhấn mạnh đến ý nghĩa, tầm quan trọng của việc đi từ các chỉ dẫn cho tới chỗ có một lộ trình chuyển giao quyền lực trong hòa bình và trật tự, tôn trọng hiến pháp.


Mỹ: Muốn Đàm Phán ở Ai Cập Có Đại Diện Nhiều Phe Phái

WASHINGTON   -     Chính phủ Obama yêu cầu các nhà lãnh đạo Ai Cập tiếp nhận đại diện của nhiều phe phái trong cuộc đối thoại về cải tổ, nhưng không tán thành đòi hỏi của phong trào biểu tình là sự từ chức ngay của TT Mubarak.

Trong lúc Bạch Ốc theo dõi các diễn biến, hôm Thứ Hai các viên chức Washington cảnh báo rằng sự ra đi đột ngột của ông Mubarak có thể đưa tới thoái bộ trong cuộc chuyển tiếp qua dân chủ.  Washington hoan nghênh với sự dè dặt các đề nghị cải tổ của PTT Suleiman.

Theo hiến pháp Ai Cập, khi TT từ chức, bầu cử phải tổ chức trong thời hạn 60 ngày, nghĩa là trước Tháng 9 - các viên chức Hoa Kỳ nói thời hạn 60 ngày là không đủ để chuẩn bị.

Tại Bộ ngoại giao, phát ngôn viên J.P. Crowley tuyên bố "Vấn đề là Ai Cập có sẵn sàng 1 cuộc bầu cử cởi mở và tranh đua hay không". Ông Crowley nhắc lại rằng các cuộc bầu cử trong quá khứ là thiếu tự do và công bằng.

TT Obama nhận rằng Ai Cập có tiến bộ theo hướng tìm kiếm giải pháp - ông không nói rõ hơn, nhưng phản ảnh các nhận xét của ngoại trưởng Clinton.

Hôm cuối tuần, bà Clinton lên tiếng hậu thuẫn PTT Suleiman ở vai trò dẫn đầu cuộc chuyển tiếp, và hô hào cộng đồng quốc tế ủng hộ. Bà Clinton nêu nghi vấn về sự khôn ngoan của đòi hỏi ông Mubarak từ chức ngay - hôm Thứ Hai, các viên chức Washington cũng phát biểu tương tự.


Lãnh tụ trẻ của Ai Cập hô hào chấm dừt chế độ Mubarak.

CAIRO  -     Lãnh tụ trẻ của phong trào chống Mubarak vừa đuợc trả tự do đã góp mặt với đám đông biểu tình lần đầu tiên tại công viên Tahrir.

Wael Ghonim 30 tuổi, viên chức tiếp thị của Google và là thành viên ban tổ chức biểu tình, đuợc hoan hô vang dội khi anh tuyên bố "Chúng ta sẽ không từ bỏ đòi hỏi chấm dứt chế độ này".
 
Ngay khi đuợc phóng thích sau 12 ngày bị giam, Ghonim trả lời phỏng vấn tối Thứ Hai - anh tỏ vẻ đau buồn về những người đã chết và khẳng định "Chúng tôi yêu đất nước Ai Cập - chúng tôi có quyền".

Anh tuyên bố giữa đám đông "Tôi không là anh hùng - những người đã hi sinh mới là anh hùng" - liền đó, anh lên tiếng hô "Mubarak ra đi, ra đi".

Ghonim đã trở thành điểm tập trung cuả đám người biểu tình không công nhận các nhóm đối lập truyền thống đã tiếp xúc với PTT Suleiman.


Kerry: Mubarak Nên Ra Đi

WASHINGTON   -     Nghị sĩ John Kerry, tiếng nói của lập pháp về chính sách đối ngoại, đã vượt qua hành pháp 1 bước về vấn đề Ai Cập - ông cho rằng TT Mubarak nên từ chức như là cách để chấm dứt hỗn loạn sau ngày các giới xuống đường phản đối chế độ.

Trong 1 bài cậy đăng trên báo The New York Times phát hành hôm Thứ Ba, ông Kerry viết "Ông Mubarak phải chấp nhận thực tế là ổn định tùy thuộc vào thiện chí buớc qua bên lề của ông, để rút lui êm đẹp, mở đường cho 1 cơ cấu chính trị mới".  Theo ý của ông Kerry, 1 trong những việc khó khăn với nhà lãnh đạo bị bao vây là tổ chức 1 cuộc chuyển tiếp trong hoà bình.

Là chủ tịch ủy ban ngoại giao Thượng Viện và là ứng viên TT của đảng DC năm 2004, nghị sĩ Kerry nhấn mạnh: sự phẫn nộ và các khát vọng đã thúc đẩy công dân thuộc mọi giới xuống đường sẽ không tan biến trước khi có những cải tổ rộng rãi. Theo ông, biến động tại Ai Cập cũng đòi hỏi thay đổi trong các quan hệ giữa Washington và Cairo.

Vị dân cử Massachusetts là đồng minh của TT Obama trong nhiều lãnh vực đánh giá ông Mubarak là người yêu nước và là nhân vật nỗ lực tìm kiếm hoà bình giữa Israel và Palestine - nhưng, nay ông Mubarak phải đóng góp vào nền hoà bình cửa Ai Cập bằng cách nhanh chóng thiết lập 1 chính phủ lâm thời hưóng tới bầu cử trung thực.

Dân Ai Cập đòi hỏi Tổng Thống Mubarak ra đi

CAIRO –Tin AP: Hơn ¼ triệu người tràn vào trung tâm Thủ đô Cairo ngày Thứ Ba, phủ kín quảng trường chính của thủ đô bằng một cuộc biểu tình lớn nhất trong một tuần lễ không ngừng đòi hỏi Tổng Thống Hosni Mubarak phải ra đi sau gần 30 năm cầm quyền.

Các người chống chính quyền đổ vào quảng trường Tahrir, trong số đó có những người đã thách đố với việc chính phủ ngừng mọi phương tiện chuyên chở để tới thủ đô từ những tỉnh thành nông thôn ở vùng châu thổ sông Nile. Đám đông ôn hòa chen vai thích cánh nhau gồm có thầy cô giáo, nông dân, sinh viên tốt nghiệp đại học thất nghiệp, phụ nữ bảo thủ trong các khăn choàng đầu và phụ nữ mang guốc cao gót, đàn ông mặc vest và đàn ông lao đông mang đôi dép mòn. Họ ca những bài hát yêu nước và hô những khẩu hiệu chống ông Mubarak như, “Hãy ra đi! Hãy ra đi! Hãy ra đi!” trong khi các phi cơ trực thăng quân đội bay trên đầu. Các người tổ chức biểu tình cho hay mục đích gia tăng tuần hành để truất phế tổng thống từ nay cho tới thứ Sáu, và những cuộc biểu tình tương tự cũng nổ ra tại ít nhất 5 thành phố khác ở khắp Ai Cập.
 
Những nét đặc sắc của cuộc nổi dậy thắng lợi ở Tunisia
 
Cuộc nổi dậy đầu năm 2011 thắng lợi có ý nghĩa lịch sử và thời đại của nhân dân Tunisia đang có tiếng vang sâu rộng trên toàn thế giới.

Đây là một sự kiện tất yếu, lại hoàn toàn bất ngờ, không một ai dự đoán trước.

Một thắng lợi lịch sử vì không những viên tổng thống độc đoán, tham nhũng gia đình trị bị hạ bệ, phải bỏ chạy ra nước ngoài, mà toàn bộ chính quyền độc đảng cũ của Ben Ali cũng bị hạ bệ, 200 viên chức cao cấp tay chân của Ben Ali bị truy nã về những tội tham nhũng, đàn áp.

Có tin viên tướng Công an Ali Senati đã về hưu cũng bị bắt giữ về những tội tham nhũng, đàn áp đẫm máu do hắn gây ra.

Nguyên Bộ trưởng nội vụ Abdallah Kallal cũng bị bắt giữ vì bị tố cáo từng tham gia tra tấn, hành hạ các nhà dân chủ, các nhà báo đối lập, chờ ngày ra tòa.

Chính phủ lâm thời ban bố tự do truyền thông và báo chí, hàng loạt báo mới xuất hiện trong một tuần nay, được xã hội tìm mua hết sạch mỗi buổi sang. Theo điều tra của báo Đức, nhân dân thủ đô Tunis trở nên dân nghiện đọc báo số một của thế giới. Đài truyền thanh tư nhân mới mẻ Mosaique FM phát đi 4 buổi mỗi ngày mấy ngày đầu, nay buộc phải phát suốt ngày và đêm, cứ 3 giờ lại có bản tin mới. Tunisia bị xếp ở hàng cuối về tự do báo chí, mấy ngày nay nhảy lên hàng đầu, theo xếp hạng của RSF (Reporter sans frontiers). Đây cũng là thắng lợi lịch sử nữa.

Một ý nghĩa lịch sử quan trọng khác là lần đầu tiên một nước Ả-rập và Hồi giáo lảm cách mạng hòa bình, ôn hòa, không bạo động, lật đổ một chính quyền độc đoán – độc đảng – tham nhũng – cảnh sàt trị, để 60 ngày nữa tổng tuyển cử tự do bầu ra quốc hội dân chủ đa nguyên đa đảng đầu tiên, mở đầu kỷ nguyên mới cho đất nước.

Một đất nước nhỏ với hơn 10 triệu dân đang nêu một tấm gương sáng lôi cuốn nhân dân các nước láng giềng theo kinh nghiệm của mình để đòi lại tự do và nhân quyền. Nhân dân Yemen cựa mình; nhân dân Algeria nổi giận; nhân dân Libya bất bình; Vương quốc Oman và Vương quốc Jordanie lo sợ; nhân dân Ai Cập phẫn nộ xuống đường hảng ngàn, hàng vạn người buộc tổng thống Mubarak phải cải tổ chính phủ…, tất cả đều do sự kiện Tunisia tác động, lảm cho bộ mặt các nước Ả-rập thay đổi theo dây chuyền, sớm hay muộn tùy theo so sánh lực lượng trong từng nước. Mọi sự không còn như trước. Đây lả cú hích lịch sử mang tên kiểu cách Tunisia, kiểu mẫu Tunisia – la mode Tunisienne, le style Tunisien -, được các nhà chính trị, nhà lịch sử, nhà thời sự quốc tế nghiên cứu, mổ xẻ, nhận định.

Trung Quốc hạn chế báo chí đưa tin về biểu tình ở Ai Cập

Bắc Kinh (AP) — Những cuộc biểu tình ở Ai Cập là xoay quanh chuyện bầu cử tự do và hạ bệ một nhà độc tài ngồi ghế đã lâu phải không? Theo hệ thống truyền thông nhà nước của Trung Quốc thì không phải thế. Báo chí Trung Quốc đang mô tả những sự kiện đó như một dạng hỗn loạn đi kèm với thứ dân chủ kiểu phương Tây.

Những cuộc nổi dậy gần đây ở Ai Cập và Tunisia, không còn nghi ngờ gì nữa, đang làm cho nhiều chế độ độc tài trên khắp thế giới phải “tạm dừng”. Nhưng không nơi nào tỏ ra quyết tâm kiểm soát thông điệp đằng sau các sự kiện ấy như Trung Quốc.

Báo chí chỉ có thể đăng tải những tin bài về phong trào phản đối lấy nguồn từ cơ quan truyền thông chính thống là Tân Hoa Xã. Đó là một chính sách thường được sử dụng đối với những vụ việc mà chính quyền coi là nhạy cảm. Cơ quan kiểm duyệt đã chặn mọi đường tìm kiếm cụm từ “Ai Cập” trên các trang mạng xã hội, và mọi lời bình luận nào của người dùng mà có rút ra điều gì tương tự cho Trung Quốc, thì đều bị xóa sạch khỏi các diễn đàn Internet.

Mặc dù những người phản đối có rất ít cơ hội khuấy động biểu tình ở Trung Quốc, song mức độ đảng cộng sản cầm quyền kiểm duyệt hoạt động đưa tin về vụ việc cho thấy rõ ràng họ thận trọng đến thế nào đối với bất kỳ nguồn bất ổn tiềm tàng nào có thể đe dọa quyền lực của mình.

Zhan Jian, Giáo sư ngành khoa học chính trị, thuộc khoa Truyền thông, Đại học Thanh niên Trung Quốc, cho biết: “Tất nhiên, chính quyền không muốn thấy comment nào về các cuộc biểu tình cả, bởi vì họ muốn có sự ổn định”.

Ở Trung Quốc thì không thế. Tại nơi này, CNN và BBC không được hiện diện rộng rãi, và nhiều người dân chỉ có thể nhận được phiên bản của sự kiện thông qua các kênh của chính phủ.

Những tin bài ấy chỉ tập trung vào sự hỗn loạn, và phớt lờ lời ca thán của những người biểu tình về độc tài, tham nhũng – cả hai đều là các vấn đề nhạy cảm ở Trung Quốc. Báo chí cũng nhấn mạnh việc chính phủ đã cử vài chuyên cơ tới cứu những người Trung Quốc đang bị kẹt ở nơi đó.

Trên mạng, đánh từ khóa “Ai Cập” lên mạng xã hội, những trang thu hút hàng triệu người sử dụng, và bạn sẽ nhận được thông báo sau: “Thể theo các điều luật, quy định và chính sách phù hợp, kết quả tìm kiếm không được hiển thị”.

Hôm thứ ba vừa rồi, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hồng Lỗi đưa ra lời phủ nhận thường lệ của chính phủ về việc Internet bị kiểm duyệt, nói rằng: “Internet ở Trung Quốc rất cởi mở”.

Diễn văn của MUBARAK tối 10.02.2011

Mubarak vẫn bám chặt lấy chức vị trong khi ấy dư luận quốc tế và một triệu dân biểu tình tại Le Caire chờ đợi ông tuyên boat thoái vị êm thắm.

Sau Diễn văn, dân chúng hoàn toản bất bình. Bài Diễn văn này có thể đưa Ai Cập đến đẫm máu trong những ngày tới.

Nguyễn Phúc Liên/ VietTUDAN
Geneva, 10.02.2011
Web: http://VietTUDAN.net

 



                                        THỤY SĨ ĐÃ PHONG TỎA
                                            TÀI SẢN MUBARAK

Từ Le Caire, Tin TT.Hosni MUBARAK từ chức được công bố vào khoảng 17g30 chiều ngày 11.02.2011. Trong lúc đó Bà Tổng Thống Thụy sĩ Micheline CALMY-REY đang gặp Thủ tướng Tây Ban Nha tại Madrid. Nhưng sau 4 tiếng đồng hồ có Tin TT.Hosni MUBARAK từ chức, Bà TT.Thụy sĩ Micheline CALMY-REY đã CHÍNH THỨC RA LỆNH PHONG TỎA Tài sản (Tiền mặt hay Nhà cửa…) của Gia đình cựu TT.Hosni MUBARAK nằm trên Lãnh thổ Thụy sĩ.

Việc cấp bách RA LỆNH PHONG TỎA này nhằm tránh việc thất thoát có thể khi TT.Hosni MUBARAK không còn là Tổng Thống nữa.

Đài Truyền Hình CNN hôm nay đã lập đi lập LỆNH PHONG TỎA này trên khắp Thế giới để làm gương cho các nước khác.

Nguyễn Phúc Liên


AI CẬP ĐẠI LOẠN
VÌ THAM NHŨNG VÀ DÂN ĐÓI

Các cuộc biểu tình ở Ai Cập đòi lật đổ Mubarak có nguyên nhân cơ bản là
nạn tham nhũng và tình trạng đói khổ của dân chúng.

Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh



Sau hơn một tuần đại loạn ở Cairo và một số nơi khác của Ai Cập, người ta đã thấy hơn một triệu dân đổ ra ngoài đường phố để đòi Tổng Thống Ai Cập Hosni Mubarak phải từ chức. Mubarak đã lên cầm quyền từ 30 năm qua, sau khi TT Anwar el-Sadat bị ám sát năm 1981.

Trên thế giới chưa hề thấy một ông Tống Thống nào liên tục giữ chức vụ lâu đến như vậy. Tổng Thống là do dân bầu có giới hạn theo nhiệm kỳ, Mubarak là Tổng Thống đắc cử kéo dài trong 30 năm, tự nhiên là một kẻ độc tài, mặc dù không phải độc tài phe tả như Stalin ở Nga hay phe hữu như Hitler ở Đức. Mubarak có thể coi như độc tài phe giữa, nhưng bất luận là độc tài theo chủ thuyết chính trị nào, độc tài vẫn là độc tài và khi đã là độc tài, chế độ cai trị chỉ đưa đến nạn tham nhũng, vì độc tài và tham nhũng là anh em song sinh.

Các cuộc biểu tình ở Ai Cập đòi lật đổ Mubarak có nguyên nhân cơ bản là nạn tham nhũng và tình trạng đói khổ của dân chúng.

Và đầu tuần này có tin cho biết có thể một nhà ngoại giao nổi danh quốc tế là Mohamed ElBaradei  được lựa chọn làm Tổng Thống Ai Cập. ElBaradei đã từng được giải Nobel, và cũng là người đã chống đối lệnh giới nghiêm của Mubarak, tham gia biểu tình ở trung tâm thủ đô Cairo. Mubarak đã phải lùi một bước và loan báo chỉ định một chính phủ liên hiệp mới.

Ở đây có một câu hỏi được đặt ra: Nếu Ai Cập có một chế độ độc tài như vậy, tại sao trong suốt 30 năm qua LHQ và các cường quốc cũng như dư luận quốc tế vẫn im lìm để mặc?

Câu trả lời giản dị là Ai Cập giữ một vai trò rất quan trọng cho nền kinh tế và chính trị toàn cầu. Về kinh tế Ai Cập có hải cảng Suez, trên bờ kinh đào Suez là con đường biển thông thương quan trọng nhất thế giới từ Á Đông qua Trung Đông đến Âu châu. Huyết mạch chính của kinh tế toàn thế giới cho đến nay vẫn là dầu lửa. Nếu kinh đào bị khóa lại, kinh tế toàn cầu sẽ bị nghẹt thở.

Về mặt chính trị, phần đông dân Ai Cập là người Á rập, nhưng chính quyền Ai Cập từ lâu vẫn ủng hộ Israel, nước của người Do thái. Trong cuộc đàm phán hòa bình hiện nay giữa Israel và nước Palestine của người Á rập, Ai Cập chính thức ủng hộ Israel. Dân Ai Cập đa số là Á rập, vậy tại sao người Á rập ở Ai Cập lại đứng về phe thù nghịch với người Á rập là Do thái? Về mặt này ở Ai Cập đã từng có một phong trào tranh đấu của người Á rập là tổ chức "Huynh đệ Hồi giáo", nhưng tổ chức này đã bị cấm hoạt động từ lâu, và những phần từ còn lại nếu có giao tiếp với nhau cũng không có hoạt động, đặc biệt là không hề có một phần tử nào như nhóm khủng bố al-Qaida đánh bom tự sát ở Ai Cập cho đến nay.

Nhân dịp này thiết tưởng cũng nên điểm qua một chút về lịch sử. Ai Cập là một trong những nước có nền văn hóa cổ kính nhất trên thế giới, với một di vật do bàn tay con người tạo ra. Đó là ba Kim Tự Tháp sừng sững như ba ngọn núi là những nấm mồ của vua chúa thời xưa cả chục ngàn năm trước. Thời đó dân Ai Cập chỉ là những bộ tộc nay đã mai một từ lâu. Nhưng vào thời đại trước Công nguyên, dân từ bán đảo Á rập đã qua Ai Cập sinh sống. Những người đọc kinh Cựu Ước của Do thái giáo đều đã biết sự tích Abraham đã từ Mecca (Trung Đông) đem thân nhân qua Sinai để đến Ai Cập. Từ đó dân Á Rập qua Ai Cập rất nhiều. Về sau qua các thệ hệ kế tiếp cho đến ngày nay dân Ai Cập là người Á rập.

Trở lại tình hình Ai Cập hiện nay với quyết định có vẻ nhân nhượng của Mubarak là thay đổi Nội các, theo đó sự kiện có ý nghĩa nhất là thay thế Bộ trưởng Nội Vụ Habid el-Adl vốn cầm đầu Lực lượng An ninh, người bị các đoàn biểu tình thù ghét nhất vì đã ra tay đàn áp rất tàn bạo. Ngoài ra một số những nhà kinh doanh từng giữ chức vụ trong nội các và chủ trương tự do hóa kinh doanh cũng bị thay thế. Nhưng dân Ai Cập bực tức trước thế mạnh ảnh hưởng của những tay tài phiệt bạc tỷ Ai Cập vốn là đồng minh sát cánh của Gamal Mubarak, con trai của Mubarak.

Trong Nội các mới, Mubarak đặc biệt giữ lại chức vụ Bộ trưởng Quốc Phòng Đại tướng Hussein Tantavi và Ngoại trưởng Ahmed Aboul Gheit. Từ cuối tuần trước, quân đội Ai Cập đã thay thế Cảnh sát ra tay đàn áp biểu tình. Còn về Ngoại giao người ta đã thấy Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton nhiều lần công khai lên tiếng đòi Mubarak thay đổi chế độ, có nghĩa là phải thay đổi chủ trương độc tài, và phải tổ chức bầu cử tự do.

Vì những vấn đề liên hệ đến hòa bình giữa Do thái và Á rập ở Trung Đông cũng như ảnh hưởng của Mubarak đối với khối Á rập và Israel, Mỹ vẫn muốn Mubarak tiếp tục làm Tổng Thống, chỉ cần ông ta cải cách chế độ hiện hữu để Ai Cập có tự do dân chủ hơn. Chủ nghĩa độc tài dưới bất cứ hình thức nào cũng không còn được chấp nhận nữa.

Sáng thứ Ba tuần nay, gần 300,000 người đã biểu tình đòi Mubarak phải từ chức. Đây là một cuộc biểu tình ôn hòa. Quân đội Ai Cập dàn ra để giữ trật tự và đã nói truớc sẽ không nổ súng.  Xét tình hình này Mubarak rất có thể phải từ chức, không thể kéo dài để chờ cơ hội đổi mới chế độ. Đến chiều Mubarak lên TV tuyên bố ông sẽ không ra ứng cử thêm nhiệm kỳ mới vào tháng 9 năm nay, bác bỏ sự đòi hỏi ông phải từ chức ngay và đi khỏi nước. Tại quảng trường Tahrir đông chật ních người, đám biểu tình đứng trước màn hình TV rộng lớn, la ó, tháo giầy đưa lên đầu vẫy vẫy để tỏ ý miệt thị và la lên: "Cút đi, cút đi . . . "

Chiều thứ Tư lại có biến chuyển mới. Hàng chục ngàn người ủng hộ Mubarak đã tập họp trước đền Hồi giáo Mustafa Mahmoud, kể cả một số người cuỡi ngựa và lừa, chống lại những nhóm biểu tình phản đối. Xung đột dữ dội giữa hai phe đã xẩy ra, như vậy mới đúng là đại loạn.
  
Vào cuối Thế kỷ 20, chúng ta đã biết chủ nghĩa Cộng sản khuynh tả như chế độ Stalin ở Nga và chủ nghĩa bảo thủ khuynh hữu như chế độ Hitler ở Đức đã chết. Vào đầu Thế kỷ 21, chúng ta còn thấy rõ chủ nghĩa vô sản quốc tế chỉ là một thứ quái thai của lịch sử nhân loại.

Chúng tôi đã có lần ghi xã hội chủ nghĩa với bộ mặt quái đản của nó là chủ nghĩa Cộng sản đã chết, nếu có một chút rơm rác nào còn sót lại không bị cây chổi quét, đó chỉ là những nhóm nhỏ muốn lợi dụng thời cơ kiếm chác thêm đôi chút của cải để bỏ túi riêng.

Trước con mắt soi bói của thế giới bên ngoài, những người Cộng sản vẫn tổ chức bầu cử Quốc hội, nhưng thật ra họ đã ngấm ngầm sàng lọc danh sách ứng cử viên để chỉ có những đảng viên của họ được ra tranh cử.

Rút cuộc đất nước vẫn chỉ có một Quốc hội nằm trong tay thao túng của Cộng sản. Nếu không có bầu cử tự do, không thể nào có dân chủ thực sự, rút cuộc vẫn kéo dài chế độ độc tài độc đảng. Cộng sản cần kéo dài thời gian, cũng giống như một anh phi công lái phi cơ đang bay trong không gian có dấu hiệu trục trặc, nên anh cần có thời gian để có thể "hạ cánh an toàn". Đối với mấy anh Việt Cộng vào giờ thứ 25 cũng vậy, điều đó có nghĩa là vẫn an toàn giữ được của cải đã vơ vét được trong thời gian cầm quyền độc tài. Họ cần phải chờ thời cơ để hạ cánh an toàn. Nhưng chờ đến bao giờ?

 


                                          NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI
                                    “MADE IN USA, FRANCE, CHINA“

                            Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                              Geneva, 02.02.2011
                                         Web: http://VietTUDAN.net



Chúng tôi đã viết bài về cuộc nổi dậy của dân chúng Tunisie vì quyền DẠ DẦY. Từ quyền Dạ Dầy ấy, dân chúng mang tâm lý xã hội chung là HẬN THÙ đối với những nhà độc tài đã bóc lột dân để mình giầu nứt khố và làm cho dân nghèo kiết xác. Đó là mẫu số chung làm dân chúng NHẤT TRÍ đòi dứt bỏ những nhà độc tài. Nhưng nếu những nhà độc tài ấy được “MADE IN…” và được che chở do tính toán Chính trị, thì đó là nguồn gây ra những phức tạp bởi bản chất Chính trị là pghức tạp do tính toán mưu mẹo cố thủ giữ lấy quyền hành. Chúng tôi viết bài này với đầu đề NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI “MADE IN USA, FRANCE, CHINA“ như là nguồn tính toán Chính trị có thể gây phức tạp cho cuộc Cách Mạng DẠ DẦY.

Suốt những chục năm trường, khi mà dân chúng chỉ sống mỗi ngày chưa tới 2 đô-la, bị những nhà độc tài cướp bóc quyền dạ dầy cho túi riêng họ, gia đình và nhóm đảng của họ, thì chính sách ngoại gia của Tây phương, Mỹ, Pháp… vì quyền lợi riêng Tây phương coi như là có trật tự để mình yên ổn hưởng thụ. Những ngườc độc tài như Ben ALI, Hosni MUBARAK lần lượt “Made in France“, “Made in USA“ đã tận tình phục vụ cho Pháp và Mỹ, trong khi ấy, nhân danh trật tự cho Tây phương, họ không cho Nhân quyền cho dân, nhất là bóc lột người dân cho túi riêng, nghĩa là họ giầu nứt khố và dân chết đói mặc dân.

DẠ DẦY đói veo chịu không nổi, dân chúng tự động nổi dậy đòi miếng ăn. Từ DẠ DÀY thiếu ăn mà nổi dậy, dân chúng tiến sang THÙ HẬN những kẻ giầu nứt khố đã làm mình nghèo kiết xác, nên họ đòi những tên côn đồ độc tài phải ra đi tức khắc, thiếu điều họ túm cổ giết tại chỗ. Dân chúng phải lo liệu kiếm cơm cho mình và con cái, không có thời giờ trì hoãn. Đó là thái độ bình thường và rất hữu lý. Trong khi đó những người Trí thức có ăn sung sướng ngồi tại dinh thự như điện ELYSEES (Sarkozy) hay tòa BẠCH ỐC (Obama) lại khuyên dân chúng hãy từ từ chuyển sang Dân chủ trừu tượng với chính những tên độc tài (Dictators made in France, USA).

Sau bao chục năm trường, tại sao những tên độc tài kia không chuyển sang Dân chủ, mà phải đợi khi dân nổi sùng, thì mới nói là từ từ chuyển sang. Phải có mưu mô gì đó. Nói như vậy sau mấy chục năm trường hà hiếp dân chúng, thì tất nhiên dân chúng “đếch tin“ nổi. Sao mà Tây phương (Sarkozy và Obama Trí thức) ngu muội về tâm lý những người nghèo nổi sùng như vậy ?

Xin lưu ý rằng Tây phương mang nặng văn minh Thiên chúa giáo (Civilisation Chrétienne), phải biết ngụ ngôn sau đây trong Phúc Âm về kẻ trọng thương nằm bên lề đường và người Samari mà chính Chúa Giêsu kể như sau:
“Một người kia từ Giêrusalem xuống Giêricô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ có người Tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi, Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc.” (Lc 10, 30-35).

Trong suốt những chục năm trường, dân chúng bị trọng thương bởi những kẻ cướp. Mà những kẻ cướp này lại do chính mình tạo ra (Made in USA, in France). Người Tư tế (tỉ dụ Jacques CHIRAC, Nicolas SARKOZY) đi qua lại con đường ấy và nhìn thấy rõ kẻ trọng thương là dân Tunisie nằm bên đường suốt mấy chục năm trường, nhưng bỏ đi, làm ngơ. Cũng vậy thầy Lê-vi Obama biết rõ kẻ trọng thương là dân Ai Cập, nhưng đã không can thiệp trước đây và ngoảnh đi. Dân Tunisie và dân Ai Cập bị trọng thương gần chết, nên lúc này ráng hơi thở cuối cùng mà la lên xin cấp cứu tức khắc, thì thầy Tư tế Sarkozy và thầy Lê-vi Obama lại khuyên dân hãy kiên nhẫn nằm yên để gọi chính kẻ cướp Ben ALI và MUBARAK đến băng bó cho. Làm thế nào kẻ trọng thương, dân Tunisie và dân Ai Cập, tin tưởng nổi đám Ben ALI và đám MUBARAK đến băng bó vết thương cho mình được. Chính vì vậy mà dân biểu tình Tunisie và Ai Cập không thể tin được kẻ đã đánh mình trọng thương, có thể cứu vớt mình. Nếu có kẻ ngoại đạo Samari như Bin LADEN đến băng bó vết thương, thì người bị trọng thương ắt chấp nhận vì mình sắp chết rồi.

Tunisie: Ben ALI “Made in France“

Pháp có những liên hệ đặc biệt với Tunisie và Ben ALI về Kinh tế/Thương mại. Kiều bào Pháp làm ăn tại Tunisie rất đông. Những ngày đầu dân chúng Tunisie nổi lên làm Cách Mạng chống lại cơ chế bóc lột của Ben ALI và bè lũ, thái độ của Pháp bị nghi ngờ là muốn ủng hộ Ben ALI để đàn áp những cuộc dân chúng biểu tình. Pháp có thể cần một nhà độc tài để đàn áp dân chúng Tunisie vì quyền lợi của nước Pháp tại đây. Một số trong giới Chính trị  Pháp đã công kích Bà Ngoại trưởng Pháp tại chính Quốc Hội vì ý tưởng của Bà hé cho thấy rằng Pháp và Cơ chế hiện hành Ben ALI có thể hợp tác về công an để giữ an ninh. Thủ tướng FILLON phải bênh đỡ gượng gạo Bà Ngoại trưởng. Nhưng dân chúng Tunisie nhất định đi tới cùng làm Pháp dấu nhẹm đi thái độ lúc đầu của mình. Cho dù nhà độc tài Ben ALI có ‘MADE IN FRANCE’ để bóc lột dân Tunisie và tước đoạt Nhân quyền của dân nước này, nhưng sức nổi dậy của dân chúng là bảo vệ QUYỀN SỐNG con người của mình, thì bất chấp đó là ‘Made in France, in USA,… hay từ bất cứ nước nào’
 
Ai-Cập: Mubarak “Made in USA“
 
Dân chúng Ai Cập đã nổi dậy và biểu tình mạnh mẽ trong 9 ngày nay. Đặc biệt trong hai ngày thứ Sáu 28.01.2011 và thứ Bẩy 29.01.2011, Đài Truyền Hình CNN triền miên đưa tin về những cuộc Biểu tình và bình luận về phản ứng của Hoa Kỳ đối với việc nổi dậy đòi TT.MUBARAK phải ra đi. Hôm qua, thứ Ba, 01.02.2011, hàng triệu dân Ai Cập biểu tình đòi kẻ cướp Mubarak và đồng bọn phải ra đi mà hạn chó là thứ Sáu 04.02.2011. MUBARAK đã là con cưng của Hoa kỳ từ nhiều thế hệ Tổng Thống Mỹ cho đến nay. Người con cưng ấy là nhà độc tài, bóc lột dân chúng Ai Cập. Ngày nay dân chúng khổ cực ấy đứng lên đòi MUBARAK phải ra đi. Làm thế nào mà Hoa kỳ yên lặng trước cuộc Cách Mạng của dân: con cưng MUBARAK của mình là một tên ham quyền cố vị và độc tài đàn áp, tước đoạt Nhân quyền dân chúng Ai Cập. Chính Hoa kỳ muốn nêu cao những vấn đề Nhân quyền, trong khi ấy con cưng MUBARAK của mình đã chà đạp Nhân quyền đối với dân Ai Cập trong nhiều chục năm. Cuộc nổi dậy của dân chúng Ai Cập là chính đáng cần phải được khuyến khích, cổ võ của mọi người và từ mọi nước. Tối hôm qua, Đài Truyền Hình A2 của Pháp đã đưa hình Thủ tướng FILLON Pháp tuyên bố hoàn toàn ủng hộ ý chí của dân chúng Ai Cập nổi dậy để tiễu trừ nhà độc tài. Đài CNN đưa lên hình ảnh người con cưng MUBARAK này đã thân thiện thế nào đối với nhiều đời Tổng Thống Mỹ.

Tại nhiều nước, kiều dân Ai Cập và dân bản xứ đã tổ chức những cuộc Biểu tình ủng hộ cuộc nổi dậy của dân chúng quốc nội Ai Cập: tại Liên Hiệp quốc Nữu ước, tại Liên Hiệp quốc Geneva, tại chính Thủ đô Hoa Thỉnh Đốn. Tại đây, cuộc biểu tình dương cao một tấm biểu ngữ thiệt lớn với hàng chữ ‘DICTATOR MADE IN USA’. Trong chữ DictatOr, có chữ ‘O’ được gắn hình của Mubarak. Ở một nước vẫn tự hào là Dân chủ gương mẫu như nước Mỹ, mà ‘DictatOr’ lại được sản xuất từ chính nước này để đàn áp nhân quyền, cướp miếng ăn của một dân tộc như Ai Cập trong nhiều chục năm, thì đó là điều đáng được dân chúng Mỹ xét lại và điều chỉnh việc sản xuất với nhãn hiệu ‘DICTATOR MADE IN USA’

Hôm qua, 01.02.2011, Mubarak ra trước Đài Truyền hình nói là ông vẫn giữ chức vụ Tổng thống đến hết nhiệm kỳ và hứa rằng:
=> Sẽ không ra ứng củ trong nhiệm kỳ tới đựoc bầu vào tháng 9 này,
 => Sẽ hướng dẫn dân bầu cử Tổng thống trong nhiệm kỳ mới để cải tổ Chế độ theo hướng Dân chủ.

Sau việc tuyên bố hứa hẹn này của Mubarak, TT.Obama kêu gọi dân chúng Ai-Cập hãy theo lới con cưng “Made in USA“ mà đừng biểu tình, chờ đợi Mubarak băng bó vết thương cho mình trong trật tự.

Sao mà khờ thế ! Dân chúng khốn khổ Ai Cập không khờ như Mubarak và Obama để tin tưởng kẻ cướp và con cưng của Obama băng bó vết thương cho mình trong “Trật tự “. Vì vậy mà dân chúng bị trọng thương vẫn đòi hỏi kẻ cướp Mubarak phải cút đi tức khác mà hạn chót là thứ Sáu 04.02.2011 này, để chính dân băng bó lấy vết thương của mình cho chắc ăn. Thái độ của Mubarak và Obama dễ dàng đẩy kẻ bị trọng thương là dân Ai Cập phải chấp nhận người ngoại Samari, khối Islamistes.

Để chận đứng việc lựa chọn này, tại sao Mubarak không từ chức và để dân Ai Cập quyết định sự sống còn của họ. Dân Ai Cập không ngu dốt như Mubarak và Obama nghĩ đâu. Phải tôn trọng họ. Có thể chính thái độ của Mubarak và Obama sẽ đẩy họ đi đến chống Mỹ sau này.

Tờ Financial Times ngày 02.02.2011, sau cuộc biểu tình trừng triệu người Ai cập hôm qua 01.02.2011 và sau lời tuyên bố của Mubarak và Obama về việc vẫn giữ Mubarak để làm công việc thay đổi với “Trật Tự “,  đã viết trên trang nhất như sau:
“The rally means there is hope. You know why Mubarak needs to go. It is because this was the era of corruption, of ferries sinking thousands people, the police brutality against the people. It is the the era in which he became American and Israeli agent.” (Cuộc đại biểu tình có nghĩa là có hy vọng. Các ông biết tại sao Mubarak cần phải ra đi. Đó là vì trước đây là thời kỳ của tham nhũng, của những chiếc phà làm chìm bao ngàn người, của dã man công an đối với nhân dân. Đó là thời kỳ mà hắn (Mubarak) trở thành nhân viên làm việc cho Mỹ và Do thái).

Khi mà người dân đứng lên và hiểu rõ Mubarak là nhân viên làm việc cho Mỹ và Do thái, thì họ không thể để cho Mubarak tiếp tục dẫn chế độ đến Dân chủ được.

Tác giả Pierre CORMON, dưới đầu đề QUAND LE MASQUE TOMBE EN EGYPE (KHI MẶT NẠ RƠI XUỐNG TẠI AI CẬP), đã viết ở trang 10 của Nhật báo Le Monde 02.02.2010 về Mubarak:
“Personne ne se gênait pour critiquer en privé le president Moubarak, que beaucoup appellent “l’âne”. L’âne doit disparaitre.” (Không ai bận tâm khi công kích tư nhân Tổng thống Moubarak mà nhiều người gọi là “con lừa“. Con lừa phải biến đi vậy.)

Nếu dân Việt Nam nổi dậy,
Tên độc tài Dũng có “Made in USA” hay không ?

Vì quyền lợi riêng của nước mình, mà nhiều nước miệng thì nói bô bô bảo vệ Nhân quyền, nhưng tay thì chìa ra cấu kết với những nhà độc tài để đàn áp Nhân quyền đối với dân chúng.
 
Về mặt Kinh tế, những nhà tài phiệt nước ngoài thích làm việc với Cơ chế độc tài để khai thác nhân lực và tài nguyên của một nước. Tài phiệt nước ngoài chỉ cần cho nhà độc tài một món tiền THAM NHŨNG, thế là nhà độc tài bóp chặt cổ họng dân chúng không được nói gì phẩn đối việc khai thác tài nguyên quốc gia, việc bóc lột nhân lực bằng cách trả lương nhân công chết đói. Đây là việc cấu kết tàn nhẫn lắm. Về mặt chính trị quốc gia, có lẽ Hoa Kỳ thích chơi với độc tài CSVN trong việc bảo vệ quyền lợi Mỹ ở Biển Đông. Tôi xin nói quyền lợi Mỹ ở Biển Đông, còn việc Trung quốc chiếm Hoàng Sa, thì Mỹ lại tránh né lấy cớ đây là tranh chấp chủ quyền song phương giữa hai nước.
 
Khi dân chúng Việt Nam nổi dậy DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN hiện hành, thì phải đi tới cùng, bất chấp Tầu, bất chấp Mỹ dù ‘NGUYỄN TẤN DŨNG MADE IN CHINA’ hay ‘NGUYỄN TẤN DŨNG MADE IN USA’.
 
Người Việt Nam bị CSVN độc tài đàn áp, thì đứng lên và DỨT KHOÁT với CSVN, không cần phải nể CSVN là con cưng của Tầu hay của Mỹ. Tầu hay Mỹ không thương dân Việt Nam như chính mình thương mình và dân Việt phải tự cứu lấy chính mình, chứ đừng ỷ nại cậy nhờ hão huyền vào người khác.
 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 02.02.2011
Web: http://VietTUDAN.net



                                    CHÍNH TRỊ TÌM CÁCH PHÂN HÓA
                                       CUỘC CÁCH MẠNG DẠ DẦY

                           Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
                                             Geneva, 03.02.2011
                                        Web: http://VietTUDAN.net


Khi dân chúng Ai Cập nổi dậy vì quyền DẠ DẦY và vì tâm lý xã hội HẬN THÙ đối với nhà độc tài MUBARAK, người ta ngại sợ rằng cuộc Cách Mạng này có thể có những phức tạp vì vị trí Chính trị của Ai Cập ở Trung Đông và vì nhà độc tài MUBARAK là con cưng của Hoa kỳ được gọi là “DICTATOR MADE IN USA“. Thực vậy, trong bài Quan Điểm về NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI “MADE IN USA, FRANCE, CHINA“, chúng tôi đã mào đầu như sau:
 
“Chúng tôi đã viết bài về cuộc nổi dậy của dân chúng Tunisie vì quyền DẠ DẦY. Từ quyền Dạ Dầy ấy, dân chúng mang tâm lý xã hội chung là HẬN THÙ đối với những nhà độc tài đã bóc lột dân để mình giầu nứt khố và làm cho dân nghèo kiết xác. Đó là mẫu số chung làm dân chúng NHẤT TRÍ đòi dứt bỏ những nhà độc tài. Nhưng nếu những nhà độc tài ấy được “MADE IN…” và được che chở do tính toán Chính trị, thì đó là nguồn gây ra những phức tạp bởi bản chất Chính trị là pghức tạp do tính toán mưu mẹo cố thủ giữ lấy quyền hành. Chúng tôi viết bài này với đầu đề NHỮNG NHÀ ĐỘC TÀI “MADE IN USA, FRANCE, CHINA“ như là nguồn tính toán Chính trị có thể gây phức tạp cho cuộc Cách Mạng DẠ DẦY.”

Đêm nay, xem các Đài Truyền Hình TSR1 (Thụy sĩ), TF1 (Pháp), A2 (Pháp), Euro News và CNN, chúng tôi nhận thấy thực sự những phức tạp Chính trị đang tìm cách phân hóa lực lượng Cách Mạng, đánh lạc dân chúng khỏi mẫu số chung nền tảng đoàn kết và có ý hướng che chở cho nhà độc tài “Made in USA” !

Các Đài Truyền Hình đưa tin và lo sợ một sự tính toán giữa Hoa kỳ, Do thái và MUBARAK có thể đưa đến những đổ máu tại Ai Cập trong những ngày tháng tới. Mẫu số chung đứng lên vì quyền DẠ DẦY và vì tâm lý HẬN THÙ độc tài bóc lột không được nhắc tới nữa, mà những nhà bình luận nói nhiều đến những tính toán Chính trị từ trên xuống để áp đặt lên cuộc Cách Mạng chính đáng của dân chúng.

Những tuyên bố từ ba nước được các Đài Truyền Hình trình bầy cho thấy một sự nhịp nhàng dàn xếp nào đó giữa ba nước:

=> Từ Do Thái, Thủ tướng Benyamin NETANYAHOU nhấn mạnh với quốc tế hôm thứ Ba 01.02.2011: “Israel considère que la communauté internationale doit exiger de tout gouvernement égyptien qu’il respecte le traité de paix avec Israel “ (Do Thái đòi hỏi rằng cộng đồng quốc tế yêu cầu bất cứ chính quyền nào của Ai Cập phải tôn trọng hiệp ước hòa bình với Do Thái) (Nhật báo LE TEMPS (Thụy sĩ) 02.02.2011, trang 2)

=> Từ Ai Cập, tối đêm 01.02.2011, TT.MUBARAK nói ngắn trên đải truyền hình hai điểm:

* Ông tự quyết định không ra ứng cử Tổng Thống vào tháng 9 tới này. Dầu sao ông cũng đã làm Tổng Thống trong 30 năm rồi và bay giờ đã 82 tuổi.

* Ông vẫn giữ quyền đến tháng 9 năm nay để làm cuộc Chuyển triếp Chính trị cho Ai Cập (Transition politique)

=> Từ Hoa kỳ, sau khi Mubarack tuyên bố giữ quyền, thì TT.OBAMA cũng tuyên bố là việc Chuyển tiếp Chính trị của Ai Cập phải được thực hiện trong “Trật Tự“ (Orderly Transition). Tuyên bố Chuyển tiếp trong “Trật Tự“ như vậy có nghĩa là TT.OBAMA lựa chọn việc giữ tại quyền TT.Mubarak cho đến tháng 9. Tờ Financial Times 02.02.2011 viết ở trang nhất như sau: “Frank WISNER, a former US diplomat sent by the Obama administration to Cairo, met Mr.Mubarak to convey the White House’s call for an orderly transition.” (Frank WISNER, một nhà cựu ngoại giao của Hoa kỳ được gửi bởi chính quyền Obama tới Cairo, đã gặp ông Mubarak để chuyển yêu cầu của Tòa Bạch Ốc về việc Chuyển tiếp trong “Trật Tự “).

Như vậy đây là sự lựa chọn giữ lại Mubarak tại quyền cho đến tháng 9. Ông John KERRY, Chủ tịch của Ủy Ban ngoại giao Mỹ, đã nói rằng ông Mubarak chỉ cần tuyên bố đơn giản là ông không ở tại quyền cho đến cuộc bầu cử tháng 9 : “John Kerry, chairman of US foreign relations committee said the Egyptian president  should declare he would not stand for the September presidential elections” (Financial Times 02.02.2011, p.1).

Đây là giải quyết thoả mãn đòi hỏi chính đáng của dân chúng và tránh những đổ máu có thể của Ai Cập. Nhưng một sự dàn xếp để Mubarak giữ quyền cho đến tháng 9 làm cho nhiều người lo ngại  đổ máu trong những ngày tháng tới.

Nhà độc tài Mubarak như vậy là còn 9 tháng nữa để xếp đặt Chính trị cho Ai Cập. Tại sao người ta không nghĩ rằng ông có đủ thời gian để thanh toán, thủ tiêu đối lập trong nước.

Quân đội Ai Cập hứa với dân rằng quân đội không xử dụng vũ khí đàn áp dân vì thấy nguyện vọng của dân là chính đáng. Nhưng trong ngày 02.02.2011, quân đội đã kêu gọi trên Đài Truyền hình Ai Cập, yêu cầu dân biểu tình hãy trở về nhà, nghĩa là đừng biểu tình nữa. Nhưng cũng trong ngày 02.02.2011, một đoàn người biểu tình xoay chiều ủng hộ Mubarak. Hai đoàn người biểu tình đã xô sát làm một người chết và 50 người bị thương. Đổ máu bắt đầu tức khắc chứ không cần phải chờ đợi trong những tháng tới.  Quân đội đã can thiệp vào. Người ta có thể nghĩ rằng có sự thảo luận giữa Quân đội và Mubarak để Quân đội can thiệp nắm quyền và vẫn giữ lại Mubarak.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 03.02.2011
Web: http://VietTUDAN.net

 


GIA ĐÌNH TT.MUBARAK CĨ TỚI USD.70 TỈ


Trị giá của cải của gia đình Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak cĩ thể lên tới 70 tỷ USD, với phần lớn tài sản cất giấu trong các ngân hàng của Anh, Thụy Sĩ và bất động sản tại Anh và Mỹ.

Các nhà phân tích Trung Đơng cho hay, các bất động sản của người đứng đầu Ai Cập nằm rải rác ở London, New York, Los Angeles và ở những khu vực đắt tiền dọc theo bờ biển đỏ.

Sau 30 năm làm Tổng thống và giữ các vị trí quân sự cấp cao, ơng Mubarak được tiếp cận với nhiều hợp đồng đầu tư, vốn sản sinh ra hàng trăm triệu bảng Anh lợi nhuận. Hầu hết những lợi nhuận cĩ được đều thu ở nước ngồi và gửi trong các tài khoản ngân hàng bí mật hoặc đầu tư vào thị trường nhà cao cấp hoặc khách sạn.

Theo một bản tin hồi năm ngối trên báo Ảrập là Al Khabar, Tổng thống Mubarak cĩ nhiều cơ ngơi ở Manhattan, biệt thự Beverly Hills trên đường Rodeo Drive.

Con trai Tổng thống Mubarak là Gamal và Alaa cũng là các tỷ phú. Một cuộc biểu tình bên ngồi ngơi nhà lộng lẫy của Gamal ở 28 Wilton Place tại Belgravia, trung tâm London đã nêu bật sở thích của gia đình này đối với các mĩn tài sản phương Tây.

Amaney Jamal, giáo sư khoa học chính trị trường đại học Princeton cho biết, số tài sản ước tính từ 40-70 tỷ USD của nhà Mubarak tương đương số của cải của các nhà lãnh đạo khác ở Vùng Vịnh.

"Việc liên kết kinh doanh giữa các dịch vụ của quân đội và chính phủ đã tích tụ của cải cho ơng ta", giáo sư Jamal nĩi. "Tham nhũng xảy ra lan tràn trong chính quyền đĩ và nguồn lực của cơng bị rút vì lợi cá nhân".

Báo Al Khabar cho biết, đã nắm được thơng tin Tổng thống Mubarak giữ hầu hết của cải ở nước ngồi, gửi trong ngân hàng UBS của Thụy Sĩ, ngân hàng Scotland thuộc tập đồn ngân hàng Lloysds dù thơng tin trên cĩ lẽ đã cĩ từ ít nhất 10 năm nay.

Tất cả mới chỉ là những thơng tin sơ sài về nơi nhà Mubarak kiếm tiền và cất giữ của cải.

Christopher Davidson, giáo sư về chính trị Trung Đơng của trường đại học Durham nĩi, vợ Tổng thống Mubarak là Suzanne và 2 con trai ơng này cĩ thể tích của cải thơng qua việc là đối tác kinh doanh với hàng loạt nhà đầu tư và cơng ty nước ngồi từ khi Mubarak cịn trong quân đội và ở vị trí cĩ thể nhận được tiền từ các vụ tham nhũng cơng ty.

Theo ơng Davidson, hầu hết các nước vùng Vịnh đều yêu cầu người nước ngồi trao cho đối tác (là doanh nghiệp địa phương) 51% cổ phần khi thành lập liên doanh. Tại Ai Cập, con số này thường là 20% nhưng nĩ vẫn đủ để các chính trị gia và các đồng minh thân cận của họ trong quân đội cĩ lợi nhuận đáng kể mà ít rủi ro. "Hầu như mọi dự án đều cần người bảo trợ và Mubarak ở vị trí thuận lợi để thu lợi từ bất cứ thỏa thuận nào".

"Hầu hết tiền bạc của Mubarak được giữ trong những tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ và bất động sản London. Đĩ là những nơi yêu thích của các nhà lãnh đạo Trung Đơng và khơng cĩ lý do gì cho rằng Mubarak sẽ hành động khác. Dinh thự của Gamal ở Wilton Place chỉ là phần nổi của tảng băng".

Báo Al Khabar liệt kê một loạt cơng ty lớn ở phương Tây là đối tác của gia đình Mubarak, tạo ra khoảng 15 triệu USD lợi nhuận một năm.

Aladdin Elaasar, tác giả cuốn Pharaoh cuối cùng: Mubarak và tương lai bất định của Ai Cập thời đại Obama viết, Mubarak cĩ vài dinh thự ở Ai Cập, một số được thừa hưởng từ các đời Tổng thống và nền quân chủ trước. Các khách sạn và bất động sản quanh khu nghỉ Sharm el-Sheikh cũng là nguồn thu lớn của gia đình Mubarak.

 





AI CẬP : NHỮNG NHÀ ĐỐI LẬP BỊ THỦ TIÊU ?

Ai Cập: 40 Nhà Dân Chủ Đã Mất Tích Từ Hơm 28-1;
Ai Cập: Dinh Thống Đốc Port Said Bị Tấn Cơng, Vì Cướp Đất Của Dân

CAIRO   -     Đài truyền hình chính phủ đưa tin: người biểu tình tại miền bắc Ai Cập tấn cơng dinh thống đốc tại Port Said - lý do là 1 số đất và nhà bị truất hữu cấp cho người khác.

Thống đốc hưá nĩi chuyện với đồn biểu tình vào ngày 1-3.
Trong khi đĩ, tin từ miền nam Ai Cập cho biết 3 người chết và khoảng 100 người bị thương trong các đụng độ hơm Thứ Tư.  Theo tổ chức bảo vệ nhân quyền trụ sở Hoa Kỳ, đã cĩ gần 300 người thiệt mạng kể từ khi phong trào chống chính quyền bùng nổ 3 tuần qua.

Mặt khác, báo The Jerusalem Post đưa tin tổ chức Huynh Đệ Hồi Giáo sẽ khơng đưa người tranh cử TT vào Tháng 9. Tờ Post dẫn lời 1 viên chức của Huynh Đệ Hồi Giáo xác nhận rằng tổ chức khơng tìm kiếm quyền lực, nghĩa là sẽ khơng đưa người ra tranh cử TT. Huynh Đệ Hồi Giáo cũng khẳng định khơng chủ trương 1 nhà nước giáo quyền.

Các lực lượng chống chính quyền ngờ rằng TT Mubarak và nhĩm thân cận tìm cách bám giữ quyền lực, cĩ thể sẽ trả thù theo cách từng làm trước đây, bằng cách bắt bớ hàng loạt và lạm dụng những người bị giam cầm.

Tại cơng viên Tahrir, nhiều người lưu ý đến những kẻ giơ cao máy điện thoại di động để chụp ảnh, thu video.  Các nhà tranh đấu tin rằng cĩ cơng an chìm trà trộn trong đám đơng, và nếu khơng tìm kiếm đuợc nhượng bộ lớn từ chính quyền, cơ quan an ninh sẽ bắt từng người.

Hệ Thống Thơng Tin Nhân Quyền Arap tại Ai Cập báo động 1 blogger mất tích từ tối chủ nhật - ơng Abdel Kareem Nabil, đuợc thả hồi Tháng 11 sau 4 năm bị giam về tội mơ tả TT Mubarak là "biểu tượng của chuyên chế" mất tích sau khi rời cơng viên Tahrir.

Nhà tranh đấu Gamail Eid báo động: khoảng 40 người mất tích từ hơm 28-1, chắc là đang bị giam.








AI CẬP:
KÊU GỌI ĐÌNH CÔNG VÀ ĐE DỌA ĐÀN ÁP

Lần Đầu, Phe Chống Mubarak Kêu Gọi Tổng Đình Cơng;
Phĩ Tổng Thống Ai Cập: Dọa Đàn Áp Nếu Tiếp Tục Biểu Tình

CAIRO   -    Các nhà tranh đấu chống chính quyền hơ hào dân chúng mở rộng biểu tình, bất chấp lời cảnh cáo của PTT Suleiman rằng lời địi hỏi hạ bệ TT Mubarak sẽ khơng được dung thứ lâu hơn nữa.
Ơng Suleiman báo động khả năng đàn áp hơm Thứ Ba khi tuyên bố với các chủ biên rằng cĩ thể cĩ 1 hình thức "đảo chính" trừ phi phong trào chống chính phủ chấp nhận thương thuyết.

Phe biểu tình cả quyết khơng đối thoại trước khi ơng Mubarak từ chức.

Phát ngơn viên Abdul Rahman Samir của 5 nhĩm thanh niên chủ lực biểu tình, nĩi "Ơng Suleiman dọa áp dụng quân luật cĩ nghĩa là đám đơng tại cơng viên Tahrir sẽ bị đàn áp - nhưng ơng ấy sẽ làm gì với 70 triệu dân sẽ theo chúng tơi". Ơng Samir nhấn mạnh "Ơng Suleiman đang tạo ra tình thế tai hại - chúng tơi chống và chúng tơi sẽ khơng thương thuyết cho tới khi ơng Mubarak từ chức - bất kỳ ai đe dọa chúng tơi thì cứ để họ làm".
 
Lần đầu tiên, phong trào chống Mubarak hơ hào tổng đình cơng tiếp theo lời cảnh báo của ơng Suleiman rằng vận động bất phục tùng là rất nguy hiểm và là khơng thể chấp nhận.

Các cảnh báo của ơng Suleiman là 1 trong hàng loạt thơng điệp rối loạn từ phiá chính quyền - các viên chức từng nĩi khơng tấn cơng, khơng sách nhiễu hay bắt bớ. Ơng Suleiman nĩi "Chúng tơi khơng muốn đối phĩ bằng các phương tiện của cảnh sát", và báo động về hỗn loạn nếu tình hình này tiếp diễn. Theo ơng, nếu đối thoại khơng thành cơng, sẽ cĩ đảo chính.

Với phong trào chống chính phủ, lời đe dọa đảo chính cĩ ý nghĩa như là cưỡng chế quân luật, là leo thang cuộc đối đầu.

Là người tín cẩn của TT Mubarak, ơng Suleiman lập lại quan điểm theo đĩ Ai Cập chưa sẵn sàng để thực hành dân chủ.  Ơng phát biểu tại hội nghị bàn trịn với các chủ biên hơm Thứ Ba "Văn hố của dân chủ hãy cịn xa".

Trong cuộc điện đàm cùng ngày Thứ Ba, PTT Joe Biden cho hay Washington muốn Cairo ngưng ngay luật khẩn cấp giao quyền hạn rộng rãi cho các lực lượng an ninh, là địi hỏi chính yếu của phong trào biểu tình.

Phiá chống chính quyền ngờ rằng thương lượng trước khi ơng Mubarak ra đi, chế độ cĩ thể luồn lách để thực hiện các thay đổi trá hình khơng đem lại dân chủ thực sự. Ban tổ chức phong trào biểu tình đã bước qua ngày thứ 16 muốn mở rộng phong trào - họ hơ hào hàng triệu người xuống đường vào ngày Thứ Sáu. Trong 1 thay đổi chiến thuật, họ định tổ chức biểu tình tại nhiều nơi ở thủ đơ, khơng chỉ tập trung tại cơng viên Tahrir.

Cuộc xuống đường của 1 triệu người trong tuần qua tập họp đuợc khoảng 250,000 người - nhân số hơm Thứ Ba khơng kém, do tinh thần sơi nổi khi lãnh tụ trẻ Wael Ghonim đuợc trả tự do sau 12 ngày bị giam.

Sáng Thứ Tư, người biểu tình hơ hào giải tán QH, bởi đa số dân cử là đồng minh của ơng Mubarak.

 







MUBARAK TÌM CỚ RA ĐI
TRONG DANH DỰ

Mubarak: Sẽ Đi Đức Để Khám Sức Khoẻ, Chỉ Là Cách Ra Đi Trong Danh Dự


CAIRO   -    Các tin đồn cho biết TT Mubarak sẽ đi Đức khám sức khoẻ, như là cách ra đi êm đẹp và đuợc coi như thắng lợi của phong trào tự do dân chủ, đồng thời cho phép PTT mới cơ hội thực hành 1 số cải tổ - khơng rõ ơng Mubarak cĩ vấn đề sức khoẻ tức thời nào.
 
Tuần qua, trong bài diễn văn truyền hình, ơng nĩi sẽ chết tại quê nhà, như là tát vào mặt những kẻ địi ơng đi lưu vong.

Các nguồn tin tại 1 bệnh viện sang trọng vùng tây nam Đức cho báo Der Spiegel biết họ đang chuẩn bị đĩn nhà lãnh đạo Ai Cập, trong 1 kế hoạch do Hoa Kỳ dàn xếp để đưa ơng Mubarak sang Đức khám sức khoẻ kéo dài. Các viên chức Hoa Kỳ từ chối bình luận.

Phát ngơn viên của Thủ Tướng Merkel nĩi chưa nhận đuợc yêu cầu từ ơng Mubarak.

Tuần qua, ngoại trưởng Clinton cĩ mặt tại Munich để dự 1 hội nghị an ninh, nhưng khơng rõ bà cĩ bàn chuyện ấy với các viên chức Đức hay khơng.

Báo The New York Times ghi: khi đuợc hỏi về khả năng chuyển quyền tại Ai Cập, bà Clinton đáp "1 số việc phải làm theo thứ tự để chuẩn bị". Tờ Times cũng dẫn lời 1 "nhân vật khơn ngoan" là Am Hamzawy, người đã làm trung gian cuộc đàm phán giữa PTT Suleiman và các đại diện biểu tình, cho hay ơng Mubarak sẽ bàn giao quyền hành cho ơng Suleiman rồi đi nghỉ ở Sharm el-Sheik hay đi Đức theo lệ khám bệnh định kỳ mỗi năm.

Theo báo Dei Spiegel, kế hoạch đưa ơng Mubarak đi Đức là cụ thể hơn người ta tưởng, bởi đã cĩ những thảo luận về 5, 6 bệnh viện thích hợp, trong số này cĩ dưỡng đường sang trọng Max-Graundig tại Black Forest, gần thị trấn Buhl trong vùng tây nam Đức. Website của dưỡng đuờng này tự mơ tả là cĩ khơng khí thoải mái như khách sạn hạng sang.
 
Tờ Der Spiegel đưa tin ơng Mubarak đã đến cắm trại ở Sherm el-Sheikh trong khi thơng tấn nhà nước MENA loan báo ơng Mubarak tiếp ngoại trưởng của các tiểu vương quốc Arap Emirates thống nhất trong ngày. Cùng ngày Thứ Ba, TT Mubarak tổ chức 1 ủy ban cĩ nhiệm vụ khuyến cáo các thay đổi hiêán pháp, giảm nhẹ các quyền hạn của TT, và định giới hạn nhiệm kỳ, là bước đầu cụ thể đáp ứng các địi hỏi của phong trào chống chính quyền.

Theo loan báo của PTT Suleiman, ơng Mubarak cũng thành lập 1 ủy ban khác cĩ nhiệm vụ giám sát việc thực hành các cải tổ.

Phe chống chính quyền phàn nàn rằng các nhượng bộ, như 2 ủy ban kể trên, và PTT Suleiman đàm phán với 1 số đại biểu, là chưa đủ. Họ muốn ơng Mubarak từ chức ngay, và khơng đồng ý với lời hưá khơng tái tranh cử của ơng Mubarak.
 
Tại Đức, 1 phát ngơn viên của đảng DC Tự Do tuyên bố hoan nghênh sự ra đi của ơng Mubarak, nếu điều đĩ gĩp phần ổn định tình hình Ai Cập - nhưng, 1 số nhà lập pháp đối lập khơng đồng ý. 1 vị nĩi "Nước Đức khơng thể là nơi trú thân sang trọng của những kẻ bị từ chối".

 






JORDAN:GIẢI TÁN NỘI CÁC
VÀ LẬP CHÍNH PHỦ MỚI

Vua Jordan: Giải Tán Nội Các, Mời Cựu Thủ Tướng Lập Chính Phủ Mới


AMMAN   -     Hơm Thứ Ba, quốc vương Abdullah đã giải tán nội các tiếp theo các biểu tình tại thủ đơ.

1 cựu Thủ Tướng đuợc mời tổ chức chính phủ mới để tức khắc thực hiện các cải tổ chính trị.

Quyết định của nhà vua đuợc loan báo sau các cuộc biểu tình ở nhiều nơi trong nước, theo guơng nhân dân Tunisia. Cơng dân kêu gọi Thủ Tướng Samir Rifai từ chức, vì năng lượng và lương thực tăng giá và cải tổ tiến triển rất chậm.

1 thơng báo của hồng cung xác nhận đơn từ chức của ơng Rifai đã đuợc chấp thuận, và cho biết cựu Thủ Tướng al-Bakhit đuợc mời tổ chức nội các mới. Ơng al-Bakhit từng là Thủ Tướng của vuơng quốc thời kỳ 2005-2007, và 1 thời gian làm ĐS tại Israel.

Nhà vua nhấn mạnh rằng cải tổ kinh tế là thiết yếu để nâng cao mức sống của mọi người, và mục tiêu ấy khơng thể đạt tới mà khơng cải tổ chính trị để dân thường cĩ thể dự phần. Chỉ thị của vua Abdullah đệ Nhị địi hỏi Thủ Tướng thẩm định tình hình để điều chỉnh các sai lầm quá khứ, đồng thời xét lại các luật lệ chi phối chính trị và bảo vệ quyền của cơng dân.

Ơng al-Bakhit là 1 chính khách ơn hồ đã đuợc bổ nhiệm làm ĐS Jordan tại Israel.  Chưa biết khi nào ơng al-Bakhit cĩ thể trình diện các thành viên nội các.

 



DỰ TRỮ NGOẠI TỆ VN KHÁNH TẬN


Giới thiệu và chia xẻ

Dữ trữ ngoại tệ ở CSVN đang có vấn đề trầm trọng. Các báo cáo có sự sai biệt khá lớn, không được tín cậy lắm. Nhưng đó cũng là truyền thống của VGCS. Nói gian, nói dối là nghề của chàng,  cái nguyên lý ấy không bao giờ thay đổi.

Trên thông tin BBC 21/1/2011, báo cáo cho biết là ngoại tệ dữ trự ở CSVN còn dưới 14 tỷ mỹ kim. Nhưng đến ngày 9/2/2011 lại cho biết là ngoại tệ dự trữ chỉ còn khoản 10  vào cuối năm 2010. Khi nguồn ngoại tệ dự trữ sút xuống còn 14 tỷ, các quan đảng ủy viên mafia khẳng định là còn đủ đẩ nhập cảng khoản 6-7 tuần lễ. Nếu như vậy thì nguồn ngoại tệ, mỹ kim, tính đến ngày hôm nay đã khánh tận. Trong khi đó ngân hàng Bank of America thẩm định là đến cuối quí hai, ngoại tệ ở CSVN mới khô cạn, biến mất, zero. Đảng và nhà nước VGCXS đã thực thi một chánh sách tiền tệ, ngoại hối qua nhiều báo cáo gia dối, mánh mung có tính lường gạt, lừa bịp các cơ quan World Bank, IMF. IMF đã đòi hỏi ngoại hối dự trữ của VGCS phải có ít nhất là 12 tuần lễ, tức vào khỏan 20 tỷ mỹ kim.

Cùng lúc bộ trưởng Võ Hồng Phúc, báo cáo là ngoại hối chỉ còn khỏan 10 tỷ mỹ kim vào cuối năm 2010, tức là có sự sai biệt gần 4 tỷ mỹ kim. Nói cách khác báo cáo của VC thật khó mà tin cậy. Có thể sự việc này rất phù hợp với những điều đã được chứng minh từ hơn 36 năm về trước: “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỷ những gì cộng sản làm.” Các tập đoàn kinh tế, doanh nghiệp của đảng mafia và nhà nước, nhà đèn, nhà thổ tiếp tục nền kinh tế phá sản, trong ý đồ đánh cướp, ăn cắp, tham nhũng để đi tới phá sản, bán nước buôn dân như đã được chứng nghiệm.

Từ cuối năm 2010 khi tập đoàn Vinashin không có đủ 60 triệu mỹ kim để trả nợ, tôi cũng đã hoài nghi và đã đặt vấn đề về nguồn ngoại hối thâm hụt ở thiên đàng mù. Nay thì mọi sự việc đã được phơi bày, nhưng không hoàn toàn trung thực. Vì con số 10  tỳ mỹ kim dự trữ cuối năm 2010 vẫn còn quá mơ hồ trong bản báo cáo của Võ Hồng Phúc, bộ trưởng kế hoạch và đầu tư. Nếu tình hình ngoại hối, hài kịch bi đát, bi thảm như vậy, bọn lãnh đạo giòi bọ, ruồi nhặng VGCS càng phải lệ thuộc và Tàu cộng nhiều hơn, nhất là với nhu cầu nhập siêu khoản 12-15 tỷ mỹ kim từ Tàu cộng. Đây là cơ hội để lãnh đạo Hà Nội bán thêm đất vùng biên giới, bán thêm vịnh Hạ Long, bán thêm các đảo ở Hoàng Trường Sa để giữ đảng, giữ độc quyền cai trị, đàn áp, gông cùm, ngù tủ các nhà dân chủ, thành pohần bất đồng chính kiến như Ls. Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cầy, Lê thị Công Nhân, Nguỹên Văn Đài....

Bọn VGCS Ba đình cần phải quỳ lạy Hồ Cẩm đào, ôn Gia Bảo, nếu cần thái thú Nguỹên Tấn Dũng, Trọng Lú, Trương Tấn Sang phải qua chầu Hồ Cẩm Đào và làm nô tài, khuyển mã, lang sói hay làm Câu Tiển, lòn trôn ăn phẩn để được giữ đảng lâu dài. Đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại, đây là cơ hội ngàn năm một thỏa để dứt điểm VGCS. Nên chấm dứt ngay việc gởi tiền về CSVN, dứt khoát không về CSVN để du hí, bùm bùm giá bèo, có thể mang bịnh HIV/AIDS, cancer, chết bất đắc kỳ tử vì các bịnh mới xuất hiện. Người Việt tỵ nạn hải ngoại không nên vì ham vui, vì lợi ích nhỏ mà quên sự nghiệp lớn là diệt cộng, đêm tự do, dân chủ, công lý, bình quyền đến cho toàn dân Vn. Chúng ta, Việt kiều hải ngoạ, không thể nổi dậy để đuổi giặc nội xâm VGCS đã và đang cấu kết với Tàu cộng, nhưng chúng ta có thừa can đảm, khả năng ngưntg chuyện gửi tiền về VN và chấm dứt tất cả các chuyến du lịch về VN đề tạo cơ hội cho người dân trong nước nổi dậy diệt trừ bọn VGCS bán nước buôn dân.

Khi nguồn ngoại tệ khánh tận, xã hội, chính trị sẽ rối loạn như đã xảy ra ở Tunisia, Ai Cập... Đấy là cơ hội để có bạo loạn, để nổi dậy, xuống đường biểu tình đốt phá các cơ sở công để gây áp lực cho bọn cướp Ba Đình phải khiếp đảm. Nếu toàn dân, từ xã, ấp đến quận thành, tỉnh huyện đều một lòng nổi dậy, đó cũng là ý trời. Đừng quên sức mạnh của quần chúng sẽ như vũ bảo, không một lực lượng nào dù là quân đội có thể cản trở, dập tắt được. Khi dân mang hận thù, sẽ đốt phá, tận diệt tất cả những gì của cộng sản, dính líu đến chủ nghĩa cộng sản phải triệt hạ, đốt bỏ để xây dựng lại một nước VN hoàn toàn mới không cộng sản.

DTK
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20110209-viet-nam-du-tru-ngoai-te-chi-con-10-ty-do-la-cuoi-2010



CS Việt Nam :
Dự trữ ngoại tệ chỉ còn 10 tỷ đô la cuối 2010

Đức Tâm

Theo Reuters, trích đăng tin báo chí trong nước hôm nay, ông Võ Hồng Phúc, bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư cho biết là vào cuối năm ngoái, 2010, dự trữ ngoại tệ của Việt Nam chỉ còn vào khoảng hơn 10 tỷ đô la. Thông tin này làm tăng thêm lo ngại về sự sụt giảm mức dự trữ ngoại tệ của Việt Nam.

Ông Phúc không nói rõ chi tiết. Hơn nữa, số liệu chính xác về mức độ dự trữ ngoại tệ là bí mật nhà nước tại Việt Nam.

Dự trữ ngoại tệ bắt đầu giảm trong năm 2009 vào lúc Việt Nam phải đối mặt với các khó khăn kinh tế như : đồng tiền quốc gia bị mất giá, lạm phát tăng cao, thâm thủng cán cân thương mại nghiêm trọng.

Vào cuối năm 2008, dự trữ ngoại tệ của Việt Nam là vào khoảng 24 tỷ đô la. Đến tháng 12 năm 2009, Ngân hàng Nhà nước ước tính, dự trữ giảm xuống còn 16 tỷ đô la. Đầu tháng Giêng năm nay, theo thẩm định của các ngân hàng ngoại quốc, thì con số này xuống dưới 12 tỷ đô la.

Từ giữa năm 2008 đến nay, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã 5 lần phá giá tiền đồng và theo giới chuyên gia thì sự tin tưởng vào đồng tiền quốc gia ở mức thấp.

Cuối năm ngoái, bất chấp áp lực lạm phát, chính quyền Việt Nam tuyên bố không hạ giá đồng tiền quốc gia vào trước Tết Nguyên Đán, đầu tháng hai này. Hôm qua, một chuyên gia thuộc công ty Dragon Capital, được Reuters trích dẫn, phỏng đoán là sau Tết, khi các thị trường trở lại hoạt động bình thường, có thể tiền đồng lại bị phá giá, ở mức độ thấp, nhằm giảm bớt chênh lệch giữa tỷ giá chính thức và tỷ giá không chính thức.

Việt Nam dự tính sẽ có mức tăng trưởng từ 7 đến 7,5% trong năm nay vào lúc lạm phát trong tháng Giêng vừa qua lên tới gần 10%, thâm hụt cán cân thương mại và ngân sách tiếp tục tăng, áp lực hạ giá đồng tiền quốc gia ngày càng mạnh và dự trữ ngoại tệ ở mức thấp.

Trong bản báo cáo công bố ngày 20/01/2011, Ngân hàng Hoa Kỳ - Bank of America thẩm định là trong quý một năm nay, dự trữ ngoại tệ của Việt Nam vẫn tiếp tục giảm, chỉ còn ở mức tương đương gần một tháng nhập khẩu. Đến quý hai 2011, dự trữ sẽ tụt giảm, về cơ bản coi như mức số không – zero.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/02/110209_viet_forex_reserve.shtml
 

Dự trữ ngoại hối của VN chỉ còn 10 tỷ USD

Ông Võ Hồng Phúc là Bộ trưởng Kế hoạch - Đầu tư

Bộ trưởng Kế hoạch-Đầu tư Võ Hồng Phúc được trích lời nói dự trữ ngoại hối của Việt Nam chỉ còn khoảng 10 tỷ đôla cuối năm 2010 từ con số 16 tỷ một năm trước đó.

Hãng thông tấn Reuters dẫn nguồn Thời báo Kinh tế Việt Nam đưa ra con số này.

Thực ra, ngay tại Đại hội Đảng XI họp hồi tháng 1/2011, Bộ trưởng Phúc đã đưa ra cảnh báo về mức dự trữ ngoại hối.

Lúc đó, ông Võ Hồng Phúc, Ủy viên Trung ương Đảng, nói: "Năm 2010, tăng tưởng của nước ta đạt 6,8%, nhưng lạm phát cao, dự trữ ngoại hối chỉ khoảng 10 tỷ đôla".

"Chất lượng tăng trưởng, năng suất, hiệu quả và sức cạnh tranh của nền kinh tế còn thấp, chậm được cải thiện; cân đối vĩ mô chưa thực sự vững chắc."

Như vậy, dự trữ ngoại hối của Việt Nam đã sụt dần trong mấy năm trở lại đây, gây quan ngại lớn.

Kinh tế gia kỳ cựu Lê Đăng Doanh nhận xét: "Dự trữ ngoại tệ thấp như vậy sẽ vô cùng nguy hiểm vì chỉ còn tương đương khoảng 5-6 tuần nhập khẩu, trong khi mức tối thiểu phải có là 12 tuần theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF".

"Như vậy, việc điều chỉnh tỷ giá sẽ không tránh khỏi và sẽ diễn ra không xa vì sức chịu đựng của dự trữ ngoại tệ không cáng đáng nổi nữa. Tỷ giá như hiện nay cản trở xuất khẩu và khuyến khích nhập khẩu."

Mới đây, các nhà phân tích của Citigroup dự đoán tiền đồng Việt Nam sẽ mất giá thêm 3% trong quý I/2011.

Các chuyên gia cảnh báo việc tiền đồng mất giá, lạm phát cao sẽ đi kèm nhiều vấn đề xã hội.

Tiến sỹ Trần Văn Thọ, Giáo sư Kinh tế Đại học Waseda (Nhật Bản), nói chính phủ Việt Nam cần cân nhắc kỹ lưỡng trước việc phá giá đồng tiền hay nâng giá các mặt hàng thiết yếu.

"Tăng giá hàng hóa trong lúc này luôn đi kèm nguy cơ bất ổn xã hội."

Năm ngoái, tỷ lệ lạm phát ở Việt Nam là 11,75%, cao hơn chỉ tiêu Quốc hội đề ra.

Tuy nhiên, ông Thọ cho rằng chính phủ trong nước đang có những nỗ lực lớn để giảm thâm hụt ngân sách và giảm chi tiêu công, nhưng "kết quả còn phải chờ mới rõ".

Trong một phỏng vấn mới với báo Tuổi Trẻ, Bộ trưởng Võ Hồng Phúc cũng khẳng định Nhà nước đã cố gắng giảm bội chi ngân sách và "đang cố gắng những năm tới sẽ đưa trở lại mức 5%".

 






VIỆT NAM: GIÁ CẢ CÒN TĂNG VỌT
VÀ DÂN NGHÈO THÊM KHỔ CỰC

Sau Tết, Giá Sẽ Tăng Vọt ở VN Vì Xăng, Than, Điện Tăng Giá


Trước Tết, giá tăng. Sau Tết, giá cũng sẽ tăng. Bản tin báo Đất Việt cho biết hoàn cảnh của dân sẽ thê thảm sau ngaà Tết, theo bản tin có nhan đề “Thấp thỏm nỗi lo giá cả sau Tết.”

Bản tin viết rằng, trong thời gian qua, giá cả liên tục tăng và càng đến Tết thì giá nhảy từng tuần, từng ngày. Nỗi lo này còn đè nặng lên vai người tiêu dùng hơn nữa bởi những dự đoán giá cả sau Tết còn nhảy vọt.

Báo Đất Việt ghi lời Ông Vũ Vĩnh Phú, Chủ tịch Hiệp hội siêu thị Hà Nội, cho rằng, chắc chắn ra Tết, giá cả hàng hóa thường đối diện với cơ nguy tăng, tuy nhiên sẽ đặc biệt rõ rệt trong năm nay, vì rất nhiều nguyên nhân nhãn tiền. Chẳng hạn, giá xăng dầu chỉ được neo đến hết Tết Nguyên đán 2011, ra Tết có thể sẽ bị “thả neo”. Bên cạnh đó, gas, sữa lại đang tăng giá liên tục, than đang quyết liệt “xin” bán giá thị trường, thời tiết rét khắc nghiệt khiến rau củ quả có nguy cơ khan hiếm sau Tết. Ngoài ra, lương cơ bản tại khu vực xí nghiệp đã tăng từ tháng 1, còn cán bộ công chức bắt đầu được nâng lương cơ bản từ tháng 5 tới. Thông thường, bao nhiêu lần có quyết định tăng lương đến nay, cứ lương chưa kịp tăng thì giá cả đã nhảy trước.

Như thế, viễn ảnh lạm phát sau tết là điều tất yếu.
Bào Đất Việt viết, “Phân tích của ông Phú cho thấy, việc giá cả sau Tết còn tăng là điều thực sự đáng ngại, ảnh hưởng tới lạm phát năm 2011.”

Trong đó, nguy nhất là khi xăng dầu tăng giá, toàn bộ hệ thống vận chuyển hàng hóa sẽ buộâc tăng giá theo.

Báo Đất Việt  nói rằng, xăng dầu, một mặt hàng trọng yếu ảnh hưởng tới giá cả của gần như toàn bộ hàng hóa, theo chủ trương của Nhà nước đang được kiềm giá đến hết Tết Nguyên đán. Như vậy, chỉ cần qua ba ngày Tết, giá mặt hàng chiến lược này có thể tăng bất cứ lúc nào.

Và tăng là tất yếu, vì xăng dầu hiện bán dưới giá thành ở VN.

Báo này viết, “Cục Quản lý giá, Bộ Tài chính hôm qua cho biết, để giữ bình ổn giá xăng dầu từ nay đến hết Tết Nguyên đán, quỹ bình ổn sẽ phải chi thêm khoảng 9.000 tỷ đồng nữa, một con số không hề nhỏ. Các chuyên gia lo ngại, khi giá xăng dầu cố kìm đến mức không thể chịu nổi, thì sẽ có một đợt "bùng nổ" về giá, vì giá xăng dầu thế giới liên tục tăng cao thời gian qua và các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu đầu mối liên tục kêu lỗ. Giá xăng nếu bùng nổ sẽ kéo hàng loạt các mặt hàng thiết yếu tăng giá theo, với mức tăng không nhỏ.”

Không chỉ xăng dầu, giá nhiều nguyên vật liệu đầu vào cho sản xuất cũng đang có nguy cơ tăng sau Tết, như than, điện…
 
Báo Đất Việt viết, “Nhận định mới đây của Bộ Công thương cũng cho thấy, năm 2011, giá các nguyên vật liệu đầu vào cho sản xuất tiếp tục có xu hướng tăng, làm tăng chi phí đầu vào, gây áp lực đến mặt bằng giá chung trong nước...”

 

 




2011:NGUY CƠ KHỦNG HOẢNG
LƯƠNG THỰC THẾ GIỚI

Thanh Hà


Thiên tai gây thiệt hại mùa màng không còn là những nguyên nhân duy nhất dẫn đến tình trạng khan hiếm lương thực trên thế giới. Đất canh tác bị xói mòn, nhu cầu tiêu thụ ngày càng lớn và các hoạt động tích trữ và đầu cơ càng làm tăng nhiệt độ thị trường nông phẩm.

Giá lúa mì tại Anh Quốc tăng cao kỷ lục. Mehicô ký hàng loạt hợp đồng trước thời hạn để bảo đảm nguồn cung cấp ngô. Nga vốn là một nhà cung cấp lúa mì và ngũ cốc quan trọng của thế giới phải nhập ngũ cốc để phục vụ ngành chăn nuôi, đợi mùa thu hoạch vào mùa xuân này. Ả rập Xê út chuẩn bị mua vào 2 triệu tấn lúa mì trong vài tuần lễ. Tại Ấn Độ, nước đông dân thứ nhì trên hành tinh, giá nông phẩm tăng 18% trong tháng 12/2.010 không khác nào một quả bom nổ chậm. Trung Quốc đang trên đà thâu tóm các vựa lúa mì và ngô của thế giới.


Chỉ giá lương thực đến mức báo động

Tổ chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc (FAO) báo động : chỉ giá nông sản, lương thực và nhu yếu phẩm tăng cao chưa từng thấy kể từ năm 1990 và trước mắt chưa có dấu hiệu cho thấy cộng đồng quốc tế hy vọng đảo ngược tình hình. Năm 1.990 là thời điểm cơ quan đa quốc gia này bắt đầu đo lường độ dao động của giá cả lương thực.

Nội trong tháng giêng, giá lương thực tăng 3,4% so với tháng 12 năm ngoái. Từ tháng 5/2010 đến nay, giá lúa mì, cacao tăng 6%. Riêng giá cà phê tăng 30% trong cùng thời kỳ.Trên thị trường New York giá cà phê arabica phá kỷ lục của hồi tháng 6/1997.

Theo thẩm định của FAO, chỉ số giá cả của 55 mặt hàng nhu yếu phẩm được coi là « tất yếu » - bao gồm thịt, ngũ cốc, đường, sữa … - trong tháng qua đã lên tới gần 231 điểm, tức là còn cao hơn cả so với thời điểm được coi là « nóng » nhất hồi tháng 6/2008 của cơn khủng hoảng lương thực thế giới. Khi đó chỉ số này mới chỉ là 224 điểm.

Trước khi nổ ra các cuộc bạo loạn vì lý do « cơm áo » tại Haiti hay Philippines vào mùa xuân 2008, Ngân hàng Thế giới thẩm định có khoảng 870 triệu người trên hành tinh bị đói và suy sinh dưỡng.

Con số này giờ đây lên đến 900 triệu. Nguyên nhân chính, theo quan điểm của Chủ tịch Ngân hàng Thế giới là năng suất của giới nông gia trên thế giới không được cải thiện trong ba năm vừa qua.

Theo chuyên gia Liên Hiệp Quốc, ông Olivier de Schutter : « Có 80 quốc gia trên thế giới bị đe dọa thiếu lương thực. Số này đã gia tăng một cách đáng quan ngại ».

Đâu là những nguyên nhân dẫn tới tình trạng căng thẳng về lương thực hiện nay và đe dọa khủng hoảng về lương thực tại một số nơi trên thế giới nghiêm trọng tới mức độ nào ?

Theo phân tích của ông Lester Brown, Chủ tịch Viện nghiên cứu Earth Policy Institute có trụ sở tại thủ đô Washington : từ nhiều năm trở lại đây thiên tai không còn là nguyên nhân duy nhất đẩy giá lương thực lên cao. Cốt lõi của vấn đề đặt ra từ hai phía cung và cầu.

Giới hạn về đất đai

Nhìn từ góc độ sản xuất : đất đai canh tác ngày càng khan hiếm do các hiện tượng đất bị xói mòn, nhiễm mặn, sa mạc hóa …. Các mạch nước ngầm đang bị cạn và còn bị chia sẻ cho thành phố. Thêm vào đó, đương nhiên còn phải kể đến hiện tượng trái đất ngày càng bị hâm nóng, khí hậu bị đảo lộn, gây nhiều thiên tai và thiệt hại mùa màng.

Nạn cháy rừng tràn lan tại Nga vào mùa hè năm ngoái, đợt lũ lịch sử ở bang Queensland, Úc trong hai tháng qua, tiếp theo đó là các đợt bão tuyết bất ngờ làm tê liệt nhiều bang miền Đông nước Mỹ … đang khiến giới trồng trọt và chăn nuôi lo ngại.  Cũng chỉ cần mực nước sông Mekong và nước biển tăng thêm một mét, là cũng đủ để nhận chìm một nửa vựa lúa của Việt Nam cũng như là 19 khu vực châu thổ khác của châu Á.

Năng suất đạt mức tối đa

Một điểm đáng quan ngại khác là năng suất nông nghiệp đã bước vào giai đoạn bão hòa : thí dụ như tại Nhật Bản năng suất trồng lúa liên tục gia tăng trong nhiều thập niên, tuy nhiên các chuyên gia đánh giá là từ 14 năm nay, chỉ số năng suất này đã bị chựng lại. Trung Quốc và Hàn Quốc cũng đang tiến gần đến mức thu hoạch tối đa tương tự như tại Nhật Bản.

Yếu tố sau cùng khiến Viện nghiên cứu Earth Policy Institute nêu ra để giải thích vì sao mức cung trên thị trường nông phẩm thế giới đang trên đà chựng lại là do một phần đất canh tác được sử dụng để xây dựng cơ sở hạ tầng. Điển hình là khu vực chung quanh thung lũng Central Valley bang California ; vùng châu thổ sông Nil bên Ai Cập cũng như là tại nhiều nơi khác tại hai nước rộng lớn ở châu Á là Trung Quốc và Ấn Độ

Thêm 219.000 miệng ăn mỗi ngày

Nhìn đến mức tiêu thụ của hành tình thì dân số địa cầu vào năm 2.010 đã tăng gấp đôi so với thời điểm của năm 1970. Các nông gia trên thế giới mỗi ngày phải đáp ứng thêm cho nhu cầu của 219.000 thực khách !

Mức tiêu thụ ngũ cốc trên thế giới cũng đã nhân lên gấp đôi trong thời gian từ 1.990 đến 2.005.


Reuter
 
Ngoài ra, như cầu thực phẩm của hơn một nửa nhân loại ngày càng được « nâng cấp » tức là bữa ăn của khoảng 3 tỷ người ngày càng thêm phong phú cả về chất lượng lẫn khối lượng. Mức tiêu thụ về thịt cá, trứng, sữa tại các quốc gia đang phát triển đặc biệt tăng nhanh hơn so với các nước công nghiệp.

Nhìn chung, khối lượng thịt bò, heo và gia cầm để phục vụ cho 1,3 tỷ dân Trung Quốc hiện đã cao gấp hai lần so với ở Mỹ.

Một thách thức khác đặt ra trong vấn đề bảo đảm an toàn lương thực bắt nguồn từ chính sách phát triển nhiên liệu dầu thực vật. Trong năm 2009 chẳng hạn, Hoa Kỳ sản xuất được tất cả 416 triệu tấn ngũ cốc, trong số đó 120 tấn được sử dụng để chế biến dầu ethanol.

120 tấn ngũ cốc đó, theo thẩm định của ông Lester Brown, Chủ tịch Viện nghiên cứu Earth Policy Institute, có thể nuôi sống đến 350 triệu con người cho cả năm. Nói cách khác các dự án đầu tư ồ ạt của Âu Mỹ vào các loại dầu thực vật là một mối đe dọa trực tiếp đối với vấn đề an toàn lương thực của nhân loại.


Đề phòng khủng hoảng

Chính vì muốn tránh để lại xảy ra các cuộc bạo loạn vì lý do lương thực như cách nay ba năm cho nên cộng đồng quốc tế đã nhanh chóng lên tiếng báo động về những tác động kinh tế, xã hội khi giá lúa mì, ngũ cốc tăng 200% trong vài tháng.

Theo quan điểm của chuyên gia Liên Hiệp Quốc, ông Olivier de Schutter thì điều đáng mừng nhất là tương tự như cuộc khủng hoảng 2008, thực ra cộng đồng quốc không bị đe dọa thiếu lương thực. Tuy nhiên mỗi khi thiên tai hoành hành như nạn cháy rừng ở Nga, đợt nắng nóng đến thiêu người tại Ukraina ... đều đặt các thị trường nông phẩm của thế giới « trong tình trạng báo động » : các nhà cung cấp chưa vội bán lương thực để chờ thời giá. Còn về phía người mua thì lại hối hả liên lạc với các tay môi giới đề phòng nông phẩm thêm khan hiếm.

Trả lời đài RFI chuyên gia thuộc Tổ chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc, Concepsion Calpé lo ngại chính sách thu mua vội vã của nhiều quốc gia trên thế giới càng tạo thêm sức ép lên thị trường nông phẩm quốc tế :

« Hầu hết các loại lương thực, thực phẩm đều tăng giá, so với tháng 12 /2010, ngoại trừ giá thịt còn tương đối ổn định. Giá đường tăng 6% trong một tháng ; rồi giá dầu ăn, lúa mì, các sản phẩm chế biến từ sữa … đều tăng. Mối lo ngại hiện nay là hiện tượng vật giá leo thang kể trên sẽ dẫn đến những hậu quả ra sao ? Đó là những hậu quả kinh tế và xã hội, đặc biệt là tại các quốc gia phải nhập khẩu lương thực.

Năm ngoái, một số các quốc gia tại châu Phi đã có một vụ thu hoạch tương đối cao, nhờ vậy, trước mắt các nước này chưa bị đe dọa trực tiếp.

Vấn đề đặt ra là nhiều nơi do muốn đề phòng giá cả còn tăng thêm nữa và lương thực, thực phẩm trở nên khan hiếm hơn trong những tháng tới cho nên đang mua vào rất nhiều nông phẩm để tích trữ. Hiện tượng này lại càng đẩy chỉ giá nông phẩm tăng thêm cao. Tổ chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc hy vọng đây chỉ là một cơn sốt nhất thời và trong một vài tháng nữa với các vụ thu hoạch đầu năm, thị trường nông phẩm sẽ được thư giãn hơn ».

Trong những điều kiện như trên, vẫn theo ông Schutter muốn tránh để tạo nên những cơn sốt trên thị trường lương thực, thì điều tất yếu là nên củng cố thêm các khoản dự trữ đẻ điều hòa nhiệt độ trên thị trường, chống đỡ với các hoạt động đầu cơ. Đây là lý do khiến chính phủ Pháp đưa vào chương trình chủ tịch luân phiên nhóm G20 và G8 vấn đề giới hạn hiện tượng giá như yếu phẩm trồi sụt bất thường. Bộ trưởng Nông nghiệp Pháp, Bruno Le Maire giải thích với báo giới :

« Một trong những hồ sơ lớn tôi phải theo dõi trong suốt năm 2.011 liên quan đến việc nước Pháp chuẩn bị hai Hội nghị quốc tế của nhóm G20 và G8. Ổn định giá cả lương thực là một trong những ưu tiên hàng đầu của Paris.

Giá nông phẩm dao động quá mạnh trên thị trường ảnh hưởng đến đời sống của giới nông gia khi họ phải mua cỏ và thức ăn cho gia súc ; ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống hàng ngày của người tiêu dùng : sức mua của các hộ gia đình bị yếu đi khi thịt, sữa, bánh mì, hay mì sợi … tăng giá.

Nhìn rộng ra hơn, thì tại nhiều nơi trên thế giới hiện tượng giá lương thực tăng cao là nguy cơ dẫn đến bạo loạn. Theo tôi nước Pháp có trách nhiệm phải quan tâm đến vấn đề này. Đây là một trách nhiệm cả về mặt kinh tế lẫn đạo đức : mục tiêu của nước Pháp nhằm đẩy lui các hoạt động đầu cơ để thị trường nông phẩm hoạt động tích cực hơn ».

Riêng đối với khu vực châu Á các chuyên gia kinh tế dự báo : lạm phát tại châu Á có thể lến tới từ 10 đến 15% nếu như giá lương thực tăng từ 8 đến 9 %. Khi đó các cuộc bạo loạn như đã từng xảy ra tại Philippines hồi 2.008 sẽ khó tránh khỏi.

 







TRUNG QUỐC:
TĂNG LÃI SUẤT LẦN 2
ĐỂ CHỐNG LẠM PHÁT


BẮC KINH   -    Hôm Thứ Ba, Trung Quốc quyết định tăng lãi suất ngân hàng lần thứ nhì chỉ trong 6 tuần lễ, tăng sức chống lại áp lực của lạm phát trong nền kinh tế tăng trưởng nhanh có thể gây bất ổn thị trường toàn cầu.Thời điểm tăng lãi suất vào cuối những ngày lễ đầu năm âm lịch gây ngạc nhiên tuy các nhà đầu tư đã đoán trước chính sách kiểm soát tiền tệ của Bắc Kinh trong lúc đối phó với áp lực của vật giá và bong bóng địa ốc.

Lãi suất ký thác 1 năm đuợc tăng lên tới 3% và lãi suất cho vay 1 năm là 6.06%, bắt đầu áp dụng từ Thứ Tư 9-2, theo loan báo của ngân hàng nhà nước.

Tuy lạm phát yếu đi trong Tháng 12, các nhà phân tích đuợc Reuters dò hỏi dự đoán lạm phát 5.3% trong Tháng 1, là mạnh nhất trong hơn 2 năm, do sự leo thang của giá luơng thực.

Kinh tế gia Xu Biao của China Merchant Bank tại Shenzhen nói đây là sự gia tăng lãi suất đầu tiên trong năm Tân Mão, và không là lần sau cùng. Theo lời ông, nếu lạm phát còn cao trong tháng này, ngân hàng trung ương buộc phải tăng lãi suất tiếp.

Phóng viên báo cáo: giá đồng 3 tháng hạ xuống dưới mức 10,000 MK/tấn, hưá phiếu dầu thô cũng giảm. Nhưng, vào lúc này các viên chức cả quyết rằng lạm phát là kiểm soát đuợc. Nhà cầm quyền Bắc Kinh có hàng loạt biện pháp cưỡng chế với giá bất động sản - ý thức đuợc sự căm phẫn trong công chúng về chi phí gia cư quá cao, chính quyền cả quyết không dung thứ mọi sự làm giá và đầu cơ địa ốc.

Tiền mặt dư thừa trong nền kinh tế, gồm  thặng dư mậu dịch lớn là nguồn gốc của sự leo thang vật giá và giới lãnh đạo Bắc Kinh hi vọng lãi suất cao sẽ khuyến khích dân chúng gửi tiền vào ngân hàng nhiều hơn, và cân nhắc kỹ khi định mua nhà trả góp.

Trong Tháng 12, các kinh tế gia đã tiên đoán lãi suất ngân hàng với tiền ký thác 1 năm sẽ tăng lên đến 3.5% vào Tháng 6.

Giữ hối suất tiền Nguyên mạnh là 1 vũ khí chống lạm phát, do làm giảm giá hàng nhập cảng - nhưng, Bắc Kinh đuợc trông đợi giữ tiền Nguyên theo mức thay đổi từ từ, gây khó chịu Hoa Kỳ và Brazil là 2 nước lên án hối suất thấp giả tạo đưa tới cạnh tranh không công bằng.

Cuộc thăm dò của Thomas Reuters cho hay tỉ lệ tăng trưởng năm 2011 của Trung Quốc đuợc dự báo ở mức 9.3%, so với năm trước là 10.3%.

 







FED :SAU ĐỘC CHIÊU USD.600 TI,
KHÔNG CÓ NGUY CƠ LẠM PHÁT


WASHINGTON   -      Cuộc điều trần đầu tiên của thống đốc Quỹ dự trữ liên bang tại Hạ Viện mới, với phe đa số là đảng viên CH, sẽ là gay go - đa số người chất vấn thống đốc Ben Bernanke sẽ là người cùng đảng CH.

Ông Bernanke, đảng viên CH, được TT Bush chọn để lãnh đạo quỹ dự trữ liên bang từ năm 2006.

TT Obama gặp ít nhiều chống đối khi ông yêu cầu lập pháp chấp nhận nhiệm kỳ 2 của ông Bernanke hồi cuối năm 2009.

Đảng CH không chấp nhận kế hoạch cứu nguy Wall Street trong thời gian khủng hoảng. Hồi Tháng 1-2010, Thượng Viện chuẩn thuận thống đốc Bernake với 1 đa số sít sao chưa từng thấy với 1 thống đốc khác. Nhưng, nhiều kinh tế gia, học giả và dân cử ghi công ông Bernake về sự phòng ngừa suy thoái biến thành suy thoái đợt 2.

Nhưng, đó là chuyện quá khứ. Nay, nỗ lực kích thích kinh tế bằng kế hoạch thu mua trái phiếu kho bạc trị giá 600 tỉ bị đả kích, phần lớn từ đảng CH, kể cả chủ tịch Hạ Viện John Boehner và thủ lãnh đa số Thượng Viện Mitch McConnell - hai vị này nói thu mua trái phiếu có thể châm ngòi lạm phát, hay tạo ra đầu cơ đưa tới hiện tượng bong bóng.

Ra Hạ Viện điều trần sáng Thứ Tư, thống đốc Bernanke phải giải thích về chi phí và phúc lợi của kế hoạch thu mua trái phiếu.

Chủ tịch ủy ban ngân sách là dân biểu Paul Ryan (CH-Wisconsin) có ý sợ rằng hành động ấy của Quỹ liên bang sẽ gây ra lạm phát. Cũng có thể là nhân dịp này các dân biểu của 2 đảng sẽ nhắc nhở thống đốc Bernanke tìm giải pháp cho tình trạng thiếu hụt ngân sách trên 1000 tỉ MK.

Cũng như trong quá khứ, chắc là ông Bernanke sẽ không tán đồng hành động lập pháp cụ thể để giảm thiếu hụt - có lẽ ông sẽ cảnh giác Lập Pháp và Bạch Ốc rằng không đặt kế hoạch giảm thiếu hụt trong dài hạn thì nền kinh tế sẽ bị thiệt hại về sau. Ông giải thích: các nhà đầu tư sẽ đòi lãi cao với nợ công, nghĩa là lãi suất vay mượn tăng, khi ấy sức mua của người tiêu thụ và doanh nghiệp giảm, hãm chậm các hoạt động kinh tế.

Tuần qua, thống đốc Bernanke đã cảnh cáo các dân biểu CH chớ "đuà" với yêu cầu của Bộ ngân khố về nâng giới hạn nợ công quá ngưỡng 14.300 tỉ - trong dịp phát biểu tại câu lạc bộ báo chí tuần qua, ông nói các nhà lập pháp không nên dùng giới hạn nợ công như lá bài thương lượng trong các thảo luận về hạn chế thiếu hụt ngân sách.

Tỉ lệ thất nghiệp hiện nay đã hạ xuống ở mức 9%, vẫn là rất cao, và sức tạo việc làm còn yếu. Ông Bernanke từng nói phải mất 5, 6 năm để đưa tỉ lệ thất nghiệp trở lại mưc bình thường.

Trong khi đó một bản tin khác vào trưa Thứ Tư của hãng AP cho biết rằng các thành viên của Quốc Hội đã chất vấn gay gắt Chủ Tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang Ben Bernanke hôm Thứ Tư về việc phải chăng các chính sách của Quỹ Dự Trữ Liên Bang đang gia tăng nguy cơ nâng cao lạm phát trong những tháng sắp tới.

Chủ Tịch Ủy Ban Ngân Sách Hạ Viện Paul Ryan, thuộc đảng Cộng Hòa tại Wisconsin, nói rằng ông lo ngại rằng Quỹ Dự Trữ Liên Bang không thể phát hiện lạm phát cho đến khi “con bò ra khỏi chuồng” và lạm phát đã lan rộng nguy hiểm cho nền kinh tế.

Bernanke cho biết rằng lạm phát đang gia tăng trong các nền kinh tế đang trổi dậy. Nhưng ông hạ thấp nguy cơ đối với nền kinh tế Hoa Kỳ, ngay dù các nhà lập pháp bày tỏ quan ngại về việc gia tăng giá xăng và thực phẩm.

 

xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx
xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx






THANH NIÊN HUẾ BIỂU TÌNH
KÊU GỌI DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN

350 Thanh Niên Huế Biểu Tình: Kêu gọi Dân Chủ Đa Nguyên
Thanh niên Huế tập biểu tình.... Bản tin sau là từ trang web Chúa Cứu Thế (www.chuacuuthe.com).
Bản tin ghì từ thông tấn FNA, viết như sau.


VRNs (03.12.2011) – Sài Gòn – Từ Huế, lúc 14:00, ngày 02/01/2011, bản tin FNA phát đi cho biết như sau: Sáng Chủ nhật nay, từ lúc 5h00 sáng tinh mơ, gần 40 thanh niên tụ tập như tập thể dục trước Nhà Văn Hóa Thành phố trên đường Hùng Vương cách cầu Trường Tiền khoảng 500 mét, họ đưa cao các biểu ngữ CHỐNG GIẶC TÀU, DÂN LÀ CHỦ, VIỆT NAM ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG… và hát vài bài ca như “Nối Vòng Tay Lớn”, “Dậy Mà Đi ! Hỡi Đồng Bào Ơi !”… Dân tụ tập lại càng lúc càng đông khoảng từ 300 đến 350 người gồm Giảng viên, Sinh viên các trường Đại học & Cao đẳng tại Huế và Dân thường, để biểu tình CHỐNG GIẶC TÀU và ĐÒI GIẢI THỂ ĐCS, THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG. Họ đã kéo nhau đi bộ đến trước Trụ sở UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế bên bờ Nam sông Hương, ngay gần cầu Phú Xuân và trước Kỳ đài Phú Văn Lâu trước Kinh Thành Huế. CA đàn áp, giải tán đám đông. Đám đông chia tay nhau khoảng lúc 6 giờ sáng, hẹn gặp lại nhau một ngày rất gần. Tin ban đầu đã có 3 thanh niên bị bắt và đã được thả ngay sau đó.

Các sinh viên cho biết họ mới chỉ làm như tập dượt lần đầu đùa vui thôi. Nhưng có lãnh đạo sở CA đã thồi phồng lên thành 3 ngàn đến 3,5 ngàn Dân biểu tình và chỉ thị cho nhân viên điều tra những ai cầm đầu…

Vì cuộc biểu tình kiểu bỏ túi này xảy ra quá sớm, nên rất ít người Dân Huế biết cuộc Biểu tình Mini này. Hầu như đa số Dân Huế không hề biết.”
http://www.dangnguoivietyeunguoiviet.blogspot.com

 





BIỂU TÌNH TẠI VIỆT NAM 09.01.2011

Biểu tình đồng loạt Chống Giặc Tàu & Đòi Đa Nguyên Đa Đảng
ở Nghệ An - Hà Tĩnh 9-1-2011.
Tội mới tại VN : Mặc Áo Trắng & Bệnh mới của CSVN : Hội Chứng Sợ Áo Trắng
Huế biểu tình 9-1-2011 thất bại

FNA Huế 9:00  11-1-2011

      
1. Vì dân chúng bình dân chưa biết viết tin kèm hình ảnh, một phần chưa quen thao tác với internet, một phần chưa có phương tiện thông dụng hiện nay, nên ngay chiều 9-1, nhận được tin, chúng tôi phải mất gần 40 giờ đồng hồ kiểm chứng. Nay chúng tôi có thể thông tin chính xác rằng : Sáng Chúa nhật 9-1-2011, dù trời mưa rét, đã có ít nhất 3 cuộc biểu tình với # 23 ngàn Dân tham gia ở tỉnh Nghệ An : Trại Gáo 9 ngàn, Ngọc Long 8 ngàn (nơi cách đây hơn 4 tháng, Dân đã bỏ ảnh HCM vào bao tải, ném vào trụ sở xã và đồn Công An), Thuận Nghĩa 6 ngàn; và 6 cuộc biểu tình với # 22 ngàn Dân tham gia ở tỉnh Hà Tĩnh : Xuân Hòa 4,5 ngàn, Lộc Thủy 4,5 ngàn, Hương Khê 4 ngàn, Hương Sơn 4 ngàn trong đó có 60 em học sinh cấp 3 trường Lê Hữu Trác, Đức Thọ; Nghĩa Yên 3,5 ngàn, Kỳ Anh 1,5 ngàn. Tất cả ở 2 tỉnh này có khoảng 45 ngàn Dân đã khai mạc Mùa Hội Lớn của Dân tộc 2011. Chúng tôi không rõ có Linh mục Quản xứ nào cùng đi biểu tình với Dân không, mặc dù Dân vùng này đa số là Công giáo, sống trong các Giáo xứ với số Tín hữu khá lớn : 17 ngàn, 16 ngàn, 6 ngàn,… Thực tế, ở 2 tỉnh này có khoảng 300 ngàn Dân thuộc khoảng 300 địa điểm sẵn sàng biểu tình trong suốt năm 2011 bất cứ lúc nào, nhất là các ngày Chúa nhật.
      
2. Ở Huế, cả ngày CN 9-1-2011, sinh viên 11 trường Đại học đều bị thi cả sáng cả chiều, đồng thời từ nay giảng viên / sinh viên / học sinh bị cấm mặc áo trắng, quần trắng đi dạy và đi học. Khoảng 16g30, Công an đồng loạt đến mỗi lớp thi, trường thi giải tán sinh viên ngay khi vừa thi xong. Các giảng viên và sinh viên không thể tập trung trước UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế như dự định vào lúc 17 giờ được. Một số Dân rải rác từng nhóm 5-10 người, mặc áo mưa do trời mưa và khá lạnh, như đi xem, đứng co ro rụt rè từ xa xa nhìn lực lượng Công an chống biểu tình đông hơn Dân nhiều, không dám tập trung vì thiếu lực lượng nòng cốt, rồi vội vã giải tán. Một sinh viên bị côn đồ xã hội đỏ đánh gãy tay. Công an rất tự hào khoe với nhiều người rằng : Làm gì có biểu tình ! Biểu tình có được đâu !!!
      
Dù vậy, ít nhất đã có 2 nữ sinh viên là nữ tu Nghệ An vào Huế học (Nguyễn Thị Liên, Phạm Thị Lưu) bị bắt vì mặc áo trắng dù đã có áo mưa che ngoài, trong người lại có mấy tờ khẩu hiệu chưa kịp đưa cao : CHỐNG GIẶC TÀU, DÂN LÀ CHỦ,… mãi đến 23 giờ mới được thả về, sau khi CA đã triệu tập chủ nhà cho thuê răn đe giáo dục cũng đến 23 giờ mới được về.
      
Hai chị em ruột Nguyễn Thị Lệ Thủy (có bản tin lầm tên là Lệ Uyên), 41 tuổi, và Nguyễn Hoàng Dã Uyên, nhà ở Cam Ranh, đi hành hương Đức Mẹ La Vang, ghé Huế thăm bác họ là Linh mục Nguyễn Văn Lý. Chiều đó, 2 chị cũng đi ra nơi biểu tình để xem. Vì cửa Khu Tòa TGM và Nhà Chung Huế bị Công An vây kín, chốt chặt nên 2 chị em không ra được, cuối cùng người chị tên Lệ Thủy lọt ra được. Vừa ra khỏi cổng, dù đã mặc áo mưa màu tím than che ngoài, nhưng Công An vẫn nhận ra áo trắng bên trong, nên bám theo, rồi CA tự ý xé rách áo mưa cho lộ áo trắng ra và bắt giữ chị Thủy đưa về sở Công an tỉnh quay phim chụp hình, thẩm vấn cho đến 20 giờ 30 đêm. Tại đây CA đã cưỡng bức lột áo trắng của chị, tịch thu áo trắng, mặc cho chị Thủy lạnh rét, (Bạo quyền CS lấy quyền gì mà xé rách áo mưa và cướp đoạt áo trắng của người Dân vô tội?), sau đó cưỡng bức buộc lên xe lửa ngay giữa đêm khuya, mãi đến 1 g 30 xe lửa mới chạy đi Cam Ranh, dù chị Thủy chỉ là một phụ nữ yếu bệnh, bình dân, ít học, nói lắp bắp, ngay cả điện thoại di động cũng chưa biết dùng ! 2 chị em Thủy-Uyên này từ hơn 3 tháng nay cùng đều nhịn ăn 2 bữa sáng-trưa thông hiệp với bác Lm Lý, nên hôm đó, chị Thủy phải nhịn ăn suốt ngày, chỉ vì tội mặc áo trắng. 18 giờ chiều 10-1, chị Thủy đã về đến nhà chị ruột là Phi ở Cam Ranh. Hội Chứng Bệnh Sợ Áo Trắng nơi CSVN đầu năm 2011 là có thật 100% rồi, kèm theo Bệnh Tự Tiện Xé Áo Mưa của Dân, đặc biệt là Nữ Dân.
      
Ở Việt Nam, đặc biệt là ở Huế, trong những ngày này, Công an nói với Dân : Mặc Áo Trắng Là Có Tội, nhưng không giải thích đó là tội gì. Thực ra đó chỉ là "tội" : Để tang cho Nhân Phẩm, Nhân Quyền, Dân chủ của Toàn Dân, là "tội" Trong Sạch, "tội" Chiến Thắng CS như ý nghĩa do Phong trào đề ra.
      
Có Lm vừa nói : Biết đâu sẽ đến ngày các Tôn giáo sẽ bị cấm mặc Áo Trắng trong các Nghi Lễ !!!
      
3. Từ 16 giờ ngày 9-1-2011, Lm Lý mặc áo trắng, quàng khăn trắng, đội mũ len trắng, gắn trước ngực và sau lưng 2 tấm giấy CHỐNG GIẶC TÀU rồi tìm cách ra khỏi Nhà Chung Huế, nhưng cả 3 cửa ngỏ đều có Công An vây kín. Dù vậy Lm Lý vẫn kiên trì đứng ở cổng 6 Nguyễn Trường Tộ và 69 Phan Đình Phùng, hiệp thông với Đồng bào đang gian khổ biểu tình khắp nơi, tận dụng cơ hội giải thích về Họa Giặc Tàu cho Dân tò mò qua lại và CA canh gác. Phải có Dân chủ Đa nguyên Đa đảng mới giúp VN văn minh thân thiện với cộng đồng quốc tế, nhờ đó mới có thể ngăn chận sự bành trướng tham lam lấn chiếm của Tàu Cộng và thu hồi lại đất, biển, đảo đã mất vào tay Tàu Cộng.
      
Từ 7 giờ sáng 10-1-2011, với áo, khăn, mũ trắng có gắn 2 giấy ghi CÁN BỘ ĐẦY TỚ DÂN, DÂN LÀ CHỦ, với cái dù che mưa và sợi dây trợ lực ở chân phải, thừa lúc cổng 69 Phan Đình Phùng mở và các CA nới lỏng canh gác, Lm Lý lê bước ra đường Phan Đình Phùng. Vì lực lượng CA chặn lại, nên Lm Lý đứng giữa đường đòi gặp lãnh đạo CA Thừa Thiên-Huế để hỏi tìm cháu Thủy đã mất tích từ 17 giờ chiều hôm trước. Đến gần trưa thì cháu Uyên đưa ra cho Lm Lý một ghế nhựa, Lm Lý đã ngồi giữa mưa gió lạnh, không chịu về phòng,  gạt bỏ ngoài tai bao lời thuyết phục của CA. Dân chúng qua đường tò mò nhìn. CA đuổi đi.
      
Trong 2 lần hiện diện đặc biệt nói trên, có hiện tượng lạ : là đã có CA nói nhỏ vào tai Lm Lý : "Tôi ủng hộ cụ". Có CA nói khẽ : "Tôi sẽ xin các tài liệu cần nhất của cụ". Có CA nói : "Xin cụ ngồi/đứng thẳng, cười lên để tôi chụp hình cho đẹp". Lm Lý nói : "Cho tôi xin 1 tấm hình. Không ai dám chụp cho tôi cả". CA đáp lại: "Vâng, sẽ gửi cho Cụ ngay". Nói thế, chứ CA tìm ra dịp để gửi cho Lm Lý còn khó hơn lên trời.
      
Đến 12 g 30, 2 Đức Giám mục cử 2 Lm đến gặp Lm Lý yêu cầu về phòng để dành sức khỏe cho các việc khác quan trọng hơn. Vì tôn trọng Bề trên, Lm Lý vâng lời, nhưng trước khi từ giả, Lm Lý giải thích cho 2 Lm và khoảng hơn 15 CA đang ngồi núp mưa trong lán tạm của công nhân làm cầu gần đó, về Họa Giặc Tàu và vì sao phải có Dân chủ Đa nguyên Đa đảng mới giúp VN chống Tàu Cộng thành công. Lm Lý nói tha thiết, giọng đầy thuyết phục, có lúc rướm nước mắt, khiến 2 Lm và hơn 15 CA đứng ngồi đều chăm chú nghiêm trang lắng nghe. Lm Lý kết luận đầy uy lực : "Nếu quí vị còn coi mình là người Việt Nam, phải ủng hộ tôi. Nếu không, lương tâm sẽ cắn rứt, lịch sử sẽ đào thải, con cháu sẽ tủi nhục mà lên án quí vị. Còn những ai đã tự cho minh là người Hán, thì tôi không còn gì để nói, chỉ xin chào tạm biệt". Vừa dìu Lm Lý vào, 2 Lm vừa nói vui : "Bài giảng đạt quá, lần sau lại tiếp tục". @@@
      
(Riêng tin đồn về các cuộc biểu tình ở Sài Gòn sáng và chiều 9-1-2011, chúng tôi đang kiểm chứng và nếu chính xác, chúng tôi sẽ tin lại sau 4-8 giờ nữa).

Lm Nguyễn Văn Lý tìm cách ra đường đứng & ngồi biểu tình CHỐNG GIẶC TÀU

Tham chiếu : hoichungsoaotrangbieutinh@betac.xeaomua.com

 





BIỂU TÌNH TẠI HOUSTON 11.01.2011:
CHỐNG TẦU, ĐÒI ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG

Nguyễn Vân Tùng


Duới bàu trời âm u và lạnh gía (duới 30 độ “F”) nhưng hơn trăm (trên duới 150) nguời cũng đã tề tịu truớc lãnh sự quán CSVN tại Houston để phản đối Trung Cộng và đòi đa nguyên đa đảng cho toàn dân VN theo sự đề xuớng của LM Nguyễn Văn Lý bên quê nhà.

Đặc biệt hôm nay có sự tham dự của Luật Sư Kim Thành đến từ Dallas. Bà đã quấn trên cổ chiếc khăn lá cờ VNCH và đôi cánh tay, bà đã dương cao hai quốc kỳ VNCH và HK với khẩu hiệu lớn tiếng “Đả đảo CS” bên lề đuờng truóc cổng ra vào lãnh sự quán CSVN.

Đuợc mời sang bên này đuờng và xin phát biểu cảm tuởng của Bà. Bà đã vui vẻ nhận lời cầm Micro nói lên những sự dã man, tàn bạo của CSVN nơi chốn lao tù. Bà cũng không quyên thuật lại cho mọi nguời nghe biết rằng: chính mắt bà đã thị kiến khi nhìn CSVN bóc lột dân lành VN nơi quê hương thật dã man và tàn ác.

Chính vì những lý do đó, đã thúc đẩy bà từ Dallas xuống Houston với trên duới 300 dặm (Anh) để cùng tham dự cuộc biểu tình hôm nay.

Trong quân phục số 2 của truờng BBTĐ hôm nay, chúng tôi cũng đi thăm hỏi các cụ gìa đã không quản ngại với tiết trời lạnh gía, cũng đi đến địa điểm biểu tình theo lời kêu gọi của ĐT Trương Như Phùng. Đặc biệt hơn, chúng tôi còn ghi nhận bà Hinh Trần mặc dù mới xuất viện tạm thời cũng ngồi trên chiếc xe lăn đòi Ông chồng đưa đến để tham dự cuộc biểu tình cho bằng đuợc.

Chúng tôi ghi nhận có sự tham dự của đài truyền hình địa phương do Ông Bà BS Vũ Ban là giám đốc và đài phát thanh 900AM của Ông Bà Dương Phục là Giám Đốc cùng tham dự. Về phía cơ quan truyền thông báo chí, chúng tôi ghi nhận có sự hiện diện của BNS Đẹp.

Đến 12:00 giờ trưa, ĐT Phùng đã kêu gọi đồng bào cùng nhau kéo đến truớc toà thị chính Houston để biểu tình phản đối tương tự.

Hôm nay là ngày họp của bà Thị Truởng cùng với các NV thành phố hàng tuần để nghe “tiếng dân kêu“, và chúng tôi có ghi danh để đến trình bày truớc bà Thị Truởng cùng các NV của thành phố về những lưu manh, xảo trá của NV Hoàng Duy Hùng. Khi nghe ĐT Phùng nói như vậy, chúng tôi vội vàng ra xe để biến từ bộ quân phục số 2 sang bộ quân phục số 1 để vào điều trần trong phiên họp của bà Thị Truởng cùng các NVH thành phố.

Đồng bào cũng đã kéo nhau đến đây khoảng 40 nguời, ai nấy đều đuợc cô Trang phát cho mỗi nguời một ổ bánh mì cầm cái bụng thay bữa cơm trưa. Sau khi ăn vội vàng ổ bánh mì, chúng tôi đã ôm 30 chục hồ sơ buớc vào cửa tòa thị chính để làm thủ tục khám xét và lên phòng họp để ra điều trần. Cùng ra điều trần với chúng tôi hôm nay có Ông David Nguyễn (Đức Đầu Bạc) cùng ra, và vì Ông David Nguyễn ghi danh sớm nên đã đuợc gọi lên lúc 2:15 gìờ chiều. Còn chúng tôi vì ghi danh trễ nên phải ngồi chờ mãi đến 3:30 mới đuợc gọi lên.

Ông David Nguyễn đã tố cáo NV Hoàng Duy Hùng gian lận trong số tiền $400,000.00 của City cho để tu sửa TTSHCĐ. Building này nguyên thủy là của em NV HDH tức Hoàng Ngọc Teresa. Vì địa thế bất thuận lợi không ai muốn muớn, muốn mua nên NVHDH đã gán cho CĐNVQG, nhưng tên chủ vẫn là của Teresa Hoàng. Bà Thị Truởng cùng các NV đã ngạc nhiên về sự việc này và sẽ cho điều tra vụ này hư thực ra sao?

Đến lần tôi, tôi cũng đã lên trình rằng:

- Nhà của NVHDH ở gần thành phố Free Fort (chỉ cách Free Fort khoảng 5 mile), nhưng không hiểu tại sao HDH lại có thể ra ứng cử chức NV thành phố Houston đuợc?

- Kế đến là ngày tổ chức QLVNCH tại Hồng Kông City Mall. HDH tuyên bố là bà thị truởng sai HDH đến thay bà để ban 4 điều huấn lệnh của bà đến CĐVN. Nhưng tờ Houston Chronicle lại viết rằng: Bà không hề nhờ HDH làm điều đó, và bà cũng không có huấn từ, hay huấn lệnh gì cho CĐVN. Như vậy là thế nào ?

- HDH đã post lên websit của CĐNVQG ngày 6 tháng 3 năm 2010. là Mr. Joe Học Phan là chủ Tịch. Nhưng tại TB đây, chúng tôi lấy ra ngày 7 tháng 12 năm 2010 thì HDH vẫn là chủ tịch. Như Vậy là làm sao?

- Danh sách 11 địa chỉ email gỉa do HDH và đồng bọn dùng để tung ra những điện tho rơi phỉ báng đồng bào VN chúng tôi. Bà Thị Truởng và qúy NV nghĩ sao?

Vì mỗi nguời chỉ có 3 phút thành ra giờ của chúng tôi đã hết nên bà Thị Truởng đã ngỏ lời cám ơn là đã cho bà biết về những sự việc này. Tất cả các NV hiện diện đều đã ngạc nhiên hôm nay Ông David Nguyễn và cá nhân tôi đã lên để tố cáo những bẩn thỉu, những lưu manh của HDH truớc tòa thị chính.

Tiện đây, chúng tôi cũng xin kêu gọi mọi nguời nếu có chứng minh rõ ràng về những lưu manh, bẩn thỉu của hai anh em HDH, xin hãy copy những giấy tờ đó ra làm 30 bản như chúng tôi, mang theo và giao cho nguời tùy viên phía duới nhờ chuyển lên giùm. Đến lúc đuợc gọi lên, nguời tùy viên đó sẽ đem đến từng bàn của bà Thị Truởng cũng như các NV, và qúy vị có 3 phút để trình bày. Nếu qúy vị không đủ khả năng anh ngữ, xin nhờ một nguời nào đó đi với qúy vị và để nguời đó lên thuyết trình thay cho qúy vị. Tuy nhiên, qúy vị cũng cần phải hiện diện để khi bà Thị Truởng hoặc bất cứ NV nào thắc mắc cần hỏi phải đuợc trả lời.

Nếu chúng ta đồng tâm và nhất trí cùng mạnh dạn lên tiếng nói thì một ngày không xa, anh em HDH sẽ đi chơi chỗ khác rất gần.

Sau đây kính mời qúy vị xem hình ảnh ngày biểu tình hôm nay nơi LSQCSVN và tòa thị chính Houston.
Nguyễn Vân Tùng
Houston, ngày 11-01-2011







TUYÊN CÁO
ỦNG HỘ ĐÒI HỎI GIẢI THỂ CSVN


TUYÊN CÁO của Tổ Chức Lương Tâm Công Giáo
ủng hộ lời kêu gọi giải thể chế độ cộng sản Việt Nam của Linh mục Nguyễn Văn Lý.


Nhận định rằng:

1- Bạo quyền Việt cộng đã cam tâm cúi đầu làm tay sai cho bọn bành trướng phương Bắc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Chúng đã nhượng đất, bán rừng, nhượng biển, dâng hải đảo của tổ tiên Việt Nam cho Trung cộng.

2- Trong thời gian cai trị đất nước, chúng đã gây vô vàn đau thương tang tóc cho dân tộc ta, chúng đã cướp đoạt tài sản, đất đai, ruộng vườn của đồng bào để chất đầy túi tham của chúng mặc cho dân tình phải sống cảnh lầm than thống khổ.

3- Để chứng tỏ là tôi tớ trung thành của quan thầy Bắc Kinh, bạo quyền Việt cộng đã không ngừng ra tay hành hạ, giết hại dân lành, bắt bớ giam cầm những nhà yêu nước đã dũng cảm lên tiếng chống lại dã tâm xâm lược Việt Nam của Trung cộng cũng như chống những việc làm sai trái, phi nhân, bất nghĩa, phản nước hại dân của chúng.

4- Chính cái chủ thuyết vô thần duy vật mà Việt cộng áp đặt để thống tri dân ta, đã hủy hoại mọi giá trị đạo đức, tâm linh, tinh thần và truyền thống văn hóa tốt đẹp vốn có từ ngàn đời của dân tộc Việt Nam.

5- Trên phương diện tôn giáo, bạo quyền Việt cộng cũng đã gây bao khổ lụy cho các Giáo hội, giết chết giáo dân, Linh mục, Giám mục, Tổng giám mục của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam cùng bách hại các chức sắc, tín đồ các Tôn giáo bạn không tùng phục sự khống chế của chúng. 

Với những nhận định trên:

Nếu chế độ Việt cộng không sớm bị giải thể thì Tổ quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta không thoát khỏi họa diệt vong, mất nước.

- Vì vậy, tổ chức Lương Tâm Công Giáo hoàn toàn ủng hộ LỜI KÊU GỌI GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN ĐỂ THIẾT LẬP CHẾ ĐỘ TỰ DO DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐA ĐẢNG và thành tâm kêu gọi mọi người mọi giới tùy hoàn cảnh và điều kiện hãy tích cực ủng hộ lời kêu gọi  của Linh mục tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý.

Làm tại San Jose, ngày 09 tháng 01 năm 2011.
TM.Tổ Chức Lương Tâm Công GiáoChủ tịch: CaoThị Tình.







CUỘC MẠN ĐÀM VỚI LM.NGUYỄN VĂN LÝ


Sau khi nhận được Lời Kêu Gọi... của người tù lương tâm Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Nhà Chung giáo phận Huế, VN, Chúng tôi, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam liên lạc và được sự đồng ý của linh mục Nguyễn Văn Lý nên chúng tôi vừa tổ chức một cuộc mạn đàm vào ngày 30-12-2010 trên hệ thống viễn thông với sự tham dự của một số chiến hữu ở Âu châu, Canada và Hoa Kỳ với LM Nguyễn Văn Lý vào lúc 6 giờ sáng VN. Cuộc mạn đàm này lúc đầu gặp một vài trở ngại vì không liên lạc được với Cha như đã hẹn nên đã phải nhờ một vài anh em tại Huế đến Nhà Chung để tìm hiểu nguyên nhân, được biết Cha đang phải tiếp khách ...Rốt cuộc chúng tôi liên lạc được và thực hiện cuộc mạn đàm với thời lượng hơn 1 tiếng đồng hồ. 

Cuộc mạn đàm với linh mục Nguyễn Văn Lý
của Liên Minh Dân Chủ Việt Nam

Xin giới thiệu với Cha, hôm nay chúng con gồm các anh em dự thính ở các nơi từ Âu châu, Canada và Hoa Kỳ, và 3 anh Minh (TX) , anh Thanh (LA), anh Diệp (CA) sẽ trực tiếp thưa chuyện với Cha. Về chương trình thì xin đề nghị với Cha là có 3 phần. Phần thứ nhất, anh em xin được thăm hỏi Cha; phần thứ hai, sẽ nói về đơn tố cáo và lời kêu gọi mà Cha đã gởi đi; phần thứ ba, là phần trao đổi linh tinh, anh em ở đây là chỗ gần gũi thân tình, cứ tự do hỏi và Cha cũng có quyền tự do trả lời hay không trả lời, không có gì phải ngại cả...Tất cả sẽ được phát thanh trên đài của LMDCVN. 

Dạ, điểm thứ nhất là anh chị em ở khắp nơi đều được thấy hình ảnh của cha bị bịt miệng trong phiên tòa của Cộn Sản Hà Nội đã được treo khắp nơi ở hải ngoại (ngay cả trong gia đình) trong nhiều tháng. Các anh em có điều gì hỏi Cha thì anh em cứ tự nhiên.

                                                                      oOo

Hỏi: Kính thưa Cha, con là Minh ở Texas. Kính thưa cha, con xin phép có câu hỏi liên quan đến lời kêu gọi của cha. Kính thưa cha, qua các diễn tiến trước ngày Đại hội Đảng CSVN trong những ngày tháng tháng qua với những sự góp ý của 22 nhà trí thức cũng là những đảng viên kỳ cựu từng giữ những chức vụ quan trọng của chế độ CS,  kể cả ông Nguyễn Văn An, nguyên Chủ Tich Quộc Hội và là thành viên Bộ Chính Trị, cũng đòi hỏi dân chủ hóa, nhưng thành phần lãnh đạo Đảng CSVN hiện nay đã để ngoài tai. Vậy lời kêu gọi toàn dân đứng lên giải thể chế độ CS, thiết lập một chế độ tự do dân chủ đa đảng, của cha, chắc chắn nhà cầm quyền CSVN sẽ tìm cách xách nhiễu và bách hại cha, vậy Cha nghĩ gì và làm gì để đối phó với những tình huống xấu nhất?

Cha Lý: Mình kêu gọi đây là mà mình kêu gọi lẽ phải giữa quốc dân và công lịnh quốc tế. Họ (CS) không nghe lời tức là họ ngoan cố, càng bộc lộ giữa quốc dân. Đây là một hình thức gây áp lực, chứ không phải như vậy là họ nghe lời mình. Phần thứ hai, tức là   phần chủ động của chúng ta. Thực sự chúng ta phải tìm cách tranh thủ sự đồng tình của lực lượng công an, bộ đội và công viên chức nhà nước..... Thật sự hiện giờ  họ đang phân hóa, đang chuyển đổi. Những người có chức tước, ... đang nhận mình bị cô lập, những người có thành tâm thiện chí thì đang hướng về phía chúng ta ngày càng đông, do vậy chúng ta nên tranh thủ sự đồng tình của họ. Còn những người trong bộ chính trị, trong đảng, chúng ta phải đặt họ vào tình trạng bị áp lực càng ngày càng mạnh, không muốn nghe chúng ta cũng không được. Phần thứ tư trở đi là phần chủ động của chúng ta. Chúng ta phải cố gắng hết sức để làm.  Bây giờ nếu như không bắt đầu cũng không được. Và khi nào thì bắt đầu? Đây là thời điểm thuận lợi vì từ trong nội bộ của họ cũng đã có nhiều người lện tiếng, dưới dạng này hay dạng khác. Một số lên tiếng đòi cải tổ để đảng phải trong sạch hơn, một số lên tiếng đòi chuyển đổi nội bộ của người CS... Chúng ta phải tận dụng điều đó, không phải để chia rẽ họ, mà để dùng lẽ phải, sự thật để mà kiên quyết nhận định. Về phiá chúng ta phải kiên trì để gây áp lực liên tục, dưới dạng này dạng khác. Riêng phần tôi, tôi chỉ là một thành viên trong 86 triệu dân, trong 90 triệu dân VN kể cả hải ngoại. Tôi nghĩ như vậy! Còn bây giờ có những ai, có lý lẽ uyển chuyển hơn thì cứ tiếp tục, có sáng kiến gì thì đóng góp vào. Còn nếu chúng ta cứ chờ đợi thời cơ thuận tiện hơn thì có lẽ... Theo tôi nghĩ thì trong lúc này, đây là thời điểm thuận tiện lắm rồi. Nếu không thì mình sẽ mất thêm 5, 10 năm nữa. Còn trong hiện tại, quý vị có bao nhiêu biện pháp thì quý vị triển khai hết, còn riêng tôi thì tôi chỉ lấy sự chân tình của tôi, lẽ phải của tôi, và sự bảo vệ của Thiên Chúa, chứ tôi không có sự “bảo vệ dân” của đảng. Và tôi sẵn sàng đi nhận nhiệm sở mới trong một trại giam nào đó. Nếu họ đưa tôi về nhiệm sở cũ ngoài Bắc, thì tôi sẽ tiếp tục về nhiệm sở đó… Tôi đã dùng trại giam để làm nơi tu tỉnh… Tôi sẵn sàng bị bắt từng giây, từng phút. Ngay bây giờ, nếu họ dẫn tôi đi thì tôi sẵn sàng.

Hỏi: Dạ, con muốn hỏi thêm một câu hỏi nữa, thưa Cha. Nếu như lời kêu gọi của cha được đảng viên Đảng Cộng Sản và toàn dân hưởng ứng thì bước kế tiếp, Cha có kế hoạch gì để ứng phó với tình hình mới hay không?

LM Lý: Như tôi vừa trả lời, kế hoạch của chúng ta là đi từng bước. Với lời kêu gọi như vậy chúng ta phải xem xét tình tình đối phương chuyển động như thế nào. Trong nội bộ của chúng ta, tôi nghĩ cũng không có sự hưởng ứng nhanh đâu... Còn trong nước thì có bao nhiêu nỗ lực, chúng ta phải thi thố ra hết. Còn kế hoạch của chúng ta như thế nào cũng không tiện nói ra đây làm gì, vì hiện nay đường dây điện thoại chúng ta đang sử dụng đây cũng bị nghe lén cơ mà...

Hỏi: Dạ, con là Diệp ở Nam Cali. Con xin phép được hỏi Cha một vấn đề. Thưa cha, thông thường một bộ máy cai trị của chính quyền độc tài không vận hành một cách bình thường. Người dân bề ngoài thì có vẻ tuân phục chính quyền, nhưng nếu có một biến động nào đó xảy ra thì toàn dân sẽ nổi dâỵ. Điều này đã xảy ra tại nhiều nước độc tài và gần đây thì ở các quốc gia cộng sản Đông Âu và Nga Sô. Thưa Cha, trong kinh nghiệm tranh đấu của Cha, Cha có nghĩ rằng diễn tiến này có thể đủ điều kiện để xảy ra tại Việt Nam ngày hôm nay hay không, thưa Cha?

LM Lý:  Theo một số giáo sư đại học nói với tôi, cho rằng khoảng 8 tháng nữa thì xong, đó là những người lạc quan. Một số khác thì nhận định rằng đến cuối năm. Thật ra không ai nhận định được chính xác hoàn toàn được đâu, người lạc quan thì lạc quan quá, người bi quan thì bi quan quá nhưng một điều chắc chắn là toàn dân sẽ hưởng ứng. Năm 2011 này sẽ là một năm biến động. Còn chuyện người dân có mạnh dạn tham gia nhiều hay ít thì còn tùy theo cấp điều hành từng địa phương. Chắc chắn những giáo xứ có những linh mục hăng say thì giáo dân sẽ ủng hộ gần hết, còn những giáo xứ mà linh mục ngăn cấm hay ù lì thì giáo dân không biết dựa vào ai, vào đâu để tham gia.... Các tôn giáo khác cũng thế. Nếu các Thượng tọa, Đại đức mà mạnh dạn lên, kết tụ nhân dân lại thì hăng hái lên... Phía các mục sư cũng vậy. Rồi đến các đại học, hiện nay các giáo sư, giáo viên dần dần tham gia cũng đông. Riêng ở  đây   cho đến hôm qua, tức là cách đây 24 tiếng, có 10 mục sư, 5 linh mục, 13 luật sư, 10 giáo viên đại học, 5 tiến sĩ, 3 giáo sư. Đây là những người đã lên tiếng tham gia hưởng ứng lời tố cáo và kêu gọi. Thật ra cũng còn tùy theo tình hình từng nơi mà sẽ có đông người hay ít. Có những vùng rất phấn khởi..., trong những ngày này họ đã lên tiếng và trả lời. Còn ngày giờ xuất phát như thế nào thì còn tùy tình hình, chứ không phải đơn giản nói là ngày 12 này như trong lời kêu gọi. Và bây giờ thì tùy theo quý vị, qúy vị thấy ngày nào là thích hợp. Tôi đã phát động như vậy rồi, thì các bạn, các đoàn thể cứ theo tình hình, hoàn cảnh của mình mà làm. Còn như các bạn ... Giả sử như thế! Còn như quý vị nào thấy đây là chuyện vô tư, chuyện chung của đất nước, ông Lý cũng chẳng làm gì cho danh vọng của ông cả, ông cũng sẵn sàng bị vô tù... thì họ tham gia. Còn lại... cho mọi người tự động theo sáng kiến của tổ chức mình, nếu như tổ chức nào đã có nhân sự, có quyền lực… Một điều chắc chắn là năm 2011 sẽ là một năm biến động. Còn kết qủa như thế nào,..  Còn nhiều yếu tố chúng ta chưa tiên liệu bây giờ được.

 Hỏi:  Xin chào Cha, con là Thanh ở Louisiana. Theo sự trình bày lạc quan của Cha thì chỉ 8 tháng, đó là niềm vui mà tất cả người dân mong đợi. Thưa Cha, nếu giả thuyết như nhà cầm quyền CSVN thấy rằng người dân đã chán chê sự lãnh đạo của Đảng CSVN và đảng này thấy rằng họ không thể tiếp tục quyền lực được, thì đương nhiên, họ không thể một sớm một chiều bước xuống mà trao quyền cho toàn dân. Cho nên trước khi cáo chung, họ có thể dựng ra một chiêu bài nào đó dưới hình dạng đối lập để thay đổi, cho mọi người thấy bề mặt họ chấp nhận đa đảng, để tiếp tục lừa dối thế giới như họ đã từng làm. Vậy chúng ta phải làm thế nào để không mắc bẫy của họ, để cho dân chúng có thể phân biệt được và phương thức tranh đấu tốt nhất, theo Cha, mà chúng ta có thể hóa giải được âm mưu này của bọn họ?

LM Lý:  Khi họ đã chấp nhận đưa ra nguyên tắc đa nguyên đa đảng, thì tức khắc người chúng ta phải có mặt để tranh cử. Nếu bây giờ họ đưa ra rồi chính họ tự cài, tự đóng lại, thì làm sao có thể qua mặt được tất cả mọi người? Ngay trong nội bộ của họ hiện nay cũng có những người thật sự có mưu đồ, họ tự quan sát họ biết. Không lẽ trong đảng họ tự đưa ra rồi họ tự đạo diễn? Mà đã có nguyên tắc thì phải có luật. Nếu trong việc bầu cử, ứng cử, nói chung là trong việc tranh cử, nếu họ chỉ đưa ra những điều thuận lợi cho họ không thì chúng ta lại tiếp tục đấu tranh. Không lẽ hơn 90 triệu dân chúng ta lại chịu mắc mưu? Cho nên không sao, chuyện đó có thể xảy ra nhưng chúng ta sẽ nhận ra được liền. Nhưng có một trường hợp này không biết có xảy ra không, là họ tạo những bạo loạn, cho chiến sĩ của họ và đồng bào hy sinh một số (ví dụ như chết khoảng vài chục hay một trăm) họ lấy cớ đó để xiết chặt...lấy cớ rằng phải duy trì đất nước khỏi tê liệt. Trong trường hợp như thế, họ lại xiết quân đội lại, và toàn dân nữa. Chúng ta phải tỉnh táo nhận ra rằng họ làm như vậy, tạo ra bạo loạn để lấy cớ duy trì độc đảng. Do vậy chúng ta phải tranh đấu bất bạo động, nếu có manh nha bạo động là họ có cớ để đổ sự bạo động cho chúng ta ngay. Để phần bạo động cho cộng sản.

Hỏi: Thanh: Thưa Cha, xin có thêm câu hỏi nữa. Bây giờ chúng ta xét đến thái độ của Trung cộng trong vấn đề liên hệ đối ngoại với VN. Thưa Cha, theo cục diện tình hình thế giới sau những năm toàn cầu hoá gần đây, người ta có thể khẳng định Trung cộng sẽ dùng vũ khí chính của họ, đi kèm chính sách ngoại giao là kinh tế và tài chánh, chứ không phải chiến tranh và bạo lực, ngay cả đối với VN và các nước Đông Á, kể cả vấn đề Biển Đông. Do đó âm mưu Hán hóa VN mà Trung cộng đang muốn thực hiện, chắc chắn sẽ bằng phương pháp tiệm tiến, tức là họ sẽ duy trì sự độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN dưới sự thống lãnh của TC. Như vậy bằng mọi giá, cả Trung cộng và Việt cộng sẽ  tiếp tục đường lối độc tôn độc đảng , tức là họ sẽ dùng bạo lực để đàn áp người dân và nếu có sự chống đối thì họ sẽ không ngần ngại đàn áp một cách tàn bạo. Như vậy, theo phương phức đấu tranh của chúng ta, nếu chúng ta tiến một bước thì họ lại đàn áp một bước mạnh hơn, sẽ không nhường nhịn bước nào. Với cuộc chiến dằng dai như vậy, trong vòng 8 tháng làm sao chúng ta có thể đạt được sự mong muốn tốt đẹp hơn ngoài việc phải có bạo lực của người dân?

LM Lý:  8 tháng này là do là những người lạc quan nói, chứ không phải chúng tôi nói. Chúng ta phải vất vả trong năm 2011, và trong những năm tới. Năm nay là bắt đầu.      Bây giờ về phía Trung cộng, chắc chắn là họ thích đàn áp. Chúng ta tính trên thực tế,  xảy ra một cuộc chiến như lần trước chúng ta phải hy sinh đến sinh mạng, bây giờ giả như để chuyển đổi được chế độ này mà chúng ta bị đàn áp phải hy sinh vài trăm người, giá đó vẫn rẻ. Nhưng chúng ta...      Nếu dùng phương pháp bạo động, sự hy sinh có thể lên đến hàng triệu. Nếu chúng ta dùng phương pháp bất bạo động mà bị đàn áp, chúng ta chấp nhận hy sinh từ vài chục đến hàng trăm. Cuộc chiến nào mà chẳng phải hy sinh? Còn hơn là chúng ta chọn bạo động thì số nạn nhân hy sinh cao hơn nhiều. Nêú chúng ta sa vào đấu tranh bạo động, đó là con đường bế tắc của dân tộc. Chúng ta chấp nhận những người bị người ta nổ súng, cứa cổ... làm cho chế độ này mau sụp đổ hơn. Họ càng đàn áp bạo động chừng nào thì ngay chính họ càng mau sụp đổ chừng ấy. Nên chúng ta không sợ Trung cộng chen vào kích động cho những người CSVN đàn áp bạo động với chúng ta. Thứ hai, trong nội bộ đảng CSVN cũng có khuynh hướng mong muốn chúng ta chiến thắng.  Bằng chứng trong 10 ngày nay, từ khi tôi làm lá đơn tố cáo đó, thì ở đây mọi sự vẫn bình yên, cổng Nhà Chung vẫn mở và mọi người ra vô bình thường. Tuy có một số người e ngại, nhưng là do tính họ e ngại thôi chứ sự thực mọi việc vẫn bình thường. Đến nỗi có người ngạc nhiên sao mọi việc lại bình thường như vậy? Điều này nói lên rằng, tận trong nội bộ của họ chưa có phương án giải quyết, không ai ra lịnh gì cả, moị người án binh bất động. Có những khuynh hướng muốn làm khó làm dữ, cũng có khuynh hướng muốn can ngăn. Như vậy nội bộ của họ đã có những người lên tiếng hoan nghênh chúng ta. Do đó xin quý vị cứ yên tâm, là trong những ngày tới, không phải khuynh hướng thích dùng bạo lực của CS luôn thắng đâu. Tôi xin hết lời.

 - Xin cám ơn Cha.


ĐẦU NĂM 2011 SINH VIÊN HUẾ CHÚC XUÂN
“CHỐNG GIẶC TẦU, DÂN LÀ CHỦ…ĐA ĐẢNG”

LÝ ĐẠI NGUYÊN



Một bản tin địa phương, không được các cơ quan thông tấn quốc tế loan tải, nhưng đối với người Việt trong và ngoài nước, nó lại là sự kiện hết sức trọng đại, mang giá trị lịch sử của một cuộc đột khởi từ tâm hồn tuổi trẻ Việtnam. Họ không chịu gục mặt, cúi đầu mãi trước cuờng quyền bạo lực, luôn đầy đọa toàn dân, cướp công chiến đấu dành độc lập cho dân tộc của bao nhiêu thế hệ, để nay cho bọn cầm đầu Việtcộng nhẫn tâm dâng núi, rừng, biển, đảo, tài nguyên quốc gia, lẫn chủ quyền dân tộc cho giặc Tầu xâm lăng. Đây là tiếng hịch truyền xuất quân của những chủ nhân ông đích thực của ngàn đời dân tộc, là những cánh én báo hiệu của mùa xuân giống nòi đã đến. Bước đầu dấn thân của tuổi trẻ cùng với toàn dân, nương theo sức mạnh tự do dân chủ thời đại và sự hậu thuẫn của toàn cầu, đứng lên đòi lại quyền làm chủ vận mạng của chính mình, mở ra phong trào đấu tranh Toàn Dân, Toàn Diện cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Toàn Vẹn Đất Nước, Chủ Quyền Dân Tộc Việtnam.

Theo nguồn tin FNA đánh đi từ Huế vào 14giờ chiều cùng ngày rằng: “Sáng nay, Chủ Nhật 02 tháng 01 năm 2011, từ lúc 5giờ sáng, đã có gần 40 thanh niên tụ tập, như tập thể dục trước nhà Văn Hoá thành phố, trên đường Hùng Vương, cách cầu Trường Tiền khoảng 500 mét. Họ đưa cao các biểu ngữ “Chống Giặc Tầu”. “Dân là Chủ”. Việtnam Đa nguyên, Đa đảng” và hát lớn những hùng ca như “Nối Vòng Tay Lớn”. “Dậy mà Đi”.“Dân chúng tụ tập mỗi ngày, mỗi đông lên khoảng từ 300 đến 350 người, gồm Giảngviên các trường Đại học, cùng Họcsinh, Sinhviên các trường đại học và cao đẳng Huế, cùng khá đông đảo dân chúng điạ phương để biểu tình “Chống giặc Tầu” đòi giải thể đảng cộng sản, thiết lập chế độ dân chủ đa nguyên, đa đảng. Họ đã kéo nhau đi bộ đến trước trụ sở UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế, bên bờ Nam sông Hương, gần cầu Phú Xuân, trước kỳ đài Phú Văn Lâu, kinh thành Huế. Công an đàn áp, giải tán đám đông. Có 3 thanh niên bị công an bắt, nhưng đã được thả ngay sau đó. Các sinh viên cho biết đây chỉ là cuộc tập dượt lần đầu. Nhưng lãnh đạo Sở CA. đã thổi phòng lên thành 3 ngàn đến 3 ngàn rưởi người biểu tình và chỉ thị cho nhân viên điều tra những ai cầm đầu”.

Cuộc xuống đường của tuổi trẻ ở Huế, ngay trước ngày Đại Hội Cộng Đảng XI sẽ được diễn ra từ 11 đến 19/01/2011 này, theo báo Asahi Shimbun Nhậtbản thì: “Nguyễn Phú Trọng 66 tuổi, một nhân vật thân Trungquốc dự kiến sẽ trở thành Tổng Bí Thư đảng Cộngsản Việtnam”. Ông này đã được dân gian Việtnam đặt cho tục danh là “Nguyễn Lú Nặng” vì ông ta vốn có bằng tiến sĩ chính trị học, chuyên ngành xây dựng đảng ở Liênxô, trở thành Ủy viên Bộ Chính Trị năm 1997. Từ 2000 đến 2006 bí thư thành ủy Hànội. Chủ tịch ủy ban văn kiện Đại Hội Đảng kỳ X, với những văn bản tối mò, lòng thòng, lòng vòng, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lê-Hồ, tiến lên Xã Hội Chủ nghĩa đã chết tiệt tại Liênxô và Đông Âu, bị cả nhân loại nguyền rủa và quẳng vào sọt rác lịch sử. Đúng là Nguyễn Lú Nặng! Từ 2006 Trọng được làm chủ tịch Quốc Hội cho đến nay. Với nhiệm vụ được quan thầy Trungcộng trao phó là không để một Đạo Luật nào đem lại tự do công bằng, dân chủ công lý cho Việtnam. Nay lại được dự định đưa lên nắm quyền lực tối cao để dễ cho Trungcộng sai khiến. Bảo sao không gây sự chán ghét của đại đa số đảng viên còn liêm sỉ, sự căm phẫn của toàn quân và toàn dân. Nhưng vì tất cả chưa có được tín hiệu chung để nhất loạt hành động, nên vẫn phải câm nín. Nay tuổi trẻ Huế của Việtnam đã phát ra tín hiệu chung, đó cũng là tín hiệu của toàn dân tộc “Chống Giặc Tầu”. Dân Là Chủ”. “Việtnam Đa Nguyên , Đa Đảng” và đây cũng là tối hậu thư gửi tới Đại Hội XI. Nếu đảng không “tự diễn biến hòa bình” từ cộng sản chuyển sang Dân Chủ Hoá chế độ thì khó tránh khỏi sự trừng phạt của toàn dân. Đừng có hy vọng gì vào ‘chính sách đu giây’ hiện nay giữa Tầu và Mỹ để nắm giữ chính quyền nữa.

Đối với Trungcộng thì dù Việtcộng có đưa Nguyễn Phú Trọng hay một kẻ nào khác lên làm Tổng Bí Thư để Trungcộng dễ sai bảo, hòng làm đẹp lòng họ, thì Việtnam vẫn mất đứt đuôi quần đảo Hoàngsa và những gì Nông Đức Mạnh đã hiến dâng cho Tầucộng. Theo báo South China Morning Post tiết lộ: “Trong năm nay, Hànội và Bắckinh đã bí mật đàm phán 4 lần về Biển Đảo”. “Bắckinh từ chối thảo luận về sự chiếm đóng của họ tại quần đảo Hoàngsa”. Hiện giờ Trungcộng đang dàn dựng một cuộc biểu diễn đại quy mô về khắp mặt, nhất là về mặt quân sự để áp đảo tinh thần tổng thống Mỹ, Barack Obama và bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, Robert Gates trong cuộc gặp thượng đỉnh giữa Barack Obama- Hồ Cẩm Đào vào ngaỳ 19/01/2011. Tuần sau ông Gates tới Bắckinh để hội đàm về quân sự cấp cao, nhằm tạo niềm tin và giảm thiểu những ngờ vực hai bên. Nhất là Mỹ và Tầu cùng muốn kiềm chế căng thẳng ở Đông Bắc Á. Bình luận từ báo chí Anh cho rằng: “Một số giới chức Trungquốc tin ‘Obama là một tổng thống yếu’ và đây là cơ hội cho Trungquốc giành lấy thời cơ”. Các phân tích gia Hoakỳ nói: “Nếu Trungquốc tin như vậy thì đó là một sai lầm lớn về nhận định ngoại giao của họ”. Câu hỏi được đặt ra là liệu Hồ Cẩm Đào có dùng chuyến thăm này để nắn gân Hoakỳ, hay là đồng ý mở ra định hướng mới cho quan hệ song phương bắt đầu từ năm nay?

Nói gì thì nói, cuộc bang giao giữa Tầu-Mỹ, dù có tốt đẹp cách mấy, thì đó vẫn là cuộc chung sống “Đồng Sàng Dị Mộng”. Nuớc Tầu khi còn là quốc gia độc tài chuyên chế, còn dùng yếu tố dân tộc độc tôn, để lừa mị dân chúng làm họ quên đi thực tế phủ phàng, là đảng cộng sản đang ‘tự diễn biến’ thành Khối Tư Bản Man Rợ Cực Quyền cả về Chính Trị lẫn Kinh Tế, còn toàn dân chỉ là lớp bị trị làm công cụ phục vụ cho Đảng Quyền, với tham vọng Đế Quốc Đại Hán. Thế nên, họ vẫn thấy Mỹ, là ‘kỳ đà cản mũi’. Trong khi đó thì Mỹ vì nhu cầu phát triển toàn diện của đất nước mình, với vị thế siêu cường kinh tế , chính trị và quân sự, quyết tiến hành Thị Trường Tự Do Toàn Cầu Hoá và Dân Chủ Hóa Toàn Cầu, Mỹ không để cho Trungcộng tự tung, tự tác bành trướng thế lực chính trị kinh tế ra khắp Á châu. Bởi thế Mỹ dùng lý cớ Trungcộng đòi làm chủ khắp Biển Đông, và chia đôi Thái Bình Dương để trở lại Đông Nam Á và Áchâu, cùng với khối ASEAN, Nhậtbản, NamHàn, Ấnđộ và Úc, đồng thời mở đường cho Nga và Liên Âu cùng vào khu vực quanh Trungcộng, giúp các nước ở đó có sức mạnh toàn cầu để tự tin, tự chủ, tự dân chủ hoá chế độ, phát triển kinh tế, tăng cường quốc phòng, nhằm vô hiệu hóa tham vọng Đế Quốc của Bắckinh. Chẳng biết phúc hay họa, mà Việtnam trước sau gì cũng vẫn là trung điểm của chiến lược toàn cầu trên. Vì đây là chiến lược phòng thủ đa phương, đa cực, không nhằm tiêu diệt đối phương. Bởi thế, không có chỗ đứng cho chính sách đu giây, chỗ ngồi cho những tên đầy tớ ngoại bang, mà buộc các nước phải Dân Chủ Hoá, tôn trọng nhân quyền, dựa vào toàn dân, để có sức mạnh tự chủ dân tộc, cùng đứng ngang tầm với nhau trong hệ thống phòng thủ chung. Xin hãy xem hành động của giới trẻ ở Huế mới đây là lời chúc lành đầu năm 2011 cho dân tộc.
Little Saigon
ngày 04/01/2011.

 






CÔNG NHÂN VN
BỊ BÓC LỘT HÀNG ĐẦU CHÂU Á

Mệnh danh đại diện của giai cấp công nhân
nhưng đảng VC đang bán mồ hôi máu mắt của công nhân giá cực rẻ
Saturday, 11 December 2010

Khoảng 5,000 công nhân hãng sản xuất giầy Sao Vàng ở Hải Phòng đình công đòi tăng lương – hình của báo Tuổi Trẻ

HÀ NỘI (TH) - Các công ty sản xuất hàng hóa đổ tới Việt Nam mở nhà máy sản xuất chỉ vì giá nhân công ở Việt Nam quá rẻ và chủ nhân mặc sức bóc lột sức lao động.

Theo bản tin báo Thanh Niên ngày Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010, Giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam (Eurocham) Matthias Duhn nhận định như vậy tại một hội thảo do Cục Xúc Tiến Thương Mại, Bộ Công Thương phối hợp tổ chức ngày 10 tháng 12.

Chỉ được trả “với gần $49 USD/tháng, lương của người lao động Việt Nam chỉ xếp trên Campuchia – với $47.36 USD/tháng,” ông này nói rõ.

Bản tin tờ Thanh Niên thuật lại các con số khảo sát lương bổng công nhân tại khu vực Á Châu được nêu ra tại cuộc hội thảo nói trên cho thấy “Indonesia $82 USD/tháng, Trung Quốc $117 USD/tháng, Thái Lan $156 USD/tháng, Philippines $167 USD/tháng, Malaysia $336 USD/tháng, Ðài Loan $540 USD/tháng, Hàn Quốc $830 USD/tháng, Singapore $1,146 USD/tháng và Nhật $1,810 USD/tháng.”

“Ông Matthias Duhn nhận định, giá lao động rẻ là một trong những nguyên nhân khiến giá trị gia tăng trong sản xuất công nghiệp ở Việt Nam thấp. Vì thế, không thể dựa vào giá lao động rẻ để đạt tới chuỗi giá trị gia tăng cao được.” Tờ Thanh Niên nói.

Vì lương chết đói, hàng trăm vụ đình công xảy ra tại Việt Nam mỗi năm để đòi tăng lương. Không những lương thấp, công nhân tại Việt Nam còn bị ép buộc làm hơn số giờ lao động qui định mà không được trả tiền phụ trội. Bữa cơm trưa được cung cấp nhưng không đủ phẩm chất để tái tạo sức lao động. Nghỉ bệnh, thai sản bị có thể bị đuổi luôn.

Các vụ ngộ độc tập thể xảy ra rất thường tại các khu công nghệ tại Việt Nam vì thực phẩm ôi thiu, mất vệ sinh.

Luật lệ lao động của nước CHXHCNVN gồm nhiều tầng nấc tròng tréo khiến cho công nhân không thể đình công “đúng luật.” Bởi vậy, các cuộc đình công tại Việt Nam đều bị coi là “bất hợp pháp.” Hệ thống công đoàn đều là các tổ chức ngoại vi của Ðảng Cộng Sản không bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Ngày 29 tháng 11, 2010 vừa qua, ông Michael Porter, giáo sư Ðại Học Harvard, khuyến cáo trong cuộc hội thảo “Cạnh tranh và Chiến lược công ty ngày nay” ở Hà Nội rằng: “Bắt chước Trung Quốc trong lĩnh vực sản xuất hàng hóa giá rẻ là điều Việt Nam hoàn toàn không nên làm.”

Ðại diện Ngân Hàng Thế Giới ở Việt Nam trong cuộc họp cấp viện hôm Thứ Tư vừa qua cũng đã vạch ra cho thấy sai lầm trong chính sách kinh tế của nhà cầm quyền Hà Nội là chỉ dựa vào một lực lượng công nhân không chuyên môn giá rẻ và moi tài nguyên thiên nhiên ra bán./-

 





TỪNG VẠN CÔNG NHÂN ĐÌNH CÔNG

13,000 công nhân Bình Dương đình công đòi tăng lương

BÌNH DƯƠNG 18-12 (TH) - Có hai cuộc đình công đang xảy ra ở tỉnh Bình Dương với tổng số công nhân tham dự lên hơn 13,000 người. Lý do chính là đòi tăng lương, theo tin của hai báo Lao Ðộng và Người Lao Ðộng hôm Thứ Bảy.
 
Công nhân công ty Pouchen ở Ðồng Nai đình công hồi đầu tháng 4, 2010, đòi tăng lương. (Hình: Tuổi Trẻ)
 
Các cuộc đình công này diễn ra vào lúc vật giá gia tăng quá nhanh chóng trong khi đồng lương công nhân lại quá ít ỏi, không đủ mua những đồ ăn thuộc loại rẻ tiền nhất và trang trải các chi phí khác cho cuộc sống.

Theo tờ Lao Ðộng, hai phân bộ khác nhau của công ty sản xuất giày da Duy Hưng thuộc khu kỹ nghệ Sóng Thần 1, tỉnh Bình Dương đã đình công ngày 16 tháng 12, 2010. Công nhân đòi tăng lương thêm 300,000 đồng/tháng.

Trong khi đó, theo tờ Người Lao Ðộng, công ty Han Son Vina với khoảng 6,000 công nhân cũng đình công đòi tăng lương thêm mỗi tháng 300,000 đồng.

Các cuộc đình công của giới công nhân đòi hỏi quyền lợi lao động hiếm khi được loan tải trên báo chí. Hầu như đều bị coi là các cuộc đình công “bất hợp pháp”.

Muốn đình công, công nhân phải qua ban đại diện công đoàn, qua các cuộc thương thuyết hòa giải với giới chủ nhân. Không xong thì hòa giải với sự can thiệp của nhà cầm quyền địa phương. Sau nhiều tầng nấc ngăn trở nếu không xong thì phải xin phép đình công. Trước một thứ luật lệ lao động không bảo vệ giới công nhân trong khi hệ thống công đoàn là do đảng viên Cộng Sản nắm để giật dây và không bảo vệ người lao động, giới công nhân đã tự động biểu tình, đình công khi thấy sức chịu đựng của họ đã căng quá giới hạn.

Hồi tháng 4 vừa qua, một cuộc đình công lớn khác cũng đã xảy ra ở hãng Pouchen (sản xuất gia công giày cho hãng Nike) ở Ðồng Nai. Hồi tháng 2, khoảng 10,000 công nhân của hãng giày da Mỹ Phong đặt tại Trà Vinh đã đình công.

Lạm phát trong tháng 11 vừa qua, cao hơn 11%, theo con số thống kê của Cục Thống Kê Hà Nội. Giá cả các loại thực phẩm được báo chí trong nước liệt kê cho thấy vẫn leo thang nhanh chóng, nhất là vào dịp này, gần Tết, hàng hóa và các dịch vụ đều tăng giá. Còn đồng lương thì không tăng.

Tại một cuộc hội thảo do Cục Xúc Tiến Thương Mại, Bộ Công Thương CSVN phối hợp tổ chức ngày 10 tháng 12, giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam (Eurocham) là ông Matthias Duhn đưa ra một số thống kê về lương chứng tỏ người công nhân Việt Nam bị bóc lột rất tàn bạo.

Theo các con số do ông nêu ra, chỉ được trả “gần $49 USD/tháng, lương của công nhân Việt Nam chỉ xếp trên Campuchia (với $47.36 USD/tháng),” ông Duhn cho biết.

Trong khi đó, công nhân tại Indonesia được trả $82 USD/tháng, Trung Quốc $117 USD/tháng, Thái Lan $156 USD/tháng, Philippines $167 USD/tháng, Malaysia $336 USD/tháng, Ðài Loan $540 USD/tháng, Hàn Quốc $830 USD/tháng, Singapore $1,146 USD/tháng và Nhật $1,810 USD/tháng.

“Trả công lao động rẻ là một trong những nguyên nhân khiến giá trị gia tăng trong sản xuất công nghiệp ở Việt Nam thấp,” báo Thanh Niên trích lời ông Matthias Duhn phân tích. “Vì thế, không thể dựa vào giá lao động rẻ để đạt tới chuỗi giá trị gia tăng cao được.”


'Hai vạn' công nhân ở Biên Hòa đình công

Thống kê cho thấy lương trả công nhân Việt Nam gần như thấp nhất Á châu.

Nhiều ngàn công nhân tại nhà máy giày Tae Kwang Vina, khu công nghiệp Biên Hòa 2 tham gia đình công đòi tăng lương.

Một nguồn tin nói tới 20,000 người ngưng làm việc tại cơ sở gia công giày cho hãng Nike.

Công nhân của Tae Kwang Vina cho phái viên hay họ đã khiếu nại nhiều lần về lương thấp, bữa ăn trưa thiếu chất, nhưng chưa được giải quyết.

Trưa 23/12 hàng ngàn công nhân đồng loạt đình công.

Tin trên báo Thanh Niên nói tới 20,000 công nhân tại Tae Kwang Vina lãn công tập thể.

Ngoài yêu sách tăng lương, công nhân của Tae Kwang Vina còn yêu cầu được nghỉ Tết sớm.

Thay vì bắt đầu nghỉ từ 29 Tết, công nhân muốn nghỉ từ 27 hoặc 28 Tết.

Trong cùng ngày hơn 4000 công nhân công ty Namyang, tại khu công ngiệp Amata đồng loạt đình công.

Namyang là công ty Nam Hàn, chuyên sản xuất sữa bột, sản phẩm dinh dưỡng cho bà mẹ và trẻ sơ sinh.

Đình công đòi tăng lương xảy ra ngày càng nhiều tại Việt Nam. Nguyên nhân hàng đầu là do lương thấp. Thống kê cho thấy lương trả công nhân Việt Nam tại các dự án FDI đứng gần cuối bảng tại Á châu.

Với lương trung bình 49 USD/tháng, lương của lao động Việt Nam chỉ nhỉnh hơn Campuchia một chút, là 47,36 USD, theo Phòng Thương mại Âu châu tại Việt Nam.

Trong khi công nhân tại Indonesia được trả 82 USD/tháng, Trung Quốc 117 USD/tháng, Thái Lan 156 USD/tháng, Philippines 167 USD/tháng, Malaysia 336 USD/tháng, Ðài Loan 540 USD/tháng, Hàn Quốc 830 USD/tháng, Singapore 1.146 USD/tháng và Nhật 1.810 USD/tháng.


24,000 Vietnamese workers strike at 2 South Korean plants

24,000 Vietnamese workers strike at 2 South Korean plants
Posted: 24 December 2010 1712 hrs

HANOI - Around 24,000 workers at two South Korean plants in Vietnam have gone on strike over pay, bonuses and lunar new year holidays, company staff and news reports said on Friday.

At the Tae Kwang Vina footwear company in southern Dong Nai province, almost 20,000 employees refused to work on Thursday and Friday, a company employee told AFP, declining to be named.

She said management had agreed that the Tet lunar new year holidays could last eight days "but have not said anything regarding the requests for an increase in basic salary and Tet bonus".

Tet falls on February 3 in 2011 and is the most important holiday for Vietnamese people.

The employee said basic salary at the South Korean owned plant is now 1.3 million dong a month (US$65). This is roughly in line with what the government says is the country's average monthly income of 1.365 million dong.

Vietnamese consumers have been hit by rising inflation, which official figures released on Friday said is estimated to have risen 9.2 per cent year-on-year during 2010.

At the second South Korean owned factory, also in Dong Nai province, 4,000 workers from the Namyang garment company did not turn up for work on Thursday in a demand for higher wages, Thanh Nien newspaper said.

Company representatives were not immediately available for comment to AFP.

In principle, workers need permission 20 days ahead of time before going on strike in Vietnam, where all labour confederations are state-controlled.

- AFP/al
http://www.channelnewsasia.com/stories/afp_asiapacific_business/view/1101032/1/.html

 


KHI CÔNG NÔNG VIỆT NAM BẤT MÃN

Vi Anh


Công nhân và nông dân là hai thành phần chánh làm cho nước giàu dân mạnh. CS biết nên hô hào đó là liên minh công nông, là lực lượng nổng cốt do Đảng CS lãnh đạo thực hiện cái gọi là cách mạng xã hội chủ nghĩa. Nhưng từ khi Liên xô và các chế độ CS Đông Âu sụp đổ, để tự cứu Trung Cộng và Việt Cộng chuyển sang kinh tế thị trường. Công nhân và nông dân bị Đảng Nhà Nước CS bóc lột còn hơn thời tư bản hoang dã  mà Marx đã than nghèo kể khổ để kích động lực lượng này làm cách mạng vô sản do Marx chủ trương.  Gần một phần tư thế kỷ CS Hà nội gọi là “chuyển hệ tư duy, đổi mới kinh tế” sang “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, lương của người lao động Việt Nam  gần đây còn quá thấp, chỉ gần $49 USD/tháng, trên Campuchia với $47.36 USD/tháng thôi. Nông dân VN càng khổ hơn, có làm cho Việt Nam trở thành nước xuất cảng gạo hàng thứ nhì trên thế giới mà không có ăn vì nhà nước để cho quốc doanh kiếm lời vô cớ trên mồ hôi của nông dân. Quốc doanh độc quyền nâng giá “vật tư nông nghiệp” và kềm giá mua gạo xuất cảng. Công nhân và nông dân Việt Nam bất mãn và liên minh nông dân công nhân do CS đánh bóng bể. Khi người lao động bất mãn thì biểu tình, đình công, lãng công. Và phong trào này chỉ có tăng chớ không có giảm.
 
CS Hà Nội lo, có tăng lương theo thủ tục khẩn cấp. CS Hà Nội cũng đánh phủ đầu, trấn áp, lũng đoạn. Không ảnh hưởng gì vì đây là vấn đề cơ cấu chánh trị, lỗi của hệ thống,  không thề giải quyết bằng biện pháp hành chánh được.
 Còn nông dân khiếu  kiện thì liên tục. Dân thành thị lẫn nông thôn, lương hay giáo, bất cứ lúc nào, tứ bắc chí nam cũng có người trở thành dân oan bị đảng nhà nước cướp nhà cướp đất dưới chiêu bài qui hoạch trả rẻ như giựt.

Từ năm 2005 công nhân VN bắt đầu chống đối các công ty người ngoại quốc đầu tư ở Việt Nam cho đến bây giờ  trở thành một phong trào. Phong trào như làn sóng lan tràn từ Saigon ra Hải Phòng, Hà nội và như vết dầu loang loang ra nhiều vùng phụ cận  và các tỉnh nơi có các khu công nghiệp.

Mục tiêu đấu tranh của công nhân ban đầu gói gọn trong việc đòi tăng lương trả quá thấp, kế đó đòi thêm cải thiện điều kiện làm việc quá tồi. Nói chung hành động phản kháng còn hòa dịu, còn trong vòng tự chế và tương đối trật tự. Mục tiêu còn nằm trong vòng lao động, chưa lan ra chánh trị như mọi phong trào đấu tranh khác, đòi tự do tôn giáo, đòi bài trừ tham nhũng, v.v.

Nhưng có điều nhà nước CS và các nhà đầu tư ngoại quốc ở Việt Nam và các quan sát viên quốc tế cũng không dè. Đó là mức độ của phong trào nhân dân này. Về số lượng người,  rất đông, đông nhứt từ trước đến giờ. Về không gian, qui mô lan rộng ra khắp các công ty của người ngoại quốc, lan rộng từ Saigon đến Bình Dương, ra Hải Phòng, Hà nội, rồi bung ra các tỉnh, thường là tại ngay  những khu chế xuất người ngoại quốc tập trung đầu tư.

CS Hà Nội bối rối, thụ động và mất sáng kiến trong đối phó. Luật cấm đình công “tự phát” trở thành vô hiệu lực. Công an, cảnh sát phải huy động bọn du thủ du thực, hay lực lượng ngoài địa phương để bao vây. Công nhân không còn sợ cán bộ công đoàn cánh tay kiểm soát công nhân của Đảng nữa. Và công đoàn không đủ  cán bộ để tung ra thuyết phục và hăm he, phải nhờ cả đoàn thanh niên đi làm việc này. ”Đặc tình” trong hàng ngũ công nhân biểu tình thiếu, không có hay không dám báo cáo sợ bị trả thù, nên chỉ có thể bắt nguội nhưng công nhân la ó rồi cũng phải thả.

CS Hà Nội có khi phải thỏa mãn yêu sách của công nhân theo thủ tục khẩn cấp, ít khi thấy trong tập tục thì hành pháp lịnh của CS. Thủ Tướng Khải ký nghị định cho tăng lương và ra lịnh thi hành ngay, không cần văn bản hướng dẫn thi hành thường phải có theo tập tục pháp chế của CS.
 
Nhưng phong trào biểu tình, đình công lãng công không dứt. Công nhân, nông dân cảm thấy bị CS phản bội như nhận định của  Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, một nhà đấu tranh chánh trị lâu đời trong nước. Trong chiến tranh CS luôn tuyên truyền công nhân , nông dân là giai cấp lãnh đạo để kêu gọi hy sinh xương máu nhiều nhất. Còn trong hòa bình lại bán rẻ họ cho các chủ nhơn ông ngoại quốc làm ăn ở Việt Nam. Công xá ở Việt Nam thuộc loại rẻ nhứt  thế giới. Công nhân nhiều khi phải làm việc một ngày 10 tiếng, 12 tiếng, thậm chí 14 tiếng mà không được trả tiền phụ trội. Công nhân Miền Bắc vào ban đầu quá nghèo giá nào cũng làm, bây giờ tạm sống được, muốn “chế độ lao động tốt hơn” đúng qui luật cách mạng. Cách mạng không nổi lên thời khốn cùng, mà vào thời tương đối khá muốn tốt hơn.

Phong trào công nhân nông dân đấu tranh làm CS Hà nội mất cả ba ưu thế lôi cuốn đầu tư nước ngoài, là lương công nhân rẻ, môi trường sản xuất an ninh, mặt bằng sản xuất dễ kiếm.

Đảng CS từ Việt Nam đến Trung Quốc sợ nhứt là “quần chúng nhân dân” đang bất tuân hành dân sự, sắp nổi dậy bắt tay được với những nhà đấu tranh gốc tôn giáo, trí thức và những nhà  hoạt động cho tự do, dân chủ, nhân quyền. Những niềm tin và giá trị này  tuy  là quyền lực mềm nhưng  đánh vào chế độ CS tuy êm nhưng thấm đau cả ngũ tạng lục phủ của Đảng Nhà Nước CS. Nên TC phải  dành  mỗi năm 514 tỷ nhân dân tệ (tương 55 tỷ euro), một số tiền ngang với kinh phí quốc phòng, để bộ máy công an nội chính trấn áp nhân dân. Chắc CS Hà  nội cũng dành một kinh phí lớn để trấn áp vì ở VN công nhân biểu tình nhiều hơn, dân oan toạ kháng khiếu kiện nhiểu hơn  ở TC. Thành phần lao động đấu tranh cho quyền lợi vật chất  nổi lên trong khi những cuộc đấu tranh cho  quyền lợi tinh thần, tự do tôn giáo, tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam trở thành phong trào. Cả hai phong trào đấu tranh có hay không có  liên kết  với nhau -  không nghe nói ra - nhưng ắt cả hai  đều  tạo và khai thác tối đa thời cơ này vì người ta thấy nó tăng chớ không giảm.

 Do đó có nhiều lý do vững chắc để tin biểu tình, đình công, lãng công lao động, khiếu kiện, cầu nguyện đòi đất, đòi công lý của dân oan lương và giáo  và các cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam sẽ còn dài dài và phát triển với qui mô lớn, trên diện rộng hơn như vụ cầu nguyện đòi đất nhà chung ở Vinh năm rồi lên đến gần nửa triệu người./.

Vi Anh

 




THAM NHŨNG
TRONG HỆ THỐNG QUYỀN LỰC VN

Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2011-01-11

Vấn đề tham nhũng tại Việt Nam gây quan ngại khi Đại hội Đảng sắp diễn ra. Một bản tin của hãng thông tấn AFP khẳng định điều này.

Trụ sở chính của Ban Quản lý Dự án 18 (PMU 18) tại Hà Nội hôm 17/4/2006, một vụ tham nhũng lớn bị phanh phui trước Đại hội đảng lần 10.

Vũ Hoàng hỏi ý kiến một số người dân về vấn đề này.

Theo một báo cáo của LHQ hồi năm 2009, kể từ kỳ Đại hội Đảng lần trước cho đến nay, nạn hối lộ vẫn chưa suy giảm và tham nhũng thì diễn ra ở mọi cấp cả trong Đảng lẫn chính quyền và cả ở lĩnh vực tư nhân lẫn nhà nước.

Ông Martin Gainsborough, một chuyên gia nghiên cứu về Việt nam tại Trung tâm nghiên cứu Đông Nam Á của trường Đại học Bristol, Anh quốc cho hay tham nhũng là vấn đề lớn của hệ thống quyền lực Việt Nam.

Ông cho rằng “mọi người sẵn sàng trả tiền để có được chức vị trong chính quyền cho dù tiền lương thấp. Điều duy nhất mà những người này hi vọng là có thể sẽ thu hồi được khoản đầu tư này thông qua một số biện pháp khác.”

Dân mất niềm tin

Người nông dân Nguyễn Văn Trân cho biết, kể từ Đại hội Đảng diễn ra cách đây 5 năm, đất nước đã có những phát triển nhất định, “nhưng với những người nông dân chúng tôi, tôi nghĩ là không có gì thay đổi. Mọi thứ vẫn y nguyên.”

Ông Trân nói thêm “Tôi muốn Đảng mang lại công bằng cho người dân,” nhưng dường như đứng trước pháp luật ở Việt Nam không phải ai cũng được công bằng. Một số quan chức đã không bị xử phạt khi gây tội.

Anh Lê Văn Bình, 34 tuổi, làm việc với mức lương khoảng 3 triệu đồng/ một tháng tại một nhà máy trong khu chế xuất nói rằng “Kể từ kỳ Đại hội trước, giới lãnh đạo cam kết sẽ mạnh tay chống lại tham nhũng, nhưng chúng tôi chưa nhìn thấy một trường hợp nào làm cho ra trò cả.”

Kể từ kỳ Đại hội trước, giới lãnh đạo cam kết sẽ mạnh tay chống lại tham nhũng, nhưng chúng tôi chưa nhìn thấy một trường hợp nào làm cho ra trò cả.

Công nhân nhà máy tên Bình ngỏ ý mong muốn các nhà lãnh đạo mới nên biến lời nói thành hành động. Anh cho rằng chế độ đa đảng “không phải là một ý kiến tồi”

Tuy nhiên, ông Tạ Quý Ngọc một tài xế tắc xi, 57 tuổi cho biết ông cảm thấy ổn thoả với hệ thống chính trị hiện nay bởi một hế thống chính trị khác có thể dẫn tới sự bất ổn. Ông cho hay “Tôi hi vọng những nhà lãnh đạo mới sẽ nhìn vào thiếu sót và khuyết điểm của những người đi trước để làm tốt hơn”. Tuy nhiên, ông Ngọc cũng ra tham nhũng là một trong những mối lo ngại của mình.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên nắm quyền năm 2006, được kỳ vọng là người lãnh đạo sẵn sàng chống lại tham nhũng. Nhưng đến nay nhiều người vẫn chỉ trích những nỗ lực của ông chưa hiệu quả.

Bà Lê Hiền Đức, người phụ nữ Việt Nam được giải thưởng của Tổ chức Minh Bạch Thế giới về thành tích chống tham nhũng, dành cho Đài Á Châu Tự Do chúng tôi một vài suy nghĩ của bà về công cuộc chống tham nhũng trước hết là về vấn đề đất đai và quản lý đô thị, từ Hà Nội, bà lên tiếng:
 
Bà Lê Hiền Đức, người được giải thưởng của Tổ chức Minh Bạch Thế giới về thành tích chống tham nhũng. AFP photo

"Theo tôi, dưới mắt của một con người chuyên môn chỉ chống tham nhũng, tôi thấy rất nhiều bà con gửi đơn đến tôi, thưa kiện về vấn đề những kẻ có chức, có quyền, tôi nhắc lại, họ bắt tay với những kẻ tham nhũng và những cái gọi là chủ dự án nọ, chủ dự án kia, cho nên bây giờ há miệng mắc quai, đã cầm tiền của người ta rồi.
Theo tôi tất cả mọi chuyện đều có dính đến tham nhũng hết, tất cả là những người có quyền, có chức đã trót “ăn uống”, có nghĩa là đã nhận tiền, nhận bồi dưỡng, vì thế mà bắt buộc phải cho phép. Chẳng qua là để đồng tiền lên trên hết. Đã ăn tiền rồi thì bất kể cái gì cũng chấp nhận, chấp nhận, ký cho phép."

Bà Đức cho rằng, những người lãnh đạo là những người phải gương mẫu, bà cho biết thêm:
"Tóm lại chính quyền là những người phải gương mẫu, mà cấp trên, cụ thể là sự lãnh đạo của Đảng ở đâu cũng phải nghiêm túc với những kẻ đương chức, đương quyền. Có quyền nên mới bắt tay, hỗ trợ chuyện nọ chuyện kia, nó làm cho xấu bộ mặt xã hội đi, chỉ biết có đồng tiền bỏ vào túi là xong. Tôi dùng cái từ “ăn đất”, quan chức ăn đất của dân."

Ngoài chuyện về tham nhũng trong lĩnh vực đất đai, bà Lê Hiền Đức còn đề cập đến hiện trạng tham nhũng trong ngành giáo dục, bà nói:
"Không biết tương lai sẽ như thế nào và rất nhiều chuyện, rất nhiều chuyện, còn kinh khủng hơn nữa là ngành giáo dục và đặc biệt là ngành giáo dục là ngành tôi thấy kinh khủng nhất, mà trồng người, đào tạo ra cả một thế hệ trẻ nát như tương."

Trước khi chia tay, bà Đức còn tỏ ra không lạc quan lắm về tình trạng tham nhũng tràn lan, và chuyện ấy đặc biệt xảy ra trong ngành giáo dục, bà kết luận:
Nạn hối lộ triền miên đang làm xói mòn lòng tin người dân.

Một đảng viên

"Họ để đồng tiền, lợi ích cá nhân lên trên hết chính vì thế những vấn đề nguy hiểm, trầm trọng như giáo dục thế hệ trẻ bây giờ đang xuống cấp, cỗ xe giáo dục đang băng băng lao xuống dốc, nhưng chưa có cách nào để ngăn lại cả".

Và ý kiến của một người dân miền Trung, muốn giấu tên, về chuyện hối lộ của một số quan chức địa phương như sau:
"Những việc chính quyền họ làm thì làm sao mình biết được, họ làm những gì thì tuỳ ý họ thôi, mình là người dân họ nói chi thì họ nói thôi, mình thấp cổ bé họng thì phải chịu.
Họ làm được việc này việc kia, dĩ nhiên ông đó phải có quyền hành, họ có thể có sự quyết đoán, độc tài, khắt khe, kể cả mưu mô, ai biết được. Chỉ họ biết lấy thôi, mình tự hiểu lấy thôi, không ai nói ra điều ấy cho mình biết đâu."

Để kết luận, xin dẫn lời của một Đảng viên trong bài thông tin của AFP mới đăng tải, đó là "nạn hối lộ triền miên đang làm xói mòn lòng tin người dân."
Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.

 




PHÁ SẢN
CỦA CÁC TẬP ĐOÀN KINH TẾ NHÀ NƯỚC

Tập đoàn kinh tế nhà nước: Tại sao sẽ phá sản? Có thể tái cấu trúc được không?

Trần Thành Nam

Trong bài Tập đoàn kinh tế Nhà nước: từ đâu ra và đi về đâu? tôi đã trả lời hai câu hỏi đã nêu ra, rằng tập đoàn kinh tế nhà nước Việt Nam hình thành theo và từ mô hình các tổng công ty đầu ngành của các nước xã hội chủ nghĩa cũ vốn đã làm các nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đó sụp đổ, nên cũng sẽ làm nền kinh tế xã hội chủ nghĩa của Việt Nam sụp đổ.

Với bài này tôi muốn phân tích tiếp, tại sao mô hình kinh tế này sẽ sụp đổ ở Việt Nam và nếu thế thì nó sẽ sụp đổ như thế nào? Liệu có cách nào “tái cấu trúc” chúng để tránh sự sụp đổ được báo trước đó không?

Ở Việt Nam hiện nay, kinh tế Nhà nước năm 2010 chỉ góp 21% GDP nhưng chiếm trên 40% vốn đầu tư quốc gia và chỉ tạo công việc cho chưa tới 4% lực lượng lao động. Đó là các con số của Chính phủ. Còn theo ước tính của các nhà quan sát kinh tế độc lập thì, nếu tính cả các đơn vị làm kinh tế của Đảng, của các đoàn thể Công đoàn, Phụ nữ, Đoàn Thanh niên, của các lực lượng vũ trang và an ninh, kinh tế Nhà nước tại Việt Nam chiếm đến trên 80% nguồn vốn đầu tư của quốc gia [?] và vì thế nó phải được coi là lực lượng kinh tế chủ đạo.

Nhìn sơ qua ai cũng thấy ngay tính không hiệu quả trầm trọng đến vô lý của mô hình kinh tế Nhà nước. Hậu quả kinh tế thua lỗ thất thoát sẽ làm nó phá sản và chính những người hỗ trợ nó là Chính phủ cũng không chịu được và càng không bao biện được. Chính phủ càng bơm nhiều vốn vào các tập đoàn kinh tế nhà nước, càng mất hết.

Hậu quả thứ hai là đạo đức kinh doanh xấu xa của mô hình kinh tế nhà nước: tính hình thức, sự hoang phí, tệ tham nhũng, nạn báo cáo giả dối, sự vô trách nhiệm tràn lan, sự kém cỏi và kém chất lượng dịch vụ, sự thiếu vắng văn hoá và đạo đức kinh doanh… tất cả tạo nên và làm cho văn hoá kinh doanh và văn hoá xã hội nói chung ngày càng xuống cấp… Càng hô hào thi đua, càng mất văn hoá hơn.

Hai hậu quả trên khi được biểu hiện kết hợp trên diện rộng, mức độ sâu xa, thời hạn lâu dài nhiều năm và trong khắp mọi ngành kinh tế với số lượng đầu tư vật chất lớn… sẽ làm nên tình trạng: về văn hoá thì cả xã hội ghê tởm và căm ghét, về kinh tế thì cả nền kinh tế bị khủng hoảng “vạ lây”, về xã hội thì làm mất hết cơ hội vươn lên cuộc sống giàu có cho đất nước, cuối cùng cả xã hội sẽ phải xoá bỏ mô hình kinh tế nhà nước này.

Tại sao hai hiện tượng “hậu quả” trên sẽ nhất định sẽ xảy ra với mô hình kinh tế nhà nước?

Đó là một phép qui nạp: vì chúng đã và đang xảy ra…, và vì mô hình kinh tế nhà nước xã hội chủ nghĩa vốn đã chứa những hạt giống, mầm mống mâu thuẫn sẽ gây đổ vỡ đó là bắt nguồn từ cơ sở triết học và lý thuyết kinh tế sinh ra chúng: lý thuyết kinh tế kế hoạch tập trung xã hội chủ nghĩa! Vâng, cha mẹ tinh thần, hay cái gen gốc, của mô hình kinh tế nhà nước xã hội chủ nghĩa hiện nay vẫn là lý thuyết kinh tế kế hoạch tập trung xã hội chủ nghĩa!

Chúng ta lại phải giật lùi một chút đến những năm 50, xem lại về lịch sử hình thành từ đầu các hình thái tổ chức công ty nhà nước xã hội chủ nghĩa nói chung.

Chúng ta (và các nước cựu xã hội chủ nghĩa trước kia) tưởng mình đã cắt đuôi và đoạn tuyệt dứt khoát với lý thuyết kinh tế kế hoạch tập trung từ khi giải tán các Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước từ Trung ương đến địa phương! Không hề! Chúng ta đã chỉ không “làm kế hoạch tập trung” tại Trung ương hay các UBND Tỉnh, mà chỉ “lập” và “giao” chỉ tiêu cho các ngành theo đó tự làm kế hoạch thực hiện, từ Trung ương đến địa phương, mà thôi. Đó chỉ là tự dối chính mình, còn bản chất sự việc vẫn như cũ: các chỉ tiêu vẫn được xác lập từ Trung ương và rồi “phân chia”, “giao” về các địa phương, các đơn vị kinh tế chủ đạo là các tập đoàn kinh tế nhà nước, để họ “làm kế hoạch”. Các kế hoạch đó liệu có thể được chấp nhận nếu làm không theo các chỉ tiêu “trên giao”?

Bước “cải tổ” trên, mà bản chất như một trò lưu manh vặt, từng được ca ngợi như bước tiến lớn về lý luận và lý thuyết của nền kinh tế xã hội chủ nghĩa khắp Âu Á Mỹ! Theo tôi, dù có gọi tên thế nào, hiện nay thành phần kinh tế nhà nước của ta vẫn là kinh tế kế hoạch tập trung.

Yếu tố cơ bản sống còn trong lý thuyết kinh tế kế hoạch tập trung là đại diện và bảo vệ sở hữu nhà nước trong các mô hình kinh tế sản xuất, kinh doanh và phân phối dạng nông trường, công ty, tổng công ty, hợp tác xã mua bán…, đến nay hoàn toàn chưa được Lênin và các lý thuyết gia kinh tế xã hội chủ nghĩa sau ông giải quyết. Đó là, quyền sở hữu toàn bộ tài sản quốc gia đã được tập trung vào sở hữu nhà nước bằng bạo lực cách mạng rồi, làm sao phân chia lại quyền sở hữu nhà nước đó ra cho các đơn vị kinh tế nhà nước xã hội chủ nghĩa đây? Thành ra, các công ty Nhà nước xã hội chủ nghĩa chưa bao giờ và chưa ở đâu thực chất là một pháp nhân độc lập và có thể sống độc lập pháp lý với chủ của chúng như các công ty tư bản (corporate) được. Ví dụ: nhà nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ thì các công ty nhà nước lập ra có còn tồn tại được không? Trong khi các công ty tư bản tồn tại pháp lý độc lập vài trăm năm sau khi chủ thành lập ra chúng đã qua đời? Hay: Vinashin có thể độc lập “chết” mà không liên can gì đến Chính phủ Việt Nam không? Không!

Lúc đầu (những năm 50, 60, 70) người ta phân chia quyền đại diện sở hữu Nhà nước theo ngành dọc cùng lúc cho các bộ ngành, Bộ Tài chính, Đảng Cộng sản và các đoàn thể cùng đại diện. Như vậy, trong một công ty hay xí nghiệp xã hội chủ nghĩa luôn luôn có 5-6 thành phần cùng đại diện quyền sở hữu nhà nước đối với các tài sản vật chất: ban giám đốc, kế toán trưởng, bí thư Đảng, Công đoàn, Thanh niên, Phụ nữ… Bên trên mỗi Công ty cũng có chừng đó các ông chủ sở hữu nhà nước cấp tổng công ty, đến các sở địa phương, rồi các bộ chủ quản, rồi Trung ương…

Hệ thống đại diện sở hữu nhà nước chồng chéo và tầng tầng lớp lớp này đã tự kiểm soát và kiềm chế bớt tham nhũng nhưng hậu quả là người ta chỉ lo bảo vệ tài sản xã hội chủ nghĩa (mà vẫn không bảo vệ được khi 5-6 đại diện cùng thông đồng tạo nên những cái gọi là quyền lợi tập thể), nhưng không còn ai lo vì không còn sức, nhiệt huyết và thời gian làm cho tài sản nhà nước đó sinh sôi theo kế hoạch được…

Từ những năm 70,80 và 90, khi các liên hiệp xí nghiệp và tổng công ty toàn ngành hình thành, người ta đã tập trung quyền hành (thực chất là quyền đại diện sở hữu nhà nước) vào hai thành phần chính: giám đốc và đảng uỷ công ty, giai cấp lao động bị loại hẳn khỏi quyền đại diện sở hữu nhà nước hay quyền hành nói chung. Từ đó, các kế toán trưởng chỉ là cái bóng “cánh hẩu” với Đảng và chính quyền – tài chính không thể minh bạch nữa, còn các đoàn thể chỉ là “để làm cảnh” hay “lũ chầu rìa” cho vui xã hội.

Trong công ty hay tổng công ty thì người ta phải trọng tài năng và trình độ chuyên môn để làm việc, trong khi các bí thư đảng cộng sản cơ sở thì thường rất yếu kém mặt này nên thường không có uy tín và quyền lực, do đó các giám đốc tổng công ty luôn có quyền lực tuyệt đối: vừa là đại diện sở hữu nhà nước vừa là người điều hành kinh doanh và chịu trách nhiệm với nhà nước về tài sản nhà nước trong công ty của mình… hay vừa đã bóng, vừa thổi còi cho quân mình đá.

Đại diện sở hữu nhà nước lúc đầu giống như một trách nhiệm trước một ông vua. Nhưng vì ông vua này không tồn tại, không có bóng hình, không hiện ra bao giờ, lại rất dễ lừa, dễ mua chuộc, còn các “đại diện” của vua thì rất tham lam (tiền và “hoa”) và ngu dốt, thích nịnh, thỉnh thoảng đến “cưỡi rượu” xem “hoa”, nên rất dễ điều khiển… Thế là rất nhanh sau đó các giám đốc thấy mình mới chính là vua thật có toàn quyền sinh sát với công ty, số tài sản và con người mình đang quản lý…, họ nhanh chóng trở thành các “vua con”.

Còn tâm lý tham nhũng của các ông “vua con” hình thành từ “đạo đức cộng sản trong sáng” thế này: Các “vua con” chỉ được Nhà nước giao nhiệm vụ bảo toàn tài sản nhà nước thôi vì được “tin cậy”, nhưng thời gian đầu chưa có kinh nghiệm và thường ít tài năng nên thường kinh doanh bị lỗ. Vì mê chiếc ghế “vua con” và không nỡ làm thất vọng cấp trên nên đành báo cáo láo là công ty kinh doanh “huề”, rồi tính sau. Xoay xở vài năm, được nhà nước hỗ trợ đủ điều ưu ái vốn và độc quyền thị trường vì là “lực lượng chủ đạo”, có kinh nghiệm hơn, các “vua con” bắt đầu làm ăn có lãi, nhưng vẫn “phải” báo cáo “huề” để bù lại phần lỗ trước đó đã nỡ giấu nhẹm. Sau đó, việc kinh doanh có lãi tiếp thì các “vua” lại “phải tiếp tục” báo cáo “huề” để dự phòng nhỡ lỗ về sau và cho các “chi phí ngoài luồng” ngày càng tăng cao cho các đại diện “vua trên” và cho chính các “vua trên”… [Có một tình hình phổ biến không kém: Báo cáo lãi để tạm lừa cấp trên – BVN] Số tài sản để ngoài sổ sách để “dự phòng” đó “phải để tạm” trong các tài khoản do người nhà các “vua con” trông hộ ngày càng lớn thì cảm giác tự tin của “vua con” ngày càng lớn… đến một lúc “tự nhiên” “vua con” tin nó là của riêng mình, vì có ai “tranh chấp” đâu? Đó là chưa kể tài sản người ta cứ mang đến cảm ơn lòng tốt của “vua con” trong việc ban phát quyền lợi cho đám “cận thần” và “xin làm cận thần”…

Hiệu quả kinh tế phá hoại, đạo đức tồi tệ, tập trung quyền hành, tham nhũng tràn lan, tổ chức chính trị xã hội mất uy tín và tan rã… đã nhanh chóng làm sụp đổ hệ thống kinh tế rồi hệ thống nhà nước của các nước xã hội chủ nghĩa châu Âu những năm 80.

Việt Nam từ những năm 90 bắt đầu thí điểm mô hình tổng công ty, tập đoàn kinh tế nhà nước với sự vô hiệu hoá hoàn toàn các tổ chức Đảng, chỉ để lại “làm vì”. Thay vào đó, Việt Nam áp dụng mô hình hội đồng quản trị để đại diện quyền sở hữu nhà nước, học từ mô hình kinh tế Tư bản thị trường, để kiểm soát Ban giám đốc.

Vẫn có ít nhất vài điều không ổn trong mô hình “thí điểm” này:

Thứ nhất, đây là mô hình được “cải tiến – hà hơi” từ lý thuyết công ty nhà nước xã hội chủ nghĩa và kinh tế kế hoạch tập trung mà châu Âu đề xướng và đã thất bại, đã là xác chết hoàn toàn, nay Việt Nam ta thí điểm “tô vẽ – hà hơi lại xác chết”, mà làm tràn lan khắp các ngành kinh tế, thì thật không khác dựng các thây ma dậy trong khắp mọi nhà!

Thứ hai, việc “tô vẽ – hà hơi xác chết” có phần vụng về: Đại diện sở hữu nhà nước trước kia nằm đông đảo trong từng công ty mà còn không kiểm soát được Ban Giám đốc, nay tách ra và giao cho Hội đồng quản trị đại diện thì phải có Luật đặc biệt tương xứng cho Hội đồng Quản trị như thanh “bảo kiếm” chứ? Thế mà Hội đồng Quản trị đã không có thanh bào kiếm là quyền hành bổ nhiệm Ban Giám đốc, lại cũng chả có luật nào tương xứng nhiệm vụ đại diện sở hữu nhà nước của Hội đồng Quản trị, mà Hội đồng Quản trị lại còn “được” Ban Giám đốc trả lương thì “há miệng mắc quai” hay chủ sở hữu nhà nước bị “làm nhục quốc thể” quá, còn kiểm soát sao được!

Thứ ba, Hội đồng Quản trị giám sát công ty và Ban Giám đốc bằng Luật Doanh nghiệp, là bằng các qui chế và tài liệu báo cáo có tính pháp lý, nhưng ở các tập đoàn và tổng công ty nhà nước Việt Nam việc báo cáo và làm việc giữa Hội đồng Quản trị với Ban Giám đốc lại có tính “nội bộ”, không minh bạch, nên công việc của Hội đồng Quản trị chỉ là hình thức và vô tác dụng. Thực tế ở Việt Nam thường là Chủ tịch Hội đồng Quản trị có quyền “bao cả sân” của Tổng Giám đốc nên coi như đá hai sân; đó là sự bắt đầu của tham nhũng như tôi đã phân tích tâm lý “vua con” ở trên, thậm chí là hiện tượng “hai vua”: Chủ tịch và Tổng Giám đốc chia nhau quyền lực. Kết quả thì vẫn là một: kinh doanh không hiệu quả, tham nhũng, thoái hoá đạo đức…

Thứ tư, đến nay 2010 thì về lý thuyết kinh tế và pháp lý quốc tế, một công ty nhà nước hay tập đoàn kinh tế nhà nước vẫn không phải một pháp nhân độc lập mà chỉ là một bộ phận phụ thuộc của một pháp nhân khổng lồ là nhà nước mà thôi.

Đến đây, câu hỏi tại sao mô hình tập đoàn kinh tế nhà nước nhất định sẽ thất bại dường như đã được trả lời: tô vẽ và hà hơi không làm các “xác chết” công ty nhà nước xã hội chủ nghĩa sống thực được.

Dường như, là vì còn một nguyên nhân khách quan nữa sẽ góp phần làm nó thất bại nhanh hơn mà các tổng công ty nhà nước xã hội chủ nghĩa Châu Âu ngày xưa chưa gặp: đó là nền kinh tế thị trường cạnh tranh với các thành phần kinh tế ngoài quốc doanh khác. Sự cạnh tranh này sẽ đẩy các tập đoàn kinh tế nhà nước yếu kém nhất đến phá sản nhanh hơn, và các tập đoàn này sẽ kéo các tập đoàn kinh tế nhà nước khác chết theo vì chúng là bình thông nhau, cùng một chủ. Hiện tượng Vinashin là một báo hiệu “thử nghiệm” cho “cái chết đầu tiên” đó.

Với câu hỏi “Liệu có cách nào tái cấu trúc các tập đoàn kinh tế nhà nước để chúng thành công?”, câu trả lời của tôi là: Không. Chưa có. Loài người chưa nghĩ ra. Chưa có lý thuyết kinh tế xã hội chủ nghĩa nào thành công từ năm 1917 đến nay, 93 năm thử nghiệm trên 12 nước và 3 châu lục với khoảng trên ¼ dân số loài người đã tham gia.

Các công ty và tâp đoàn kinh tế nhà nước theo mô hình kinh tế kế hoạch tập trung như nước ta đang “nuôi” vẫn chỉ tiếp tục là những thây ma thí nghiệm “dũng cảm” – thây ma thì sợ gì chết nữa! Chính phủ ta vẫn nói là họ đang tiếp tục làm thí nghiệm đó thôi!? Chỉ có điều cái giá phải trả cho những thí nghiệm này rất đắt, sẽ do nền kinh tế ọp ẹp của ta phải chịu, tức là do dân Việt ta cùng trả thôi mà.

Còn một câu hỏi trong cuối bài trước dường như tôi chưa trả lời, tuy thực ra là đã trả lời ngay rồi, là: “Ai sẽ có lợi khi các tập đoàn kinh tế nhà nước cùng nhau sụp đổ?”

Tôi đã nói: “Người biết chuyện gọi đó là cuộc cách mạng ĐỔI MÀU SỞ HỮU CHỦ”, không phải như một số báo đăng lại và hiểu nhầm thành: “người biết chuyện gọi đó là cuộc cách mạng ĐỔI CHỦ SỞ HỮU”. Ở đây, chủ sở hữu chính của phần lớn các công ty nhà nước phá sản sẽ không thay đổi, họ chỉ đổi màu “áo” của mình thôi. Trước khi công ty sụp đổ họ “mặc áo” màu đỏ – đại diện sở hữu nhà nước –, sau khi công ty sụp đổ họ sẽ ra tay “cứu vớt” mua lại công ty NN thành “của mình”, lại trở thành chủ của công ty đó. Nhưng họ là các nhà tư bản mặc áo vàng, thế thôi, vẫn là họ hay con cháu họ hàng anh em chiến hữu của họ…

Đỏ là màu cách mạng – là máu dân lành. Vàng là vàng, Dân thì vẫn là dân đen…
T.T.N

 


LẤY KINH TẾ QUỐC DOANH
LÀM CHỦ ĐẠO LÀ SAI 
 

VN có mức tăng trưởng khá cao nhưng đi kèm là lạm phát.

Năm 2010 là năm Việt Nam chứng kiến một số vấn đề kinh tế liên quan tới chính sách vĩ mô với thực trạng lạm phát cao, lãi suất cho vay tăng vọt, chênh lệch tỷ giá trong và ngoài ngân hàng, nhập siêu, dự trữ ngoại hối giảm xuống mức thấp và thâm hụt ngân sách ở mức đáng lo ngại.

BBC Việt ngữ phỏng vấn kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ Nam California để lấy đánh giá về nỗ lực chống lạm phát, sự can thiệp của Ngân hàng Nhà nước và vai trò của các tổng công ty tại Việt Nam.

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa: Chúng ta nên nhớ lại bối cảnh từ năm 2008 Việt Nam bị lạm phát nặng. Lúc đó Việt Nam vừa chống lạm phát nhưng đồng thời khi đó cũng bị ảnh hưởng bởi thực trạng tổng suy trầm về kinh tế trên toàn cầu nên Việt Nam đã bơm tín dụng rất mạnh (thông qua các chương trình kích thích kinh tế) theo kiểu giống như Trung Quốc. Vì vậy cũng tạo ra áp lực về lạm phát.

Thứ hai hệ thống quản lý của Việt Nam chưa hoàn chỉnh, tức là hệ thống tài chính và ngân hàng không được vững mạnh để chịu một liều thuốc quá lớn như vậy. Người ta chỉ nhìn thấy góc độ làm sao về tăng trưởng cao chứ không để ý tới lạm phát, đặc biệt là lạm phát về lương thực là vấn đề ảnh hưởng rất nhiều tới tầng lớp nghèo.

Điểm cũng đáng chú ý là Việt Nam cũng đã phá giá tiền đồng vài lần trong năm 2010 và khoảng cách chênh lệch giữa giá chợ đen và tỷ giá chính thức cho tiền đồng với đôla cũng gây thêm sức ép lên tiền đồng. Đây cũng là yếu tố góp phần thêm lạm phát bởi có nhiều mặt hàng liên hệ với đồng đôla.
 
Đảng độc quyền đang chuẩn bị cho kỳ ̣Đại hội XI ở Hà Nội

BBC: Thưa ông, Economist Intelligence Unit hồi tháng 12/2010 có bài nói mô hình tăng trưởng do khu vực nhà nước đóng vai trò chủ đạo của Việt Nam không thể thích ứng được với thực tế biến động mạnh của nền kinh tế toàn cầu, ông nghĩ sao?

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa: Cách nhà chức trách Việt Nam ứng phó với nạn lạm phát thể hiện sự lúng túng trong quản lý kinh tế vĩ mô. Tức là vừa muốn hãm phanh (chống lạm phát) nhưng lại vừa muốn đạp ga (đẩy mạnh tăng trưởng cao). Đó là việc hết sức khó với bất kỳ quốc gia nào, huống chi là Việt Nam với trình độ quản lý rất thấp. Giới chức trong ngành ngân hàng hay tiền tệ của Việt Nam mỗi ông lại phát biểu theo một cách. Nó có những mâu thuẫn với nhau và cho thấy cách đối phó không đủ linh động và nhất là thông tin của giới có trách nhiệm về kinh tế lại không đủ bén nhậy và hơn nữa không thông tin cho thị trường biết rõ ràng. Cơn sốt vàng thồi tháng 11 năm 2010 cho thấy khả năng quản lý là rất kém, nhất là về vĩ mô.

BBC: Tại các nền kinh tế phát triển, người ta dùng ngân hàng trung ương để can thiệp, điều tiết kinh tế vĩ mô. Ông đánh giá vai trò Ngân hàng Nhà nước Việt Nam thế nào?

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa: Thứ nhất về tư cách pháp lý của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam không có tính độc lập như các ngân hàng trung ương tại các nơi khác trên thế giới. Thứ hai có thể có năng lực kỹ thuật ở bên trong mặc dù giới chức chuyên về ngân hàng của Việt Nam cũng có khả năng cao cơn trước thời trước Đổi Mới. Ông Thống đốc Ngân Hàng có thể có khả năng nhưng không loại trừ việc ông không được quyền quyết định do có thể có ý kiến từ Bộ Tài Chính hay cơ quan khác thuộc Đảng chẳng hạn.

Chúng ta thấy rằng hệ thống đưa ra quyết định lại không chịu trách nhiệm đối với thị trường và tiến trình đưa ra quyết định không minh bạch lại càng làm người ta e ngại. Kết quả đưa ra nhiều khi có sự mâu thuẫn trong hệ thống. Khả năng ứng đối đã không linh động mà nhiều khi người ta nghĩ lại còn có tính mờ ám bởi một quyết định này có thể lại có lợi cho một số cơ quan hay tổng công ty của nhà nước kia, thì cái đó càng làm thị trường mất niềm tin và khả năng ứng phó của nhà nước Việt Nam.

BBC: Ông đánh giá thế nào việc những ưu đãi trong đó có vốn mà nhà nước dành cho các tập đoàn nhà nước hay các tổng công ty quốc doanh?

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa: Lãnh đạo bị mắc cái bệnh có thể nói là vĩ cuồng, nghĩ tới những chuyện rất lớn trong khi chưa ra khỏi nền kinh tế nông nghiệp. Lấy khu vực doanh nghiệp nhà nước và các tập đoàn quốc doanh đóng vai trò chủ đạo là điều hoàn toàn sai lầm. Hệ thống quản lý vĩ mô đã lỏng lẻo và yếu kém, trong khi lại tập trung phương tiện của quốc gia để trao cho một số tập đoàn kiểm soát kém và không ai chịu trách nhiệm cả. Cái này là cái bế tắc lớn.

Những người lãnh đạo các tập đoàn bằng phương tiện quốc gia này họ đều là đảng viên. Điều xảy ra là mỗi một phe lại được ưu đãi kinh doanh một lĩnh vực. Tức là trở lại việc Đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra một mô hình có vẻ là đa nguyên để mỗi phe trong đảng có các cơ sở kinh doanh và khai thác tài nguyên của quốc gia cho mục tiêu riêng. Thành ra chúng ta thấy có rất nhiều đại gia hay còn gọi là các ông tư bản đỏ mà trong khi đó sức mạnh thật của kinh tế đất nước hay người dân vẫn còn rất nghèo.

Trong thời gian chuẩn bị Đại hội XI của đảng cầm quyền ở Hà Nội, BBC sẽ tiếp tục giới thiệu các quan điểm khác nhau về kinh tế và chính trị Việt Nam.









THỨ HẠNG TÍN DỤNG CỦA VIỆT NAM

Việt Long, phóng viên RFA
2010-12-29

Công ty lượng giá tín dụng S&P's hạ thấp giá trị trái phiếu chính phủ bằng ngoại tệ cũng như tiền đồng của Việt Nam xuống tới mức mà giới tài chính quốc tế gọi là "junk bonds", loại trái phiếu sọt rác.

Bảng hiển thị mức lãi suất tiền đồng và đô la Mỹ tại Hà Nội hôm 16/12/2010. Moody's hạ mức tín dụng trái phiếu chính phủ Việt Nam vào ngày 15, do nguy cơ của cuộc khủng hoảng cán cân thanh toán, lạm phát tăng cao và các khoản nợ của Vinashin.

Trước đó 8 ngày, công ty Moody's cũng có động thái tương tự. Vì đâu ra nông nỗi này?  Việt-Long phỏng vấn Tiến sĩ Vũ Quang Việt, chuyên viên kinh tế của Ngân hàng Thế Giới, làm việc tại New York.

Công ty Standard&Poor's, thường được gọi tắt là S&P's, hôm 23 tháng 12 nêu những mối quan ngại về hệ thống ngân hàng Việt Nam dưới quyền chỉ đạo của ngân hàng Nhà nước Việt Nam, và hạ thấp hạng bậc giá trị trái phiếu Nhà nước bằng ngoại tệ từ BB xuống BB-. Trái phiếu bằng nội tệ, tức tiền đồng Việt Nam, bị tụt hạng từ BB+ xuống BB.
 
Trước đó 8 ngày, công ty Moody's cũng đánh sụt hạng trái phiếu chính phủ của Việt Nam từ Ba3 xuống B1, với triển vọng không sáng sủa giống như sự lượng giá của S&P's.

Các tổ chức quốc tế đánh giá mức thâm hụt ngân sách của Việt Nam cao hơn nhiều so với con số được Việt Nam đưa ra.

Hai công ty lượng giá này đề cập đến nguyên do là chính sách thiếu nhất quán của Ngân hàng Nhà nước và vụ Vinashin không trả được phần nợ đáo hạn.

Để quan sát sự kiện này trong bối cảnh quốc tế, xin nhắc lại rằng hôm 17 tháng 12 Moody's đánh tụt hạng công trái, tức trái phiếu chính phủ, của Ireland từ AA2 trừ xuống BAA1, còn trên hạng 'sọt rác' ba nấc. Hạng AA2 trừ trước đó là hạng cao thứ ba trong bảng xếp hạng của Moody's. Nền kinh tế Ireland và Bồ Đào Nha đã làm cả châu Âu điên đảo, họp hành liên miên để cứu gỡ.
 
Công trái của Bồ Đào Nha cũng bị Moody's duyệt xét lại hôm 21 tháng 12, hăm he hạ bực. Moody's kể ra những bấp bênh về lâu dài của nền kinh tế xứ này, nói rằng hạng A1 cho công trái dài hạn và Prime-1 cho công trái ngắn hạn của xứ này có thể không còn xứng với những hạng bực đó,tuy rằng khả năng trả nợ của xứ Bồ không có vấn đề gì.
 
Lạm phát tín dụng

Không ai muốn đem so sánh nền kinh tế của Việt Nam với hai xứ châu Âu kia, nhưng nêu ra những dữ kiện đó có thể giúp nhìn rõ mức độ khó khăn mà Việt Nam gặp phải trong lĩnh vực kinh tế tài chính. 
 
Và khó khăn nào khiến Việt Nam bị đánh tụt xuống hạng thấp đến thế? Tiến sĩ Vũ Quang Việt, chuyên viên của Ngân hàng Thế Giới cho rằng chính sách ngân hàng của Việt Nam không phải là nguyên do chính yếu, và trách nhiệm duy nhất đem đổ vào Ngân hàng Nhà nước như các công ty quốc tế dẫn giải thì cũng không hẳn là đúng, mà còn những món cho vay khổng lồ do thống đốc Ngân hàng Nhà nước phải chi ra, mà trách nhiệm thuộc về nhiều cấp cao hơn:

"Nguyên do rộng hơn là chuyện ngân hàng. Trong năm qua, mục tiêu Việt Nam đặt ra là đạt tốc độ tăng trưởng GDP rất cao, dùng chính sách kích cầu. Các tổ chức quốc tế đánh giá mức thâm hụt ngân sách của Việt Nam cao hơn nhiều so với con số được Việt Nam đưa ra.

Vậy nên để chi tiêu, chính phủ phải vay mượn, buộc ngân hàng phải chi tiền. Theo báo cáo thì năm 2010 có thể thâm hụt 7%, năm 2009 có thể là 9%. Nhưng quốc tế đánh giá thâm hụt hơn thế nhiều vì có những chi tiêu ngoài ngân sách.

Muốn kiềm chế lạm phát, chính phủ phải cắt giảm đầu tư công và cắt giảm vay mượn nước ngoài.

Chi tiêu nhiều thì phải vay mượn, đòi hỏi ngân hàng phải in tiền. Năm nay chưa có số liệu nhưng năm 2009 tổng số ngoại tệ vay tăng 43%. Trong 4 năm nợ nước ngoài tăng từ 26 tỉ đến 37 tỉ đô la. Không riêng chính phủ mà các tập đoàn Nhà nước cũng vay mượn. 4 năm qua họ mượn từ 4 tỉ lên 9 tỉ, là những món không được Nhà nước bảo lãnh, giống như nợ của Vinashin (cũng không bảo lãnh) mà không trả được.
Vay mạnh như vậy thì phải có chính phủ đồng ý, chính phủ đòi hỏi như thế. Trên báo chí Việt Nam thì có người như Ủy ban tài chính đổ tội cho ngân hàng đã chi tín dụng, nhưng theo tôi thấy thì cơ bản do chính phủ kích cầu. Còn những đồng tiền họ mượn mà không đưa vào Việt Nam, mua hàng để đưa vào, thì cũng phải tính toàn bộ cho vốn vay của Việt Nam thì mới tính được cho tín dụng dùng cho đầu tư.

Thì năm qua, chính phủ Việt Nam tăng 40% tổng số đầu tư. Đầu tư cực kỳ phí phạm, lớn nhất thế giới, để tăng đà tăng trưởng, nhưng đà tăng trưởng càng ngày càng tụt, vì làm ăn bê tha không có chất lượng. Hiện nhiều công trình làm nửa chừng rồi không có tiền nữa.

Vấn đề chính là đầu tư nhiều thì càng ăn được nhiều, sẽ để tiền ở nước ngoài. Vấn đề lạm phát của Việt Nam là do tiền tệ ra nhiều quá. Đặc biệt là tín dụng ra nhiều, mà còn có thể nhiều hơn thế vì nằm ở phía ngoài, như tôi đã nói." 
   
Nguyên do và khắc phục

Hỏi về nguyên do của việc lạm phát tín dụng này, và chứng cứ cụ thể để ông có thể nói là tín dụng tuôn ra nhiều hơn con số thường được biết đến, tiến sĩ Vũ Quang Việt cho biết:

"Tại sao tín dụng ra như vậy? Là do chính phủ. Tôi đã đọc những quyết định của Thủ tướng chính phủ, phó Thủ tướng chính phủ đặc trách kinh tế, ký cho Vinashin vay, đòi hỏi ngân hàng này ngân hàng kia phải cho Vinashin vay bao nhiêu tiền. Đó là những ngân hàng Nhà nước thì làm sao bảo không cho được?

Đây là vấn đề kích cầu của chính phủ, muốn chạy theo đà tăng trưởng cao bất chấp chất lượng, tình hình kinh tế như thế nào."

Vấn đề lạm phát của Việt Nam là do tiền tệ ra nhiều quá, đặc biệt là tín dụng.

Vậy trong tình trạng lưỡng nan hiện nay, lạm phát rập rình trong khi tín dụng mất giá, nợ nước ngoài không trả được, Việt Nam phải đặt ưu tiên cho vấn đề khống chế lạm phát mà không còn chú trọng đến đà tăng trưởng. Hỏi phải có giải pháp nào, chuyên viên kinh tế Vũ Quang Việt của Ngân hàng Thế Giới nêu ra một trong những giải pháp mà ông quan tâm, nhưng cũng không tỏ ý lạc quan lắm:

"Tôi nghĩ muốn kiềm chế lạm phát, chính phủ phải cắt giảm đầu tư công và cắt giảm vay mượn nước ngoài. Nhưng có thể họ nói cắt nhưng ngày mai không cắt, đành chịu. Ngân sách của chính phủ do Quốc hội quyết định đều không có giá trị gì với chính phủ hiện tại.

Ví dụ ngân sách của Mỹ, chính phủ muốn chi đồng nào thì phải được ký giấy, như ngân sách cho phép chi chỗ này bao nhiêu chỗ kia bao nhiêu, chứ không thể chi hơn ngân sách do Quốc hội quyết định. Nhưng Việt Nam luôn luôn chi quá ngân sách do Quốc hội quyết định. Quốc hội không có giá trị gì cả.... "
Copyright © 1998-2010
Radio Free Asia. All rights reserved.

 





KHÓ KHĂN VAY VỐN NƯỚC NGOÀI
CỦA CÁC TẬP ĐOÀN VN

Các tập đoàn Việt Nam gặp khó khăn hơn khi vay nợ nước ngoài do vụ Vinashin
Thụy My
 

Nhật báo tài chính Anh Financial Times hôm nay cho biết, sau vụ tập đoàn Vinashin hoãn chi trả đợt đầu món nợ đáo hạn, nhiều công ty khác của Việt Nam đang gặp khó khăn khi đi vay nợ trên thị trường quốc tế. Trả lời phỏng vấn RFI, chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai cho biết là theo ngân hàng Crédit Suisse, việc huy động vốn sẽ khó khăn hơn.
 
Tờ báo trích lời ông Đoàn Nguyên Đức, chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai, một trong những tập đoàn tư nhân lớn nhất Việt Nam, nói rằng công ty của ông đang chuẩn bị phát hành cổ phiếu để huy động 200 triệu đô la trên thị trường Singapore, nhưng có lẽ phải trả lãi đắt hơn so với các công ty của những nước đang phát triển khác tại châu Á.
 
Cũng theo Financial Times, ông Đoàn Nguyên Đức cho biết Hoàng Anh Gia Lai đang đợi cổ phiếu công ty mình được đánh giá, nhưng nhìn chung các công ty Việt Nam dự định bán cổ phiếu ra thị trường quốc tế có lẽ phải chấp nhận trả cổ tức khoảng 9% hoặc hơn nữa, so với trước đây chỉ là 7%.
 
Trước khi xảy ra vụ Vinashin, trái phiếu thời hạn 10 năm của Việt Nam trước đây lãi cao nhất chỉ có 6,9%. Giá cả tiêu dùng hiện tăng 11,75% so với cùng kỳ năm ngoái, và lãi suất trong những tháng gần đây đã tăng ở mức kỷ lục, khiến nhiều công ty trong nước phải trả lãi suất vay bằng tiền đồng đến 20% một năm.

Theo Financial Times, đó là lý do khiến các công ty lớn như Hoàng Anh Gia Lai muốn vay nợ nước ngoài. Tuy vậy, một số tập đoàn quốc doanh đã phải hoãn lại kế hoạch bán cổ phiếu ra nước ngoài. Chẳng hạn như PetroVietnam, vốn dự định huy động 1 tỉ đô la, và Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam, đã đình chỉ kế hoạch bán ra 500 triệu đô la cổ phiếu.

Trả lời RFI Việt ngữ qua điện thoại viễn liên, ông Đoàn Nguyên Đức cho biết đang tổ chức giới thiệu cổ phiếu Hoàng Anh Gia Lai trên ba thị trường tài chính nước ngoài, vì cần ngoại tệ để đầu tư vào Lào và Cam Bốt, tuy nhiên ngân hàng tư vấn của Hoàng Anh Gia Lai là Crédit Suisse, cũng đồng thời là chủ nợ của Vinashin đã báo trước là việc huy động vốn có phần khó khăn hơn trước.
 
T. M.







KINH TẾ VN 2011
CÓ KHẢ QUAN HAY BÍ LỐI ?

Việt Hà, phóng viên RFA
2011-01-05
 

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng vừa đưa ra thông điệp về phát triển kinh tế năm 2011.

Một người đang nai lưng kéo vật liệu xây dựng gần một khu công nghiệp ở ngoại thành Hà Nội hôm 03/12/2010.

Trong đó nhấn mạnh đến việc ổn định kinh tế vĩ mô, và kiềm chế lạm phát. Bài phát biểu đầu năm này được đưa ra sau khi Tổng cục thống kê Việt Nam công bố những con số đáng ngại về lạm phạt và chỉ số giá cả tăng cao tại Việt Nam. Tình hình kinh tế của Việt Nam năm 2011 có gì sáng sủa.
Kiềm chế lạm phát

Trong bài phát biểu đầu năm 2011, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra thông điệp quan trọng cho năm 2011 là tăng cường ổn định kinh tế vĩ mà và kiểm soát lạm phát, coi đây là nhiệm vụ trọng tâm.

Những thông điệp mà ông thủ tướng đưa ra phần nào cho thấy một trong các chính sách ưu tiên hàng đầu mà Việt nam sẽ áp dụng trong năm 2011 đó là tìm cách kiềm chế lạm phát. Ngay trong phiên họp báo chính phủ cuối năm 2010, PHó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng cũng đã khẳng định quyết tâm cao của chính phủ là ổn định kinh tế vĩ mô và kiềm chế lạm phát hiện đang ở mức 11,75% theo báo cáo mới nhất của Tổng cục Thống kê.

Nói về quyết tâm này của chính phủ, ông Lê Xuân Nghĩa, Phó Chủ tịch Ủy ban giám sát Tài chính quốc gia cho biết:

"Mục tiêu chủ yếu là ổn định tỷ giá hối đoái đầu năm, sau đó kéo lạm phát xuống. Biện pháp trước mắt là chúng tôi đang duy trì lãi suất tương đối cao.

Vấn đề thứ hai là giảm chi tiêu công vì một khối lượng lớn của chi tiêu công là từ ngân hàng nhà nước sang các ngân hàng thương mại mua trái phiếu của chính phủ, rồi các ngân hàng thương mại cho vay vào khu vực công tức là các doanh nghiệp nhà nước, mà khu vực này có hiệu quả rất thấp, cho nên dẫn đến tình trạng là chỉ cần nhích 1% của GDP lên thì đòi hỏi tiền lớn, và khi cung tiền lớn thì lạm phát tăng.

Mục tiêu chủ yếu là ổn định tỷ giá hối đoái đầu năm, sau đó kéo lạm phát xuống. Biện pháp trước mắt là chúng tôi đang duy trì lãi suất tương đối cao.

Vì thế nên phải phối hợp cả chính sách tiền tệ thắt chặt một chút và giảm thâm hụt ngân sách, giảm vay từ khu vực công từ hệ thống ngân hàng."

Ngay từ cuối năm ngoái, Quỹ tiến tệ quốc tế cũng khuyến nghị Việt Nam nên duy trì mức lạm phát từ 3 đến 4% tương ứng với các nước khác trong khu vực ASEAN.

Chính vì để kiềm chế lạm phát, hồi tháng 11 vừa qua Việt Nam đã nâng lãi suất tiền đồng lên 9%.
Tuy nhiên trước đó Việt Nam đã 3 lần hạ giá đồng bạc Việt Nam, mà theo IMF thì là tác nhân quan trọng dẫn đến lạm phát gia tăng.

Trong khi đó, bên lề cuộc họp báo Chính phủ tổ chức vào chiều 31 tháng 12, Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Giàu khẳng định lạm phát cao không phải do nguyên nhân tiền tệ không. Theo Tổng cục thống kê, yếu tố tiền tệ chỉ đóng góp 4,65%, còn lại là các yếu tố khác. Các yếu tố khác mà ông đưa ra có xuất phát từ nhân tố khách quan như sự bất ổn kinh tế, giá cả thế giới và một số yếu tố chủ quan nội tại của nền kinh tế.

Chính sách tiền tệ

Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành thì cho rằng mặc dù chỉ số giá tiêu dùng CPI của Việt Nam tăng cao trong năm 2010 nhưng không có nghĩa là lạm phát quá cao và phải thực hiện chính sách tiền tệ thắt chặt như chính phủ đang làm và dự định tiếp tục thực hiện trong năm tới. Theo ông nền kinh tế Việt Nam không quá nóng, và doanh nghiệp đang thiếu vốn do việc tăng lãi suất ngân hàng.
 
Ông cho rằng trong năm 2011, Việt Nam thay vì thực hiện chính sách tiền tệ thắt chặt thì cần phải hạ lãi suất tiền đồng xuống để doanh nghiệp có thể tiếp cận được vốn, duy trì hoạt động. Ông nói:

"Doanh nghiệp hiện hoạt động cầm chừng hay phải ngưng hoạt động vì lãi suất quá cao, không dùng thêm lao động mà phải sa thải lao động. Cho nên vấn đề chính sách tiền tệ là phải hạ lãi suất xuống để doanh nghiệp có thể hoạt động được, đấy là chính sách mà năm 2011 nhà nước sẽ phải làm sao thực hiện cho được. Nếu không hạ được lãi suất thì sẽ gây ra biến động không phải là nhỏ đối với nền kinh tế."

Ông Lê Xuân Nghĩa đồng ý rằng mức lãi suất mà Việt Nam đang áp dụng là có hơi cao nhưng lại cho rằng với việc điều chỉnh nguồn tài chính từ khu vực công sang khu vực tư thì các doanh nghiệp tư nhân sẽ có nhiều cơ hội tiếp cận với nguồn vốn hơn:

"Đúng là mức đó hơi cao nhưng muốn giảm nó xuống thì phải điều chỉnh phân bố nguồn lực tài chính chuyển từ khu vực công sang khu vực tư vì khu vực tư làm ăn hiệu quả hơn thì nó sẽ làm tăng sản lượng và tạo công ăn việc làm nhanh hơn."

Ngoài ra trong năm 2010, Việt Nam cũng đạt mức tăng trưởng tín dụng 25%. Việt Nam dự định sẽ hạ mức tăng trưởng tín dụng này xuống 23% để kiềm chế lạm phát. Tuy nhiên các chuyên gia kinh tế lo ngại nguồn vốn này có thể đi vào thị trường bất động sản thay vì sản xuất. Do đó Việt nam có thể phải đối mặt với bong bóng nhà đất năm 2011. Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành nhận định:

Vấn đề chính sách tiền tệ là phải hạ lãi suất xuống để doanh nghiệp có thể hoạt động được, đấy là chính sách mà năm 2011 nhà nước sẽ phải làm sao thực hiện cho được.

"Bây giờ đã có hiện tượng bong bóng bất động sản rồi. Ở thành phố Hồ Chí Minh, dọc theo xa lộ đông tây hiện bây giờ không biết bao nhiêu dự án xây căn hộ, theo ước tính là 70 80 ngàn căn nhà xây lên trong năm 2011, với giá rất cao, cao ngất ngưởng là mấy chục triệu, có khi cả trăm triệu đồng một mét vuông thì bán cho ai.

Trong năm 2011 nó sẽ là một vấn đề đối với kinh tế Việt Nam, và nếu bất động sản bị xì, bị nổ thì ảnh hưởng thế nào đối với nền kinh tế vì như ngân hàng nhà nước báo cáo vừa rồi là 280 nghìn tỷ đồng vào bất động sản thì không nhỏ."

Ngoài việc đặt ra nhiệm vụ quan trọng là kiềm chế lạm phát trong năm 2011, chính phủ Việt Nam cũng đặt ra nhiệm vụ trong năm năm tới là duy trì mức tăng trưởng GDP ở mức 7 đến 7,5%. Tuy nhiên vẫn còn nhiều câu hỏi đặt ra đối với Việt Nam. Đó là làm thế nào để có thể duy trì được mức tăng trưởng cao như vậy trong khi phải kiềm chế lạm phát ở mức 3 đến 4%, và có thể phải tiếp tục hạ giá đồng Việt Nam theo như dự đoán của nhiều chuyên gia kinh tế.

Copyright © 1998-2011 Radio Free Asia. All rights reserved.


 



CSVN LOAY HOAY
VỚI NẠN ĐỘC TÀI CẢN TRỞ KINH TẾ


VIỆT NAM - 
Bài đăng : Thứ ba 11 Tháng Giêng 2011 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 11 Tháng Giêng 2011
Đảng Cộng sản Việt Nam loay hoay tìm chiến lược kinh tế cho tương lai

REUTERS
Tú Anh  RFI


Trong Đại hội được khai mạc vào ngày mai, 12/01/2011, tại Hà Nội, ngoài việc sắp xếp lại nhân sự, đảng Cộng sản Việt Nam còn phải đưa ra một đường lối kinh tế cho năm năm tới. Tuy nhiên, đằng sau con số tăng trưởng vẫn còn khá đẹp, mô hình kinh tế do đảng cầm quyền chủ trương đang bị khủng hoảng : Lạm phát cao, đồng tiền yếu, tập đoàn quốc doanh « mũi nhọn » Vinashin không đủ khả năng trả nợ quốc tế.

Trước đây, được xem là một trong những « tiểu long » tại Đông Nam Á, Việt Nam bị rơi vào trường hợp ngoại lệ tại một châu lục mà ngoại tệ đầu tư tràn vào như nước, cộng với đồng tiền quốc gia vững mạnh.

Hãng AFP, trong bài phân tích gởi đi từ Hà Nội cho biết những thiếu sót trong chính sách kinh tế của Việt Nam đã đưa đến hậu quả ngày nay. Từ thập niên 1990, ám ảnh chạy theo tỷ lệ tăng trưởng kinh tế không được đi kèm với những biện pháp củng cố hệ thống ngân hàng. Cơ quan thẩm định tài chính Standars and Poor’s vừa hạ điểm tín nhiệm của Việt Nam do có nguy cơ phá sản tài chính.

Ngành công nghiệp của Việt nam không tạo ra được lợi nhuận cao, bị giới đầu tư và tài trợ chỉ trích, mua vào thì nhiều mà bán ra thì ít.

Một nhà kinh tế ẩn danh đặt nghi vấn : Kinh tế có thể tiếp tục tăng trưởng nhưng ai sẽ trả món nợ nước ngoài ?

Sau 25 năm « đổi mới », đã đến lúc phải « đổi hướng » nhưng tiến hình này rất phức tạp.

Theo giáo sư kinh tế Martin Gainsborough, đại học Bristol, Anh Quốc thì khả năng của chính quyền Việt Nam trong việc đưa nền kinh tế và các tác nhân kinh tế vào kỷ cương còn rất giới hạn. Phần lớn sinh hoạt kinh tế tại nước này là không chính thức hoặc bán chính thức, cho phép các doanh nghiệp tránh né các biện pháp kiểm soát của nhà nước.

Trường hợp điển hình là từ nhiều tháng nay , dư luận liên tục lên án các tập đoàn doanh nghiệp nhà nước rút tỉa kinh tế quốc gia bỏ vào túi riêng.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A thẩm định số tiền khổng lồ 12 tỷ đô la thâm thủng cán cân thương mại trong năm 2010 vừa kết thúc là « căn bệnh trầm kha » và bắt nguồn từ sự kém hiệu năng của các xí nghiệp nhà nước. Theo ông, các xí nghiệp nhà nước « làm cho kinh tế vĩ mô bị mất cân bằng một cách nghiêm trọng » qua hành vi rút tiền từ ngân sách nhà nước, bất chấp những nguyên tắc của một nền kinh tế tư bản. Các xí nghiệp quốc doanh tạo ra chừng 26% GDP nhưng lại sử dụng đến 40% nguồn tài chính qua vay nợ. Vụ tai tiếng Vinashin là một bằng chứng rõ rệt nhất cho thấy sự kém hiệu năng của lãnh vực quốc doanh.

Thế nhưng, theo giới phân tích, không thể trông chờ Đại hội 11 của đảng Cộng sản quyết định tư hữu hóa lãnh vực công đang thua lỗ để Việt Nam có thể phục hồi niềm tin trong giới tài chính quốc tế.

Trả lời RFI tiếng Pháp, chuyên gia Mathieu Salomon của tổ chức Towards Transparency nhận xét : « Điều chắc chắn là các loại doanh nghiệp nhà nước này đã biến thành một thế lực chính trị khó lay chuyển. Đây cũng là trường hợp điển hình của tình trạng mờ ám trong quan hệ giữa kinh tế, chính trị và ngân hàng ».

Tình trạng thiếu hụt tài chính của Việt Nam nghiêm trọng đến mức, theo chuyên gia Philippes Delalande, chính phủ sắp phải vay nợ hoặc của Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF hoặc của Trung Quốc . « Kêu gọi sự giúp đỡ của IMF thì chẳng khác nào chính phủ thú nhận là tình trạng phá sản gần kề. Còn vay của Trung Quốc thì kín đáo hơn nhưng Bắc Kinh khi cho vay, bao giờ cũng đòi đền đáp bằng chính trị ».

Giới quan sát xem Vinashin là bằng chứng của lãnh vực quốc doanh mà chính phủ Việt nam thành lập đã thất bại. Trừ Vietnam Airlines và Petro Vietnam có vẻ khả quan, hầu hết các xí nghiệp khác đều thua lỗ.

Một nhà ngoại giao Á châu tại Hà Nội mỉa mai : Chính quyền Việt Nam muốn có những tập đoàn theo kiểu Samsung, Hyundai của Hàn Quốc.

Chuyên gia Carl Thayer bình luận thêm là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng muốn « sử dụng các tập đoàn quốc doanh để phát triển Việt Nam nhưng Vinashin là một thất bại cay đắng ».

Theo AFP, giới phân tích cũng ghi nhận một dấu hiệu tích cực là chính phủ tuyên bố không trả nợ cho Vinashin. Tuy trong ngắn hạn, quyết định có làm cho các cơ quan thẩm định quan ngại nhưng nó nói lên được là ở Việt Nam, người ta bắt đầu chấp nhận trách nhiệm. Bây giờ đã đến lúc phải chấn chỉnh kinh tế vi mô lẫn vĩ mô để đưa đất nước đi lên.

Phát triển kinh tế được đảng Cộng sản Việt Nam xem là lý do chính đáng để độc quyền về chính trị. So sánh với những nước trong khu vực, Việt Nam đã quá tụt hậu. Có cùng mức phát triển của miền nam Việt Nam trong thập niên 60 mà Hàn Quốc ngày nay, dù dân số chỉ có 40 triệu người, đã có GDP lên đến 1.300 tỷ đô la cao gấp 13 lần Việt Nam thống nhất.

Đài Loan, với dân số 20 triệu, GDP của hải đảo luôn bị Trung Quốc đe dọa, cũng cao gấp hơn 4 lần Việt Nam theo thống kê 2010 (Đài Loan 427 tỷ đô la / Việt Nam 102 tỷ).

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20110111-dang-cong-san-viet-nam-loay-hoay-tim-chien-luoc-kinh-te-cho-tuong-lai

 






TĂNG TRƯỞNG VÀ LẠM PHÁT NGHỊCH LÝ

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva 05.01.2011
Web: http://VietTUDAN.net


Bài này không phải là bài phân tích về TĂNG TRƯỞNG hay LẠM PHÁT riêng lẻ, cũng không phải là bài tìm hiểu tổng quát về TƯƠNG QUAN giữa Tăng trưởng và Lạm phát. Đây là bài nhận định một trường hợp rõ rệt như sau:

Tại Việt Nam lúc này, Lạm phát tăng 11.2% và con số Tăng trưởng do Nhà Nước CSVN đưa ra là 6.7%. Lạm phát đangh làm cho dân chúng nghèo và giới lãnh lương cố định phải thiếu hụt trầm trọng. Giới công nhân VN có lương thấp nhất Á châu là 47 đo-la mỗi tháng. Việc tăng lương công nhân nếu có cũng không theo với Lạm phát tăng vọt, như vậy công nhân càng nghèo đi. Nhà Nước CSVN nhấn mạnh về Tăng trưởng mà coi nhẹ vấn đề Lạm phát.

Những câu hõi được đặt ra để chúng tôi nhận định xoay quanh những câu hỏi ấy như sau:

(i) Giữa Tăng trưởng và Lạm phát có những liên hệ từ Tăng trưởng tạo ra Lạm phát. Nhưng Tăng trưởng chỉ có 6.7%, mà Lạm phát lên tới 11.2%, như vậy Tăng trưởng mang đến hữu ích gì cho Kinh tế ở phương diện phục vụ mức sống xã hội ?

(ii) Cho dù Nhà Nước CSVN chủ trương Tăng trưởng mạnh mà hy sinh Lạm phát, thì với mức Tăng trưởng 6.7%, Lạm phát cũng không thể vượt quá 6.7%. Ngày nay Lạm phát lên tới 11.2%, nghĩa là có 4.5% (11.2% - 6.7%) việc Lạm phát phải được phân tích ở những lý do khác ngoài lý do Tăng trưởng. Đâu là những lý do này ngoài lý do Tăng trưởng?

Để đưa ra những nhận định xoay quang hai vấn đề (i) và (ii) nêu trên đây, chúng tôi xin lần lượt bàn tới:

=> Lạm phát, Vật giá tăng, Phá giá Tiền tệ: ba vấn đề cũng là một.

=> Chạy theo Tăng trưởng để tạo Lạm phát, Tăng trưởng mất ý nghĩa

=> Ngoài lý do Tăng trưởng, tối thiểu 4.5% Lạm phát có những lý do khác


Lạm phát, Vật giá tăng, Phá giá Tiền tệ:
ba vấn đề cũng là một.

Trên mặt báo chí, người ta sử dụng những tiếng Lạm phát, Vật giá tăng hay Phá giá tiền tệ, cả ba tiếng này để chỉ một việc cụ thể đối với người dân khi cầm đồng tiền đi mua hàng hóa. Tháng trước, một tô phở giá là 2’000 đồng. Tháng này, ăn một tô phở phải trả 3’000 đồng. Người ăn phỡ than Giá tô phở tăng vọt hay gọi theo kiểu Kinh tế, đó là Lạm phát. Đối vớ người cầm tiền, họ gọi đồng tiền VN mất gía vì với 2’000 tháng trước, người ăn phở chỉ có thể ăn được 2/3 tô phở tháng này, chứ không ăn được trọn tô phổ.

Lạm phát, Vật giá tăng hay Phá giá Tiền tệ, tất cả đều dựa trên một việc cụ thể, đó là tương đương HÀNG HÓA và ĐỒNG TIỀN. Hàng hóa không thay đổi, một tô phở vẫn là một tô phở dù tháng trước hay tháng này. Nhưng lượng Tiền phải trả tương đương cho một tô phở thì thay đổi: tháng trước 2’000 đồng và tháng này 3’000 đồng. Việc thay đổi lượng tiền này gọi là Lạm phát, Vật giá tăng vọt, Đồng Tiền mất gía (Phá giá Tiền tệ).


Chạy theo Tăng trưởng để tạo Lạm phát,
Tăng trưởng mất ý nghĩa

Khi nói độ Tăng trưởng Kinh tế Quốc gia là 6.7% năm nay, điều đó có nghĩa là Kinh tế Quốc gia được giầu thêm 6.7% sánh với năm trước. Các xí nghiệp đầu tư thêm để tăng sản xuất. Việc đầu tư này là chi tiêu của các xí nghiệp vào trang thiết bị, vào nguyên vật liệu và vào nhân công thâu nhận thêm. Số nhân công nhận thêm có lương để chi tiêu. Tăng trưởng như vậy có nghĩa là tăng chi tiêu từ xí nghiệp đến dân chúng (nhân công) làm cho phía CẨU hàng hóa tăng lên khiến Giá cả hàng hóa theo đà tăng giá, nghĩa là Lạm phát, Vật giá tăng. Muốn giữ Giá cả hàng hóa ổn định khi độ Tăng trưởng làm cho Kinh tế Quốc gia giầu thêm tạo chi tiêu theo hướng Lạm phát, thì quyền lực Tiền tệ phải điều chỉnh Khối tiền lưu hành cho phù hợp với đà Tăng trưởng.

Khi nền Kinh tế Quốc gia được giầu thêm với độ tăng trưởng, thì sự phân phối việc giầu thêm này cũng phải có sự đồng đều tương đối cho các thành phần xã hội.

Nếu độ tăng trưởng của Việt Nam là 6.7% và tạo Lạm phát 6.7% làm cho dân nghèo, nông dân, công nhân và các giới lãnh lương cố định phải chịu hậu quả của Vật giá tăng vọt, thì việc tăng trưởng này mất hẳn ý nghĩa làm giầu cho Quốc gia. Hiện nay, không phải Lạm phát chỉ có 6.7% coi như hậu quả của Tăng trưởng, mà Lạm phát lên tới 11.2%. Nếu Nhà Nước CSVN cố thủ với độ Tăng trưởng mà tạo Lạm phát tới 11.2%, thì không những Tăng trưởng không có ý nghĩa gì về việc làm giầu thêm, mà còn làm cho đại đa số dân chúng sống trong cảnh khổ cực.

Độ tăng trưởng 6.7%, nếu có thực, thì để làm giầu cho ai ? Làm giầu cho một thiểu số người của đảng CSVN mà gây Lạm phát 11.2% làm khổ cho đại đa số dân chúng, thì chủ trương bám chặt lấy Tăng trưởng quả thực là bóc lột.

Nếu độ Tăng trưởng chỉ vào túi riêng nhóm đảng và nhóm này tha hồ chi tiêu làm tăng Vật giá để đại đa số dân chúng phải khổ cực sống thê thảm với việc nhóm đảng này làm tăng Vật gía, thì đây còn là khía cạnh tàn ác tội lỗi của chủ trương Tăng trưởng mà không quan tâm đến Lạm phát như hậu quả.

Trong bao nhiêu năm trường, nhóm đảng thâu vào cho mình những mức Tăng trưởng để tích lũy và tiêu xài hoang phí tạo Lạm phát. Tỉ dụ con gái của Nguyễn Tấn Dũng ăn một tô phở tháng trước với giá 2’000 đồng, nhưng tháng này giá tô phở lên 3’000, cô không quan tâm đến việc giá tô phở tăng 50%. Nhưng đối với công nhân cũng làm việc cho Tăng trưởng mà lương vẫn giữ ở mức 47 đô-la mỗi tháng, thì việc giá tô phở tăng 50% khiến công nhân này chỉ ăn được 2/3 tô phở, nghĩa là phải chịu bụng đói.

Tóm lại, Nhà Nước chủ trương Tăng trưởng để thâu giầu có cho mình mà không quan tâm đến Lạm phát, trong khi đó đại đa số dân chúng quan tâm đến Lạm phát làm mình thiếu ăn, còn Tăng trưởng thì họ không được hưởng gì.


Ngoài lý do Tăng trưởng,
tối thiểu 4.5% Lạm phát có những lý do khác

Theo nhận xét của chúng tôi, Nhà Nước nhấn mạnh đến Tăng trưởng như một cắt nghĩa cho Lạm phát, làm cớ bắt đại đa số dân chúng phải thắt lưng buộc bụng, cam chịu thiếu ăn vì Lạm phát để sống trong hy vọng đà Tăng trưởng làm cho nên Kinh tế Quốc gia giầu thêm để cùng hưởng. Đây là chủ trương đánh lạc hướng Lạm phát mà dân chúng đang phải chịu hiện nay.

Tuy vậy, việc dùng Tăng trưởng 6.7% để cắt nghĩa Lạm phát chỉ có thể cắt nghĩa tối đa Lạm phát 6.7% mà thôi. Trong khi ấy Lạm phát hiện nay là 11.2%, nghĩa là còn 4.5% (11.2% - 6.7%) Lạm phát thì cắt nghĩa bằng cách nào ?

Chúng tôi thấy những lý do sau đây cắt nghĩa Lạm phát chứ không phải chỉ có lý do Tăng trưởng mà Nhà Nước lấy ra để chữa lổi cho mình và tạo hy vọng cho dân chúng:

1) Lý do thứ nhất: Giảm hiệu lực sản xuất sánh với lượng vốn đầu tư

Những Tập đoàn Kinh tế nhà nước nắm chủ động Kinh tế quốc gia. Hiệu quả sản xuất của những Tập đoàn này yếu kém sánh với lượng vốn do nhà nước cung cấp.  Cho dù hàng hóa sản xuất có tăng lên mà Nhà Nước tính vào đà Tăng trưởng, nhưng lượng tăng sản xuất lại giảm sút sánh với lượng vốn đầu tư. Như vậy việc tương đương hàng hóa sản xuất và lượng tiền đầu tư đổ vào gây Lạm phát.

Xin lấy một tỉ dụ để cắt nghĩa Lạm phát sinh ra do sự yếu kém hiệu lực sản xuất. Một xí nghiệp sản xuất thuốc lá nhận được 100’000 đồng. Xí nghiệp sản xuất được 100 bao thuốc với số vốn này. Giá bao thuốc là 100’000 đồng/ 100 bao thuốc = 1’000 đồng. Năm nay, nhà nước tăng vốn 50’000 đồng cho xí nghiệp để giữ Tăng trưởng. Xí nghiệp sản xuất năm nay được 120 bao thuốc. Như vậy Tăng trưởng sản xuất hàng hóa của xí nghiệp là 20% (thêm 20 bao thuốc). Nhưng số vốn cung cấp bởi nhà nước là 50’000 đồng, nghĩa là tăng 50%. Năm trước, giá bao thuốc là 1’000 đồng, năm nay giá bao thuốc là 150’000 đồng/ 120 bao thuốc = 1’250 đồng. Như vậy  Giá bao thuốc tăng lên 250 đồng, nghĩa là Lạm phát 25% cho bao thuốc.

Việc kém hiệu lực sản xuất của các Tập đoàn Kinh tế quốc doanh đã được nhìn nhận ngay bởi Chính phủ, nhưng Nhà Nước vẫn đổ vốn thêm cho những Tập đoàn này.

2) Lý do thứ hai: Tham nhũng Lãng phí

Tại sao Cơ chế CSVN hiện hành có nhiều Dự án. Mỗi dự án là một dịp ăn Tham nhũng. Cũng vậy, khi thi công Dự án hoặc mua bán thiết bị, vật liệu…, có những món tiền ăn riêng kèm theo đó. Những chủ Dự án khi mua thiết bị, vật liệu…, dễ dàng tăng giá mua lên để tính sổ với Nhà Nước. Món tiền  tăng giá mua được dành ra bỏ vào túi riêng. Họ còn mua những thiết bị “second hand “ từ Nga,  những nước Đông Âu hoặc Trung quốc với giá cao hơn giá thực theo thẩm định. Ông Nguyễn Ngọc Sử không trả nợ đáo hạn và muốn bán một số cơ sở của Vinashin để có tiền hòan nợ. Khi bán những cơ sở này, ông có dịp bán với giá rẻ những cơ sở và người mua tất nhiên tặng riêng ông một số tiền để “cám ơn lòng tốt bán với giá rẻ “.

Tất cả những Tham nhũng này được tính vào Giá thành hàng hóa sản xuất.  Do đó hàng hóa tăng giá (Lạm phát) trong đó có một phần số tiền tham nhũng lãng phí.

CSVN không chịu phế bỏ cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế mà lý do không phải là nghĩ đến quyền lợi Kinh tế của Đất nước, mà chính yếu là giữ lấy Cơ chế để có dịp thay phiên nhau chộp dựt tham nhũng cho riêng mỗi cá nhân. Khi có quyền chính trị và có quyền nắm kinh tế, thì người đương nhiệm phải tính toán chộp dựt một số tham nhũng để khi mình hết chức, có tiền riêng tiêu xài.

3) Lý do thứ ba: Phá giá đồng bạc Việt Nam

World Bank, IMF/FMI và cuộc Họp những Nhà Tài trợ nước ngoài đã cảnh cáo tình trạng nợ nần của các Tập đoàn Kinh tế Nhà nước. Vinashin là một tỉ dụ điển hình. Ngân sách nhà nước thiếu hụt,  Dự trữ ngoải hối đã cạn thê thảm. Các Tập đoàn Thảm định quốc tế như MOODY’S, STANDARD & POOR’S đã xuống cấp một số Công ty Việt Nam và ngay cả Trái phiếu của Nhà Nước. Với tình trạng như vậy, Việt Nam rất khó lòng vay vốn nước ngoài.

Nhưng làm thế nào để có thể tiếp tục rót vốn thêm cho những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh, xuất vốn thực hiện những Dự án hoặc có ngân quỹ cho những chi tiêu nhà nước.

Giáo sư AFTALION, một chuyên viên về Tiền tệ tại những nước chưa phát triển hoặc trên đà phát triển, đã nói rằng các Chính phủ của những nước này dễ dàng làm Lạm phát Tiền tệ, nghĩa là in tiền mới ra để chi tiêu.

Đó là hiện tượng phá giá đồng bạc Việt Nam. Thực vậy, đồng bạc Việt Nam đã bị phá giá ba lần và người ta dự phòng sẽ còn phá giá trong năm tới này. Khi đồng bạc bị phá giá, điều đó có nghĩa là phải có lượng tiền lớn hơn để có thể mua cùng một món hàng hóa. Đó là hiện tượng Lạm phát. Việc phá giá đồng bạc Việt Nam trực tiếp làm tăng Lạm phát, Vật giá tăng vọt.

Nhà nước CSVN luôn luôn tìm những lý do để bào chữa cho những việc không tốt do chính mình gây ra. Như trên đã nói, Nhà Nước CSVN chủ trương Tăng trưởng cao như nuôi hy vọng cho dân đang bị khổ cực, đồng thời cắt nghĩa Lạm phát chỉ nguyên bằng Tăng trưởng để trấn an lòng bực tức Lạm phát mà dân chúng đang phải chịu lúc này. Cũntg vậy, việc phá giá đồng bạc Việt Nam trực tiếp làm tăng Lạm phát, thì Nhà Nước lại cắt nghĩa rằng phá giá đồng bạc Việt Nam để tăng cạnh tranh hàng hóa xuất cảng để làm dân chúng hy vọng và nguôi bực tức Lạm phát trực tiếp gây ra do việc Phá giá đồng bạc.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 05.01.2011
Web: http://VietTUDAN.net

 







KIỂM SOÁT GIÁ TẠI VIỆT NAM
KHÔNG HIỆU QUẢ

Jonathan Pincus: "Kiểm soát giá cả bằng biện pháp hành chính khó mang lại hiệu quả."


Lạm phát trong năm 2010 của Việt Nam theo dự đoán là trên 10 phần trăm, nhóm hàng lương thực, thực phẩm tiếp tục tăng giá, dù chính phủ đưa ra nhiều biện pháp hành chính để bình ổn giá.

Ông Jonathan Pincus, trưởng khoa của Chương trình Kinh tế Fulbright tại Việt Nam cho BBC Việt Ngữ hay các kiểm soát giá cả bằng biện pháp hành chính khó mang lại hiệu quả.

Jonathan Pincus: Vâng, tôi cho rằng dùng công cụ hành chính để kiểm soát giá khó mà mang lại hiệu quả. Ở Việt Nam, hàng hóa tăng giá do một số lý do, nguyên nhân hàng đầu thuộc về chính sách tài khóa và tiền tệ. Nếu các quy định về vay mượn, về lãi xuất ngân hàng tiếp tục được điều hành một cách lỏng lẻo, nếu ngân sách quốc gia tiếp tục bị thâm thủng (chi nhiều hơn thu), rồi chính sách tiền tệ không mang tính hạn chế, cách làm như vậy sẽ gây ra lạm phát. Chúng là nguyên nhân làm cho đồng tiền của Việt Nam mất giá. Khi nhập hàng về bán ở trong nước, chúng mang theo lạm phát. Cạnh đó còn là tác động của chi phí đầu vào, ví dụ lương thực, thực phẩm thế giới cũng tăng giá thời gian gần đây.

Kiểm soát giá cả không giải quyết bất cứ một trong bốn nguyên nhân này. Nếu giới chức không cho phép nhà sản xuất tính giá thị trường đối với hàng hóa, điều xảy ra là thị trường chợ đen khi ấy sẽ khá sôi động. Một số đầu mối sẽ tích trữ hàng hóa, họ không muốn bán theo giá “đã đăng ký”. Điều này sẽ làm cho hàng hóa ở chợ đen tăng giá. Và nhà sản xuất sẽ bán hàng qua kênh chợ đen. Những thứ như vậy hay xảy ra khi giới chức tiến hành kiểm soát giá.

Tình cảnh như vậy không chỉ xảy ra tại Việt Nam. Mà ở nhiều nơi khác trên thế giới. Nhất là khi người ta dùng biện pháp hành chính để kiểm soát giá, trong khi hàng hóa đắt lên vì những lý do khác. Chính sách như vậy chỉ khuyến khích một số cơ sở, người dân tích trữ hàng hóa. Chúng sẽ làm hàng hóa tăng giá cao hơn. Và làm cho lạm phát tăng mạnh hơn.

BBC: Liệu kiểm soát giá các mặt hàng thiết yếu ở Việt Nam, trong đó có sữa bột, có vi phạm nguyên tắc tự do thương mại của WTO hay không?

Jonathan Pincus: Tôi không phải là luật sư nên tôi không rõ liệu kiểm soát giá ở việt Nam có vi phạm điều luật WTO hay không. Các quy định của WTO trong lĩnh vực này khá phức tạp. Ông hỏi liệu kiểm soát giá ở Việt Nam có vi phạm nguyên tắc thương mại công bằng của WTO hay không? Có thể có. Và có thể không. Một số người hiểu theo cả hai cách. Giải thích của chính phủ là biện pháp theo dõi giá không vi phạm quy định của WTO vì Hà Nội không phân biệt lĩnh vực kinh doanh. Hoặc công ty trong nước, công ty ngoại quốc. Cả hai khối công ty, nội và ngoại, đều được yêu cầu đăng ký, và kìm giữ giá hàng hóa, nếu lệnh kiểm soát giá được ban hành.

Đó cũng là quan điểm của chính phủ. Phòng TM và CN của Hoa Kỳ (Amcham) có thể có cái nhìn khác. Cố vấn luật pháp của họ có thể nói rằng đã xảy ra phân biệt đối xử giữa công ty trong nước và nước ngoài. Tuy nhiên quan điểm của chính phủ là họ không phân biệt ai cả, mọi người đang được đối xử một cách bình đẳng.

Bản thân thông tư kiểm soát giá không mang tính phân biệt đối xử, khi đưa ra quy định chung cho nhóm mặt hàng cần kiểm soát về giá. Nhưng rất có thể cách thực hiện, cách kiểm tra lại mang tính phân biệt đối xử.

BBC: Ông đã sống ở Việt Nam trong nhiều năm. Thưa ông tại sao lạm phát năm nay lại ở mức hai con số?

Jonathan Pincus: Lý do lạm phát tăng mạnh tại VN - mà không xảy ra ở những nước khác trong vùng là chính sách tài khóa và tiền tệ có phần dễ dãi. Kết quả là thâm thủng ngoại thương ở mức cao. Rồi tiền đồng mất giá. Đây là các nguyên nhân cơ bản khiến cho hàng hóa tăng giá. Các nước khác trong vùng họ có cán cân thương mại thặng dư, đồng tiền lên giá, giá các mặt hàng thiết yếu khá ổn định. Là vì họ không bị thâm thủng mậu dịch lớn, họ có chính sách tài khóa và tiền tệ hiệu quả hơn.


TÌNH HÌNH KINH TẾ VN TRƯỚC ĐẠI HỘI ĐẢNG

Công Ty Quốc Doanh Vinashin Sắp Phá Sản; Hàn, Nhật Khai Thác Đất Hiếm Ở VN
Ô Nhiễm Giết Chết Ngành Đánh Cá, Du Lịch

VIETNAM -- Tình hình Việt Nam đầu năm 2011 trước đại hội đảng CSVN mấy ngày có gì đặc biệt?
Theo ký giả Vivian Lewis của báo Global Investing và đài phát thanh tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) thì chuyện đại công ty quốc doanh Vinashin sắp phá sản, chuyện ô nhiễm  môi sinh giết ngành đánh cá và du lịch, và chuyện Nam Hàn vào Việt Nam để khai thác đất hiếm là những tin nóng trước ngày đảng CSVN khai mạc đại hội.

Trong báo Global Investing, ký giả Vivian Lewis cho biết rằng chủ nghĩa cộng sản và thị trường thật khó trộn lẫn. Trong khi chuyện Trung Quốc khai thác dầu ngoài khơi là chuyện càng thêm phức tạp. Vivian nói rằng mức phát triển kinh tế của Việt Nam lên 7% một năm cho tới năm ngoái thì tụt xuống 6.8%. Nhưng lạm phát thì cứ đi lên nhanh chóng mặt. Và khoảng 1/3 nền kinh tế toàn quốc nằm trong tay nhà nước. Theo Vivian, không giống Trung Quốc, dù hô hào chính sách đổi mới, Việt Nam vẫn không thể đẩy mạnh tự do sản xuất vì cứ giữ mãi kiểm soát chính trị. Công ty quốc doanh lớn nhất Việt Nam, Vinashin, cám ơn sự quản trị tồi và lạm dụng đầu tư (tham nhũng), đang đối diện với sự phá sản thật sự. Được nuôi bởi sự phát triển nhanh của lợi tức trong thập niên 1990s, Vinashin đã đầu tư vào nhiều lãnh vực như khách sạn, rượu bia, bảo hiểm, và bất cứ thứ gì họ nghĩ là tốt. Nhiều công ty quốc doanh khác cũng bắt đầu thế hệ điện tử hay điện thọaị hay dầu hỏa, cũng đầu tư rộng lớn tại Việt Nam.

Vinashin hiện đang mắc nợ tới 4.4 tỉ đô la, tương đương 4.5% tổng sản lượng nội địa năm 2009 của Việt Nam. Khi nó không thể trả món nợ 60 triệu đô cho Ngân Hàng Thuỵ Sỹ Credit Suisse, chính quyền Hà Nội đã can thiệp với món tiền cho vay không lấy lãi để gánh món nợ này cộng với tiền lương. Số tiền này tăng thêm với món tiền 600 triệu vay của chính phủ cũng không có tiền lời hồi năm 2007. Trong khi đó các công ty tư nhân phải tự chiến đấu để sống còn qua việc mượn tiền ngân hàng với lãi suất 18%. Sau khi Vinashin được cứu cấp lần mới nhất gần đây, Moody’s và Standard & Poor’s đã hạ điểm tín dụng của Việt Nam xuống.

Bây giờ chính quyền đang đối diện với các vụ tấn công vào tài chánh trước thềm đại hội Đảng CS lần thứ 11 vào giữa tháng 1 này.
 
Vivian nói rằng Thủ  Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng sẽ còn giữ được thêm một nhiệm kỳ 5 năm nữa. Trong khi đó ô nhiễm đang giết chết ngành đánh cá và du lịch  thì lại không được chú ý tới.

Theo ký giả báo Global Investing, Trung Quốc hiện cắt giảm 72% mức xuất cảng đất hiếm trong năm 2011. Để đối phó với việc TQ cắt giảm xuất cảng đất hiếm, các nước khác hiện đang ráo riếc tìm kiếm nguồn tài nguyên này  ở khắp nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Bản tin của đài tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) hôm Thứ Ba, 4-1-2011, cho biết rằng Nam Hàn sẽ khởi sự khai thác đất hiếm tại Việt Nam trong năm 2011. 

 





NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:

VINASHIN QUỴT NỢ NƯỚC NGOÀI !(?)

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 16.12.2010
Web: http://VietTUDAN.net


Trên Diễn Đàn, có những thông tin cho biết Tổng Giám đốc VINASHIN, muốn làm đơn xin khất nợ USD.60 triệu sắp đến ngày phải trả, nhưng lại hé cho phía Chủ nợ nước ngoài biết rằng họ buộc phải cho hoãn nợ. Một mặt khác, phía Chính phủ khẳng định không chịu trách nhiệm trả nợ thay cho VINASHIN. Trong tình trạng Vinashin thua lỗ gần USD.4.5 tỉ và với những lời nói ra của chính Tổng Giám đốc và với việc từ chối trách nhiệm của Chính phủ, người ta có thể nghĩ rằng Vinashin có thể nghĩ đến QUỴT NỢ hay bất lực không hoàn vốn được. Vì vậy một vài độc giả hỏi tôi về vấn đề này, nên tôi có gắng hồi âm, mặc dù trong trường hộp chính tôi chưa có được đủ những tài liệu chính xác về nội dung ký kết thế nào giữa giữa Vinashin và các Chủ nơ.

Về vấn đề này, tôi đã để ý từ khi phía Việt Nam muốn khất nợ mà còn hé mở ra những lời đe dọa như nói rằng phía cho vay buộc phải cho hoãn trã nợ. Trong suốt 20 năm làm việc với một Tập đoàn cho vay vốn : Project Funding, Commodity Finances… tôi chưa thấy phía Con nợ (Borrower) hé lộ những đe dọa như vậy đối với phía Chủ nợ (Lender). Thái độ này mang tính cách cối chầy, kể cả CEO của Vinashin và Thủ tướng Dũng. Trong tình trạng thua lỗ tới USD.4.5 tỉ, thì những lời hé lộ này mang tính cách đe dọa quỵt nợ.

Thực tình tôi đang muốn kiếm tài liệu để biết Hợp Đồng giữa phía Vay Vốn (Borrower) và phía Cho Vay Vốn (Lender) thuộc loại nào. Có phải đây là Hợp Đồng Vay Vốn hay chỉ là Hợp Đồng Ngân Hàng Mua Trái Phiếu do Vinashin phát hành (dầu có Nhà Nước khẳng định để tăng hiệu lực). Lúc này khi tôi thấy MOODY’S và STANDARD & POOR’S hạ cấp bậc Tín Dụng của một số Công ty và Ngân Hàng VN, tôi hơi nghi về việc giới Tài chánh nghi ngờ về việc hoàn nợ của Việt Nam.

Trường hợp HỢP ĐỒNG VAY VỐN

Điều quan trọng của Hợp Đồng này không phải là những Điều Khoãn hứa Hoàn nợ với Thời biểu Hoàn nợ (Timing of Reimbursement), những Điều khoản đưa nhau ra Tòa, nhưng là Giấy Bảo Lãnh Ngân Hàng (Bank Guarantee/ Standby Letter of Credit). Cầm tờ Giấy Bảo Lãnh này mới quan trọng. Câu hỏi đặt ra là Tờ Bảo Lãnh cho số Tiền lớn USD.600 triệu là do Ngân Hàng nào phát hành ? Đó là Ngân Hàng Nhà Nước VN (State Bank of Vietnam)  hay là một Ngân Hàng Thương Mại (Commercial Bank) như Vietcombank chẳng hạn… Theo chỗ tôi biết, thì Ngân Hàng Nhà Nước không phát hành Bảo Lãnh tới mức USD.600 triệu vì chính Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam chỉ làm được những Bảo Lãnh trong mức độ ấn định của World Bank mỗi năm (quotas). Theo giới Ngân Hàng quốc tế, giá trị của Bảo Lãnh Ngân Hàng do Ngân Hàng Nhà Nước VN phát hành cũng chĩ mang giá trị tới 40%-60% của Face Value là cùng. Còn các Ngân Hàng Thương Mại Việt Nam thì giá trị còn kém hơn. Thường mỗi lần thấy một Bảo Lãnh Ngân Hàng, chúng tôi phải xem The BANKERS’ALMANAC World Ranking để xem Ngân Hàng phát hành đứng hạng thứ mấy. VietCombank chẵng hạn chỉ đứng bên dưới con số 3000, trong khi đó người Cho Vay Vốn đòi hỏi Ngân Hàng Phát hành phải đứng trong Top Ten hay Top Hundred tùy số lượng vốn Bảo Lãnh.

Chính vì vậy, tôi không hiểu số tiền USD.600 triệu cho Vinashin vay là dựa trên việc nắm đàng chuôi Giấy Bảo Lãnh do Ngân Hàng nào phát hành. Ngay cả khi Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam hay một Ngân Hàng Thương Mại như VietCombank phát hành với số tiền lớn, phía Cho Vay Vốn cũng yêu cầu tờ Bảo Lãnh ấy phải được tái Bảo Lãnh bởi những Ngân Hàng lớn Tây phương (Western Prime Banks).

Phải khắt khe nắm đàng chuôi bằng Tờ Bảo Lãnh Ngân Hàng, nếu không phía Vay Vốn dễ tính toán quỵt nợ.

Không thể tin vào Hợp Đồng, mà phải nắm đàng chuôi Tờ Bảo Lãnh Ngân Hàng (Bank Guarantee/ Standby Letter of Credit). Cách đây chừng 15 năm, có một lần phía Việt Nam nhắn tin chửi tôi vì tôi không chấp nhận Letter of Credit của VietCombank và yêu cầu phải tái khẳng định với trách nhiệm (endorsed/confirmed with responsibility) của một Ngân Hàng Thụy sĩ. Họ chửi tôi rằng tôi là người Việt Nam mà không tin tưởng vào Ngân Hàng Việt Nam mà tin tưởng vào Ngân Hàng Thụy sĩ. Tôi trả lới rằng Letter of Credit cho dù có mười đầu ngón tay điểm chỉ của ông Đỗ Mười, tôi vẫn không tin mà chỉ tin Ngân Hàng Thụy sĩ đếm từng đồng bạc cho tôi.

Về việc USD.600 triệu, nếu chĩ là Hợp Đồng Vay Vốn, thì khả năng Việt Nam ăn quỵt như sau:

* Nếu phía Cho Vay Vốn giải ngân rồi mà không có trong tay Tờ Bảo Lãnh có giá trị như tôi vừa cắt nghĩa trên đây, thì phía Việt Nam dễ dàng quỵt nợ. Trong trường hợp này, thì tôi công kích phía Cho Vay Vốn đã ngu không nắm đàng chuôi của việc hoàn Vốn. Việc này có gì bí ẩn vì tôi không tin rằng những Ngân Hàng lớn như Credit Suisse mà lại ngu như vậy. Thường những Chủ Vốn (Fund Owners) chia nhau cho vay qua trung gian Ngân Hàng, nên Ngân Hàng không thể làm việc ẩu tả, không nắm đàng chuôi của việc hoàn Vốn. Làm việc như vậy, Ngân Hàng sẽ mất tiếng đối với những Chủ Vốn cho vay.

* Nếu không có Bảo Lãnh Ngân Hàng, mà chỉ có Hợp Đồng Vay Vốn ký kết giữa Chủ Vốn và Công ty vay vốn, thì phía Việt Nam ăn quỵt là cái chắc. Một Công ty có ăn có thua, có thể vỡ nợ. Chỉ cần khai vỡ nợ (Bankruptcy/Faillite) thì Chủ Vốn ngồi xanh lè mắt đợi đến tết Congo ! Luật pháp Thụy sĩ bảo vệ cho tình trạng những Công ty vỡ nợ. Chẳng lẽ Chủ nợ sang tận Việt Nam để bán sắt vụn của con Tầu Vinashin đang nằm bẹp.

Trường hợp MUA TRÁI PHIẾU

Tôi không biết có Hộp Đồng mua bán Trái phiếu như thế nào giữa Credit Suisse + một số Ngân Hàng khác và Vinashin phát hành Trái phiếu. Trái phiếu Vinashin có được Chính phủ Việt Nam tăng cường, bảo đảm bằng Văn bản hay không ?  Đó là những vấn đề tôi không có tài liệu để nắm vững, nên không dám trả lời như thế nào.

Trước đây, tôi đọc thấy tin rằng Chính phủ Việt Nam bảo đảm cho Trái phiếu phát hành bỡi Vinashin. Nhưng theo tin mới đây, thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không nhận trách nhiệm trả nợ cho Vinashin, nghĩa là Chính phủ không bão đảm hoàn vốn cho người mua Trái phiếu.

Ngay cả trường hợp Chính phủ bảo đảm, thì đó là quyền lực Chính trị. Mà Chính trị thì thay đổi, nhất là trường hợp vỡ nợ quốc gia, thì người mua Trái phiếu cũng trắng nhã mắt ra.

Tiền bạc là bảo đảm giữa hai Ngân Hàng, mà phải là Ngân Hàng lớn. Trong kỳ Khủng hoảng vừa rồi, ngay cả Ngân Hàng lớn Lehmann Brothers cũng vỡ nợ. Ai đòi được tiền ?

Về phương diện Trái phiếu của Vinashin, tôi chưa có tài liệu chắc chắn như thế nào, nên không dám trả lời xa hơn nữa. Xin quý vị nào có thêm tài liệu, làm ơn cho tôi xin để có thể phân tích xa hơn.

Thực tiễn ĐÒI NỢ

Một Ông Thẩm phán Thụy sĩ đã thành thực khuyên tôi điều thực tiển khi ĐÒI NỢ là đừng đi dài dòng nơi Tòa Án, mà sử dụng Cảnh sát Tài chánh (Brigade financìere) và ãnh hưởng Thương mại mà đòi.

Thực vậy, phía Vay Vốn, nếu có ý biển thủ, thì họ đã chuyển tiền tản mác đi nhiều nơi khác rồi. Cuối cùng tại Tòa, người Cho Vay có thắng cuộc, thì một đàng phải tốn thêm tiền cho Luật sư, đàng khác chỉ còn cách bắt Con Nợ ngồi tù. Mục đích của Chủ Nợ là đòi lại Tiền, chứ không phải tiêu tốn thêm để cuối cùng bắt Con Nợ ngồi tù.

Vì vậy Ông Thẩm phán trên kia khuyên tôi thực tiễn:

(i) Đầu tiên là sử dụng Cảnh sát Tài chánh để lập tức khóa những lối thoát tản mác tiền và tài sản (blockage des Comptes et des Fortunes)

(ii) Sau đó vận động những bạn hàng của Con Nợ làm sức ép để Con Nợ hòan lại một phần Vốn.

Vinashin là Tập đoàn nhà nước, nên phía Cho Vay hay mua Trái phiếu không thể yêu cầu Chính quyền Việt Nam làm điều thực tiễn thứ nhất (i). Nếu Vinashin có tài khoản tại Thụy sĩ hay nước ngoài, phía Chủ Nợ có thể yêu cầu việc này. Trước đây, một Công ty Nga đã bị đóng Tài khoãn tại một số Ngân Hàng ngoài nước Nga vì Chủ Nợ Thụy sĩ đưa bằng chứng và yêu cầu.

Về điểm thứ hai (ii) thì Credit Suisse và một số Ngân Hàng khác cho Vinashin vay có thể làm được. Đó là con đường vận động làm cho giới Tài chánh và Ngân Hàng nước ngoài mất tin tưởng về Tín dụng:
 
=> Đối với chính Con Nợ là Vinashin
=> Đối với những Tập đoàn nhà nước khác của Việt Nam
=> Ngay cả đối với những hoạt động Kinh tế, Thương mại của cả nước Việt Nam

Thực vậy, vụ việc vỡ nợ Vinashin đang gây ảnh hưởng xấu cho Việt Nam. Giới đầu tư, qua những thẩm định công khai của MOODY’S, STANDARD & POOR’S, đã phản ứng ngưng cho vốn vào Việt Nam.

Nếu thực sự, Vinashin quỵt nợ và Chính phủ CSVN không can thiệp chịu trách nhiệm, thì hậu quả Kinh tế/Thương mại sẽ rất tai hại cho Việt Nam.

Chính con đường thực tiễn sử dụng áp lực quốc tế này mới làm cho Vinashin và Chính phủ Việt Nam phải lo lắng hoàn nợ.


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 16.12.2010
Web: http://VietTUDAN.net


GIÁO DÂN THÁI NGUYÊN NHẤT QUYẾT
THEO TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM

Thái Nguyên:
Linh mục dẫn đoàn giáo dân thắp nến diễu hành từ nhà thờ đến trụ sở tiếp dân
Nữ Vương Công Lý


Sau 14 ngày Thái Nguyên tập trung trước cơ quan tiếp dân của UBND Tỉnh Thái Nguyên chờ Chủ tịch Tỉnh như đã hẹn nhưng không hề được gặp, bà con giáo dân vẫn kiên trì chờ đợi tại chỗ, ăn, ngủ ngay tại vỉa hè trước cơ quan này bất chấp rét mướt, mưa gió vất vả. Tất cả giáo dân đồng tâm hiệp sức nhau quyết đòi được công lý sau khi đã trải qua một thời gian hai mươi năm với đủ loại lời hứa hẹn.

Trụ sở tiếp dân đã đóng cổng trước, tất cả các cán bộ, nhân viên đi làm bằng cửa sau. Lực lượng công an, an ninh chìm nổi liên tục đeo bám, theo dõi những ai đến thăm bà con và giáo xứ, hạch hỏi những người từ xa đến. Nhưng không ai tỏ vẻ sợ hãi như trước đây, tất cả giáo dân đã hiểu được mình có quyền gì, không còn như thời kỳ công an trị bất chấp pháp luật trước đây.

Ngày 11/12/2010, tại Thái Nguyên trời mưa như đổ nước nhưng bà con vẫn căng lều ngồi cầu nguyện và chờ đợi tại chỗ.

Tối thứ 7 ngày 11/12/2010, sau Thánh lễ linh mục Fx. Nguyễn Đức Đại đã dẫn đầu khoảng 400 giáo dân cầm nến đi bộ từ nhà thờ qua các con phố đến nơi giáo dân đang nằm chờ trước trụ sở tiếp dân để thăm hỏi động viên bà con trong gian khổ vì Công lý – Sự thật và vì một “Nhà nước pháp quyền”. Toàn thể giáo dân đang nằm chờ ở đó và bà con giáo dân đến thăm hỏi đã cùng đọc kinh, cầu nguyện cho Sự thật – Công Lý được thể hiện.

Tinh thần giáo dân hết sức phấn khởi và vững vàng.
 
Chính quyền Thái Nguyên hiện đang đánh con bài “Cùn”, bất chấp và bỏ mặc tất cả để hòng mong mọi người vì vất vả mà nản chí. Tuy nhiên, tinh thần của giáo dân với Công lý, với tài sản giáo hội và yêu chuộng sự thật thì không hề vơi đi, trái lại ngày càng được hun đúc và nâng cao hơn.

Xin mọi người cầu nguyện cho những giáo dân và xứ đạo Thái Nguyên được bình an và sớm được thấy ánh sáng của Công lý – Sự thật trong hòa bình.
12/12/2010

Tinh thần hiệp thông với Giáo xứ Thái Nguyên ngày càng dâng cao
14/12/10 8:27 PM

Những thông tin Nữ Vương Công Lý đã loan mấy ngày qua về sự kiện Giáo xứ Thái Nguyên đã làm nhiều con tim khắp nơi xúc động, không chỉ trong một Giáo phận mà trong toàn Giáo hội Công giáo, không chỉ trong nước mà cả thế giới.

Mấy ngày qua, sự động viên tinh thần vật chất đối với bà con giáo dân Thái Nguyên đang chấp nhận mưa gió rét mướt mùa đông hơn nửa tháng nay bám trụ ngay trước cổng cơ quan Tiếp dân của UBND Tỉnh Thái Nguyên để đòi công lý đã ngày càng sôi nổi và là nguồn động viên lớn lao cho giáo dân Thái Nguyên.

Sau Thánh Lễ Chúa nhật III Mùa Vọng lúc 7h30 ngày 11/12/2010 tại nhà thờ xứ Thái Nguyên, để cảm thông với những người đang ngày đêm nằm dưới mưa, bất chấp mưa rét để chờ đợi Tân Bí Thư – Chủ Tích Phạm Xuân Đương, khoảng 300 người trong cũng như ngoài công giáo đã cùng nhau ra cổng trụ sở Tiếp Dân của tỉnh Thái Nguyên.

Ngày 12/12/2010 sau Thánh Lễ tại giáo họ Ngọc Lâm (thuộc xứ Thái Nguyên), toàn bộ giáo dân cùng với linh mục Fx Nguyễn Đức Đại đi bộ một chặng đường dài 2km để đến trụ sở Tiếp Dân của tỉnh Thái Nguyên thăm bà con đang nằm chờ gặp Bí Thư – Chủ Tịch Phạm Xuân Đương.

Thời tiết tại miền Bắc Việt Nam đang trong những ngày rét, suốt từ hôm trước trời mưa rả rích. Sau Thánh Lễ trời vẫn lất phất mưa, nhưng các cụ già, đàn ông, đàn bà, trẻ em, cả những ông bố bà mẹ cõng những em nhỏ trên lưng, cây nến trên tay vừa đi vừa sốt sáng cầu nguyện.

Ước chừng có khoảng gần 1000 người cùng nhau kéo đi trên đường phố.  Đoàn người đông đúc đó đi qua các khu phố, qua siêu thị Chợ Thái vừa đi vừa cùng nhau hát vang Kinh Hoà Bình.

Đến nơi, họ thăm hỏi những anh chị em nằm dưới mưa suốt mấy ngày hôm nay, động viên, an ủi rồi cùng nhau đọc kinh cầu nguyện. Kết thúc đọc kinh, Linh mục Fx Nguyễn Đức Đại động viên, an ủi và chúc lành cho mọi người.

Sau khi thăm hỏi, đọc kinh cầu nguyện chung, đoàn người lại qua Quảng Trường Trung Tâm thành phố Thái Nguyên, qua các con phố để trở về. Khi về đến Nhà thờ giáo họ Ngọc Lâm , chúc lành cho nhau về nghỉ bình an.

Cho đến nay, Chủ tịch Tỉnh Thái Nguyên vẫn án binh bất động với giáo dân, hết sức coi thường nguyện vọng của họ.

Bên cạnh đó, lực lượng công an, an ninh chìm nổi hoạt động khá ráo riết.

Nhiều người dự đoán: Có thể nhà cầm quyền Thái Nguyên sẽ áp dụng con bài dùng sức ép từ Tòa Giám mục Bắc Ninh để khuất phục giáo dân ở đây sau khi đã để họ đợi chờ đến mệt mỏi và chán nản trong khi năm hết tết đến gần.

Nhưng, những tính toán khôn ngoan của thế gian, chỉ là trò chơi con trẻ trước mặt Thiên Chúa. Giáo dân tin rằng những cống hiến, hi sinh của họ sẽ là những chứng minh tuyệt vời cho niềm tin và họ đang là những nhân chứng của Đức Kito là Đường, là Sự thật và là Sự sống. Tất cả những đòi hỏi vừa qua, xuất phát từ chính mỗi con tim giáo dân với tình yêu giáo hội và niềm tin vào Thiên Chúa, không ai có thể dập tắt được niềm tin và tình yêu của họ.

Tuy nhiên, nếu nhà cầm quyền sử dụng con bài này, thì đây là một thử thách cho cả Giáo phận và Giáo hội Công giáo.

Bởi Đức Cha Cosma Hoàng Văn Đạt hiện là Tổng Thư ký Hội Đồng Giám mục Việt Nam mới được bầu.

Nếu nhà cầm quyền Thái Nguyên bất chấp pháp luật, không giải quyết những yêu cầu chính đáng của giáo dân, thì khi đó Giáo Hội Công giáo Việt Nam phải lên tiếng nói.

Thái Nguyên lại là phép thử mới cho tinh thần hiệp thông trong toàn Giáo hội Công Giáo Việt Nam.

Xin mọi người hiệp thông mạnh mẽ với Giáo xứ Thái Nguyên đủ can đảm và kiên cường chứng minh tình yêu và niềm tin của họ trước bạo quyền.

14/12/2010
Nữ Vương Công Lý






GIÁO DÂN THÁI NGUYÊN BIỂU TÌNH
ĐÒI CÔNG LÝ ĐÃ GẦN 20 NGÀY

Mặc Lâm, phóng viên RFA
2010-12-02


Mấy hôm nay, hàng trăm giáo dân Thái Nguyên đã tập trung trước UBND tỉnh để mong gặp tân chủ tịch Phạm Xuân Đương, nhằm giải quyết tình trạng nhà nước lấy đất của nhà thờ bán cho doanh nghiệp.

Các giáo dân Thái Nguyên biểu tình trước UBND tỉnh từ hôm 28/11

Mặc Lâm phỏng vấn Linh mục Nguyễn Đức Đại, chánh xứ nhà thờ Thái Nguyên, để biết thêm chi tiết.

Mặc Lâm : Thưa Linh Mục, xin ông cho biết tình trạng hiện nay của hàng trăm giáo dân đang tập trung trước UBND tỉnh Thái Nguyên đã diễn tiến như thế nào?

LM Nguyễn Đức Đại : Dạ, bây giờ nhân dân người ta vẫn ở đó, từ ngày 29 đến nay. Hôm đầu thì người ta đã làm giấy theo đúng nguyên tắc và đã trình với cả UBND ở chỗ tiếp dân đấy, là người dân xin ra đấy để gặp ông bí thư tỉnh ủy.

Hôm đầu thì người ta mang hoa ra tận nơi để chúc mừng, nhưng ra đến nơi thì không gặp ông ấy mà được gặp ông chủ tịch, vì thế cho nên họ vẫn giữ lại hoa và bây giờ người ta vẫn để lại đó, họ vẫn kiên trì chờ đợi cho tới bao giờ gặp được ông bí thư mới thôi. Đến bây giờ họ vẫn ở đấy. Hôm đầu tiên họ tập trung khoảng gần nghìn người .

Mặc Lâm : Xin Linh Mục vui lòng cho biết lý do giáo dân muốn gặp ông tân bí thư Phạm Xuân Đương để làm gì ạ?

Có hai mục đích, mục đích thứ nhất là chúc mừng sự nhậm chức với cương vị mới là bí thư, thứ hai là hỏi về vấn đề liên quan tới đất đai của nhà thờ.

LM Nguyễn Đức Đại : Có hai mục đích, mục đích thứ nhất là chúc mừng sự nhậm chức với cương vị mới là bí thư, thứ hai là hỏi về vấn đề liên quan tới đất đai của nhà thờ.
Với quyết định 109 của tỉnh đã hướng dẫn trả lại đất của nhà thờ đã thu hồi năm 1986, nhưng cái quyết định ấy cho đến nay nó không hợp lệ. Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng hướng dẫn là từ những vấn đề đó thì hãy giải quyết để trả lại cho dân. Giữa tỉnh với cả bên giáo xứ đã làm việc rất nhiều lần và đã đi đến thống nhất rồi.

Thế rồi ngày 27 tháng 8, người dân ra UBND thành phố, thì UBND thành phố hứa là sẽ giải quyết trước ngày 30, nhưng sau đó vẫn không giải quyết được, họ lấy lý do thế này thế kia rồi lại nói là để chờ sau đại hội đảng để giải quyết.

LM Nguyễn Đức Đại trò chuyện với các giáo dân Thái Nguyên. Photo courtesy of nuvuongcongly
Mặc Lâm : Sau đó thì chính quyền có giải quyết như họ hứa hay không, thưa Linh Mục?

LM Nguyễn Đức Đại : Đến sau đại hội đảng cũng không giải quyết, đến bây giờ cũng không, có nghĩa là ở bên họ không giải quyết, chớ hai bên đã thống nhất rồi và bây giờ chỉ cần có một cái quyết định thôi.

Bên nhà thờ thì đã thống nhất theo chỉ dẫn và hướng dẫn của quyết định của tỉnh với cả ban tôn giáo chính phủ là đã xong rồi. Nhưng chờ suốt cho đến giờ đã 3 tháng, và quyết định 109 thì đã được một năm rồi nhưng vẫn không thi hành. Hiện nay người ta đòi hỏi là tại sao tỉnh đã ra quyết định mà lại không thi hành, người ta hỏi vấn đề này.

Mặc Lâm : Trước tình trạng đã hơn 3 ngày giáo dân tập trung trước cổng như vậy thì phía chính quyền cấp tỉnh hay những cơ quan liên hệ có gặp gỡ hay yêu cầu gì đối với giáo dân hay là họ vẫn giữ im lặng như các ngày vừa qua, thưa Linh Mục?

LM Nguyễn Đức Đại : Hôm đầu tiên họ có ra tiếp nhân dân và mời vào trong văn phòng của Ủy ban. Họ không tiếp hết mà chỉ mời có 15 người với cả ban giáo xứ vào trong đó thôi.

Đến sau đại hội đảng cũng không giải quyết, đến bây giờ cũng không, có nghĩa là ở bên họ không giải quyết ...

Nhưng sau buổi họp đó thì họ vẫn không trả lời được những yêu cầu của nhân dân, vì thế cho nên chính quyền cũng ra một cái thông báo nhưng cái thông báo đó rất chung chung. Bây giờ thì giáo dân người ta nói là chỉ cần trả lời hai vấn đề cho họ. Thứ nhất là giải quyết thế nào và giải quyết vào ngày nào, chỉ vậy thôi.

Thế nhưng chính quyền vẫn không trả lời được câu hỏi đó, không thỏa đáng cho nên nhân dân vẫn ở lại đấy thôi.

Mặc Lâm : Xin cám ơn linh mục Nguyễn Đức Đại đã cho chúng tôi cuộc phỏng vẫn ngày hôm nay.







CỒN DẦU GIỮ VỮNG TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM
MẶC DẨU CÔNG AN ĐÀ NĂNG HÙ DỌA


Công An Cồn Dầu Đi Từng Nhà Hù Dọa, Đòi Rút Tên Giữ Đất; Công an Đà Nẵng liên tục bố ráp giáo dân Cồn Dầu...

Bản tin của mạng Chúa Cứu Thế đã viết như sau.

VRNs (09.12.2010) – GIÁO DÂN CỒN DẦU TIẾP TỤC BỊ HÀNH HẠ VÌ ĐƠN KHIẾU NẠI
Như mọi người đã biết, hôm 26-11-2010, gần 100 giáo dân giáo xứ Cồn Dầu, Đà Nẵng, đã ký vào một Đơn Khiếu nại, yêu cầu nhà cầm quyền CS tại Đà Nẵng :

(a) xem xét lại dự án khu du lịch sinh thái Cồn Dầu dựa trên các cơ sở pháp luật chính đáng;

(b) tôn trọng quyền sử dụng hợp pháp đất đai, tài sản được gầy dựng bằng mồ hôi xương máu của biết bao thế hệ người dân Cồn Dầu;

(c) để cho đồng bào Cồn Dầu được sống, được chết trên mảnh đất tổ tiên để lại. Nếu vì lý do bất khả kháng nào đó mà dự án vẫn phải thực hiện thì họ được bố trí tái định cư quanh khu vực nhà thờ để có điều kiện thuận lợi sống đạo và phục vụ đất nước cách đắc lực.

Đơn Khiếu nại chẳng những đã không được nhà cầm quyền CS nghiêm túc xem xét, trái lại còn gây ra một đợt trấn áp mới đối với các oan dân Cồn Dầu. Bí thư tỉnh ủy Nguyễn Bá Thanh, hung thần của dân Quảng Nam-Đà Nẵng, đã sai công an (ngày càng trở thành kẻ thù của nhân dân) tới Cồn Dầu điều tra xem ai là “kẻ chủ mưu” trong việc khởi thảo, mời ký và phổ biến lá đơn lên mạng toàn cầu.

Lũ tay sai “chỉ biết còn đảng còn mình” đã đem ông Thái Văn Liên, một thành viên trong Ban Đại diện giáo xứ, làm con dê tế thần (y như chúng đã làm trước đây với một thành viên Ban đại diện khác là anh Nguyễn Hữu Minh, kết án anh một năm tù ở). Như bao lần trước, đầu tiên chúng đi vào từng nhà, khủng bố tinh thần mọi người, ép họ phải nói ông Liên là chủ mưu của vụ việc, rồi chúng buộc ông phải đi “làm việc” (thẩm vấn) hai ngày liên tiếp. Hôm Chủ nhật mồng 5/12 là từ 10g đến 14g (không cho ăn trưa nghỉ trưa) và hôm Thứ hai mồng 6/12 là từ 7g30 đến 11g rồi từ 14g đến 16g. Những tay công an thẩm vấn ông Liên gồm có trung tá Chung, phó trưởng công an quận Cẩm Lệ và một nhân viên an ninh tên Cường. Đầu tiên chúng tuyên bố thất vọng về ông, vì lâu nay đã tưởng ông theo chính quyền, tiếp đến dọa nạt ông đủ thứ và cuối cùng bắt ông phải rút lại chữ ký của mình, đồng ý với dự án ăn cướp của Nguyễn Bá Thanh, bằng không sẽ phải vào tù như 6 giáo dân bị xử hôm 27-10 tại tòa án quận Cẩm Lệ. Bất chấp các lời dọa nạt, ông Thái Văn Liên vẫn mạnh mẽ khẳng định là mình đòi hỏi quyền lợi chính đáng cho nhân dân và giữ vững lập trường của mình. Để lung lạc ông, công an dùng biện pháp bất nhân thường thấy là khủng bố cả gia đình ông nữa, khiến tinh thần họ bấn loạn. Nay thì ông Liên nhất quyết không đi “làm việc” tiếp. Người ta e ngại sẽ có một vụ “Tô-ma Nguyễn Thành Năm” thứ hai, tức là ông Liên sẽ bị tra tấn đến chết!!!

Tin mới nhất cho biết là công an tiếp tục đến từng nhà giáo dân có tên trong Đơn khiếu nại, yêu cầu họ rút lại chữ ký, bằng không sẽ “lãnh hậu quả nghiêm trọng”!!!

Vậy chúng tôi xin thông báo để đồng bào khắp nơi tiếp tục theo dõi, cầu nguyện, lên tiếng, và nhất là để Ủy ban Công lý Hòa bình của Hội đồng Giám mục VN (và các lãnh đạo Công giáo liên hệ) tiếp tục cứu giúp các con chiên một lần nữa đối diện với sói rừng. Rõ ràng Cộng sản ngày càng tiếp tục con đường tàn hại người lành, cướp bóc dân chúng, vơ vét cho đầy túi tham. Hồ sơ tội ác ngày càng dày của chúng thế nào cũng sẽ trình ra trước công lý một ngày gần đây thôi.

Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình từ Đà Nẵng, 08-12-2010. 

 





GIÁM MỤC KONTUM MICAE HOÀNG ĐỨC OANH
TỰ TAY ĐI LƯỢM RÁC

11/12/10 5:00 AM

 
Cách đây đã 2 ngày rồi nhưng tôi vẫn bị “ám ảnh” về một hình ảnh Giám mục lượm rác. Thú thực mà nói, là một kỹ sư vườn về lãnh vực tin học – điện tử, nói là kỹ sư vườn bởi vì tôi biết về nó dưới góc cạnh tự học và kinh nghiệm thu lượm được qua thời gian, chứ không phải có bằng cấp Đại Học hẳn hoi như người khác. Tôi đi nhiều, biết nhiều nơi, nghe nhiều chuyện, đọc nhiều tin… đặc biệt trên internet, có lẽ không có trang nào mà tôi không vào được, cho dù bị bức tường lửa “firewall”. Tôi đã đọc nhiều bài viết về Giám mục Kon Tum, nhưng hôm lễ tại tượng đài Đức Mẹ ở Măng Đen ngày 9/12/2010 vừa qua làm tôi “hơi quá bị” ấn tượng.

Như hơn 4000 người khác về hành hương và tham dự thánh lễ mừng Đức Mẹ tại Măng Đen, huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum, tôi để ý mọi người đi lễ, họ thành tâm thiện chí đến mức tôi rung động con tim của mình, mặc dù tôi là kẻ lý luận, trái tim sắt đá. Họ thầm thĩ cầu nguyện, trước, trong và sau giờ lễ, họ van nài một điều gì đó với Mẹ.

Những tín hữu thành tâm thiện chí đã đành, trong số đó tôi thấy không ít là những người lương họ cũng rất thành tâm cầu nguyện, vì cách vái của họ không như người Công Giáo, tôi cũng thấy không ít công an chìm đang lấm lét theo dõi trong đám đông, nhìn họ ai không biết là công an, tóc tai đàng hoàng, quần jean, áo pull, có anh để lộ cả đôi vớ CA và giầy CA do Trung Quốc cung cấp.

Và giờ cao điểm về viếng Mẹ là thánh lễ, 10 giờ đoàn các cha, đức cha tiến ra bàn thờ; sau khi chào hỏi dân chúng như thường lệ, ngài căn dặn mấy điều có liên quan đến trật tự giao thông đi lại cẩn thật, chậm hết sức có thể để tránh xảy ra tai nạn đáng tiếc vì người đông mà khu đất qua hẹp (đã hơn 4 năm, chính quyền vẫn chưa cho đất). Ngài cũng mời gọi mỗi người hãy sống tinh thần yêu thương như Chúa dạy, nhất là noi gương Mẹ sống với người chung quanh, không phân biệt lương giáo, sắc tộc vì mọi người là anh em, con chung một Cha trên trời, cách đặc biệt sống tình huynh đệ như Mẹ đã sống, đã chia sẻ khi đi thăm chị họ Isave.

Thánh lễ kết thúc khoảng 11g30. Sau thánh lễ, tôi đi chụp vài tấm ảnh lưu niệm cho năm hành hương 2010 này, tôi chụp cảnh cộng đoàn hành hương dưới mọi góc nhìn, cảnh mà tôi cho là ấn tượng trong tập ảnh tôi là cảnh Giám mục lượm rác. Ấn tượng đến hôm nay mà vẫn còn “ấn tượng”, Ngài đi lượm rác trong khu “lễ đài”, khu ghề ngồi, vườn cây, rồi ra đường, đến bãi xe ôtô, vì quá ấn tượng, nên tôi theo dõi, chụp ảnh và xem Ngài lượm được bao lâu, thật không ngờ mãi đến 14giờ (tức là gần 3 tiếng Ngài miệt mài lượm rác), mọi người ra về gần hết, Ngài vẫn còn lượm rác. Tôi thấy một số người cũng lượm theo, còn rất đông khách hành hương được sống trong “văn hoá xả rác” thì đứng nhìn. Tôi cũng thuộc một trong số họ, tôi cũng thấy nghẹn lòng và mắc cỡ, nhưng chỉ lượm được vài rác rưởi quanh chỗ tôi đứng.

Thật là ấn tượng, sự việc này làm tôi nhớ lại cũng cách đây mấy năm, khi còn là sinh viên cao đẳng, tôi về tham dự ngày sinh viên truyền thống Giáo phận Kon Tum dịp Tết Nguyên Đán, sau thánh lễ, Đức Cha Micae cũng lượm rác như thế trong khuôn viên sinh viên sinh hoạt.

Tôi nghĩ ngợi miết, tại sao ban tổ chức không cầm micro kêu gọi mọi người cùng lượm? tại sao Đức Cha Micae không chỉ tay 5 ngón để con chiên lượm? Tôi trộm nghĩ nếu Ngài nói thì khoảng 5 phút là sạch sẽ. Nhưng không, Ngài đã làm 1 mình để nêu gương cho chúng ta tinh thần phục vụ, và hơn thế nữa dạy một bài học nhân bản “không xả rác” để sống văn minh vì người khác và vì môi trường.

Qua hình ảnh này, lại nằm trong Mùa Vọng, tôi nghe các Cha giảng, tôi nghĩ đến thứ rác rưởi lương tâm là tội lỗi của tôi, của mọi người, các mục tử đang đi lượm rác cho Chúa nơi mỗi giáo dân như tôi. Thế mà tôi và mọi người cứ hiên ngang xả rác tội mình ra, dám coi đó là bình thường khi lương tâm chai lì xả rác “tội”.

Hình ảnh người mục tử Giám Mục Kon Tum làm tôi nghĩ ngợi mãi, và cảm phục con người mục tử không chỉ nói mà làm, làm tận tâm tận lực, nêu cao gương phục vụ cho đoàn chiên.

Gia Lai, 11/12/2010
Kỹ sư vườn 

 






ĐỀ NGHỊ GM. HOÀNG ĐỨC OANH
LÀM THƯ KÝ ỦY BAN CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH


Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 17.11.2010
Web: http://VietTUDAN.net


Chúng tôi đã có dịp ngưỡng mộ tính can đảm  và thẳng thắn của Đức Giám Mục HOÀNG ĐỨC OANH, Giáo phận Kontum, về những lời Ngài giảng trước Giáo dân tại dòng Chúa Cứu Thế: “Người ta dí mình mãi đến lần thứ ba, thì mình cũng phải đạp mà nhoi lên thở“. Đó là hiện thân của TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM !

Trong những ngày gần đây, Ngài đã viết một lá thư cho Uûy Ban Nhân Dân Tỉnh về những đe dọa Giáo dân khi Ngài đến hành Lễ. Và gần đây nhất, ngày hôm nay 17.11.2010, Phòng viên Mặc Lâm, Đài RFA, đã loan tin rằng :

“Giám mục địa phận Kontum Hoàng Đức Oanh đã gặp trở ngại khi đến những vùng heo hút của tỉnh Gia Lai để cử hành thánh lễ với giáo dân.“

Với TINH THẦN ĐỒNG CHIÊM trong con người không sợ hãi và thẳng thắn trước SỰ THÂT, Ngài sẽ còn lên tiếng nữa. Với tính quỷ quái, ác tâm trong con người CSVN, Uûy Ban Nhân Dân có thể lập mưu bắt Ngài, nhất là trước Đại Hội đảng sắp tới. Vì vậy Giáo dân cũng như Hội Đồng Giám Mục VN phải tìm cách bảo vệ Ngài chứ đừng để khi việc xẩy ra, chúng ta mới la hoảng.

Trong lo âu bảo vệ Ngài như vậy, chúng tôi đề nghị Hội Đồng Giám Mục VN và Giám mục NGUYỄN THÁI HỢP, Chủ tịch UỶ Ban CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH, mời Ngài đảm nhận chức vụ THƯ KÝ Uûy Ban CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH. Giữ chức vụ công khai như vậy, Hội Đồng Giám Mục VN phải có trách nhiệm bảo vệ cho Ngài. Đồng thời Uûy Ban CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH trực thuộc Tòa Thánh Vatican, nên Tòa Thánh cũng có trách nhiệm chống lại những BẤT CÔNG khi CSVN đàn áp lên Ngài. Giáo dân cũng sẽ đứng lên chống BẤT CÔNG mà CSVN làm đối với Ngài, một Vị công khai giữ chức vụ THƯ KÝ của Uûy Ban CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH.

Nay kính đề nghị trong lợi ích của Giáo Hội.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 17.11.2010
Web: http://VietTUDAN.net



LM.GIÁM TỈNH DÒNG CHÚA CỨU THẾ
GẶP ỦY BAN NHÂN DÂN QUẬN 3

Cha Giám tỉnh DCCT VN gặp UBND Quận 3
Đăng Bởi admin Lúc 13/12/10 10:35 PM
 

VRNs (13.12.2010) – Sài Gòn - Kính thưa quý cha, quý thầy và anh chị em cộng tác viên DCCT,

Ngày 7/12/2010 cha Vinh sơn Phạm Trung Thành, Giám tỉnh DCCT VN nhận được thư mời số 879 của chủ tịch UBND Quận 3 ra làm việc vào ngày 10/12/2010. Nội dung thư nói rằng: làm việc về những vi phạm của một số linh mục DCCT tại 38 Kỳ Đồng, quận 3.

Đúng ngày giờ trong thư mời (14g00 ngày 10/12/2010) cha Giám tỉnh cùng đi với cha Giuse Đinh Hữu Thoại, Thư ký HĐQT Tỉnh và thầy Phêrô Phạm Công Thuận. Con xin ghi lại những nội dung chính của buổi làm việc này để thông tin với quý cha, quý thầy và anh chị em.

LM Đinh Hữu Thoại, LM Phạm Trung Thành và TS Phạm Công Thuận trước khi ra gặp UBND Quận 3

Tiếp phái đoàn DCCT là bà Nguyễn Thị Lệ, chủ tịch UBND Q.3, ông Nguyễn Anh Xuân nhân viên UBND Q.3, ông Nguyễn Hoàng Giang, Phó Ban Tôn giáo – Dân tộc TP, ông Nguyễn Đức Hạnh, Chánh VP UBND Q.3 và một thanh niên không được giới thiệu danh tánh cũng như chức vụ và vai trò trong buổi làm việc.

Trước tiên, ông Nguyễn Đức Hạnh, chánh VP UBND Q.3 tuyên bố lý do: “Trong thời gian vừa qua, một số linh mục, tu sĩ DCCT VN có một số hoạt động vi phạm Pháp lệnh Tín ngưỡng Tôn giáo, vi phạm Nghị định 22/2005, Nghị định 97/2008. UBND Q3 đã có công văn số 1258 gửi cho linh mục Phạm Trung Thành, Bề trên Giám tỉnh DCCT VN. Những hoạt động của các linh mục DCCT gắn liền với trách nhiệm của linh mục Giám tỉnh DCCT VN. Vì những lẽ đó, hôm nay UBND Q.3 mời linh mục Giám tỉnh lên làm việc theo tinh thần của thư mời số 789 ngày 6/12/2010.

Xin giới thiệu: bà chủ tịch UBND Q.3, Nguyễn Thị Lệ; cùng làm việc với bà chủ tịch là ông Nguyễn Hoàng Giang, phó ban Tôn giáo – Dân tộc TP và một số cán bộ, chuyên viên của văn phòng Ủy ban, và tôi là Nguyễn Đức Hạnh, chánh văn phòng UBND Q.3 làm thư ký của buổi họp hôm nay…

Chúng ta làm việc trên tinh thần công khai, cởi mở nhưng có một số quy định. Vì trong thư bà Lệ chủ tịch UBND Q.3 chỉ mời linh mục Phạm Trung Thành làm việc, nên những vị đi cùng với linh mục Giám tỉnh chỉ được phát biểu khi có sự đồng ý của bà chủ tịch.”

Sau đó bà chủ tịch UBND Q.3, Nguyễn Thị Lệ nói: “Trong thời gian vừa qua, một số các hoạt động sai phạm của một số linh mục DCCT tại 38 Kỳ Đồng. Những sai phạm này gắn liền với trách nhiệm của Bề trên Giám tỉnh DCCT. Hôm nay chúng ta làm việc trên tinh thần cởi mở, thẳng thắn. Thứ nhất là lợi dụng các vụ việc xảy ra như ở 42 Nhà Chung, giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội, Tam Tòa ở Quảng Bình, chủ trương khai thác Bô-xít ở Tây nguyên, cũng như xử lý của nhà nước đối với các phần tử lợi dụng tự do dân chủ để chống đối chế độ,… trang web tại DCCT đã đăng tải các bài viết của các linh mục, tu sĩ của Dòng cũng như một số phần tử có tư tưởng chống đối khác ở trong cũng như ngoài nước, có nội dung xuyên tạc và nói xấu chế độ cũng như chính sách của đảng và nhà nước. Đồng thời bảng tin đặt tại DCCT đã công khai dán những bài viết gây dư luận xấu trong quần chúng nhân dân.

Vấn đề thứ hai là lợi dụng những sự việc trên, DCCT đã đưa lên mạng những thư kêu gọi, tổ chức những buổi cầu nguyện hiệp thông với quy mô lớn, tập trung rất nhiều tu sĩ, linh mục và giáo dân từ các địa phương khác mà không đăng ký với chính quyền địa phương. Đồng thời nội dung cầu nguyện vượt quá quy định của pháp luật cho phép.

Và gần đây, có lẽ linh mục Thoại nắm rõ vấn đề nhất, ngày 8/12 đoàn kiểm tra về các hoạt động thông tin văn hóa trong quận đã tiến hành kiểm tra bảng tin tại DCCT đã được linh mục Thoại tiếp. Trên bảng tin có tất cả 18 nội dung, trong đó có 8 nội dung không thuần túy tôn giáo. Chiều hôm qua (9/12) đoàn lại đến kiểm tra xem đã thực hiện tháo gỡ những nội dung đó xuống chưa, nhưng rất tiếc là không gặp linh mục Thoại và linh mục cũng không cử ai tiếp đoàn. Đoàn đã tiến hành làm biên bản và yêu cầu tháo gỡ những nội dung đó và đã gửi lại biên bản ấy cho linh mục Thoại. Sáng nay chúng tôi chưa quay trở lại để xem, và chúng tôi sẽ tiếp tục kiểm tra hoạt động của bảng tin tại đây.”

Cha Giám tỉnh đáp lời: “Cám ơn bà chủ tịch và ông chánh VP đã mời tôi đến đây. Cùng đi với tôi có linh mục Đinh Hữu Thoại, thư ký của tôi và tu sĩ Phạm Công Thuận, quản lý của Tu viện. Nhưng nếu quý vị không cho hai người cùng đi với tôi phát biểu thì tôi không biết phải nghĩ thế nào. Cám ơn bà chủ tịch đã cho chúng tôi biết các nội dung vừa rồi. Tôi sẽ về bàn bạc với anh em tôi và sẽ phản hồi cho quý vị xem chúng tôi đã vi phạm những gì và vi phạm tới mức độ nào. Chúng ta sống làm sao đó, chúng ta trao đổi với nhau thế nào đó để cùng nhau xây dựng đất nước, dân tộc và quê hương này. Là một tu sĩ, một công dân của nước VN, tôi yêu đất nước này, yêu dân tộc này. Tôi đã chọn đất nước này và ở lại đây phục vụ. Tôi cũng đã đi qua giai đoạn làm công nhân của xã hội này. Quý vị nắm lý lịch tôi thì biết, tôi đã tham gia biết bao nhiêu công trình xây dựng của thành phố này. Công trình cuối cùng tôi tham với tư cách một kỹ sư xây dựng chính là nghĩa trang liệt sĩ thành phố. Tôi hãnh diện về điều đó. Cho nên nếu quý vị cho rằng chúng tôi chống đối đảng và nhà nước, tôi cho rằng đó là một sự quy chụp hơi vội. Có lẽ chúng ta cần một bầu khí nói chuyện thân mật hơn để chúng ta hiểu tâm tư nguyện vọng của nhau nhiều hơn.

Bản thân tôi đã nhiều lần bị xúc phạm, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là cách hành xử của một vài cá nhân hoặc là một nhóm nào, chứ tôi không vội cho rằng chính quyền đã xúc phạm đến tôi. Tôi đơn cử một thí dụ, cách đây hai tháng, tôi được mời đến dâng thánh lễ kết thúc cho một khóa học hội ở số 4 Tôn Đức Thắng, thì chính Ban Tôn giáo TP đến giờ phút cuối ra lệnh cho ban tổ chức không cho tôi lên làm lễ. Đó là một sự xúc phạm. Tôi là linh mục, tôi là bề trên, tôi là một vị lãnh đạo tôn giáo, tại sao lại cấm cản tôi làm lễ? Nhưng không, tôi cho đó là một sự xúc phạm cá nhân và tôi đã bỏ qua chuyện đó. Có lẽ anh Giang nắm rõ chuyện đó. Khi Ban Tôn giáo làm chuyện đó tôi cho rằng quý vị đã bị mất lợi thế trước nhân dân. Vì chương trình ghi rõ ràng: bề trên Giám tỉnh DCCT chủ tế. Thế mà giờ phút cuối tôi lại ngồi ở dưới. Lúc ấy tôi không muốn làm xáo trộn buổi lễ và cuối cùng một linh mục khác dâng lễ thay tôi. Các anh chị có thấy thiện chí của tôi không?

Còn trong quá khứ, mấy lần anh Hữu (tiền nhiệm của bà chủ tịch) viết giấy mời tôi, tôi vẫn lịch sự photo vé máy bay gửi cho anh Hữu, vì tôi đã sắp đặt công việc trước đó rồi. Sau đó tôi đã dành hẳn một tuần để anh Hữu có thể đến gặp tôi bất cứ lúc nào, nhưng có lẽ vì anh chuyển công tác nên đã không đến.”

Bà chủ tịch là người mới nhận công tác nên có lẽ không biết và không dám bàn đến những chuyện khác, bà nói hôm nay chỉ bàn đến những vấn đề bà nêu ban đầu. Bà lặp đi lặp lại nào là những việc tổ chức cầu nguyện không đăng ký, nào là trang web và bảng tin đăng những nội dung chống chế độ…

Ông Nguyễn Anh Xuân, cán bộ UBND Q.3 bắt đầu lên tiếng. Nội dung ông nói cũng chỉ là việc quy chụp những lần tổ chức cầu nguyện hiệp thông là vi phạm pháp luật. Ông định nghĩa cầu nguyện chỉ là những việc liên quan đến giáo lý, giáo luật và đạo đức cho giáo dân. Ông cho rằng: trong những lần DCCT tổ chức cầu nguyện, có một số linh mục DCCT đã nói trước hàng ngàn giáo dân rằng “chúng ta đang sống trong một xã hội đầy dẫy bất công và áp bức”, đây là những nội dung vượt quá chức năng tôn giáo! Ông còn thêm: nói về việc đất đai, cái này lệ thuộc chính sách của đảng và nhà nước rồi. Ví dụ, chúng tôi thừa nhận trường học và hồ bơi Kỳ Đồng trước đây là của DCCT. Nhưng từ sau ngày giải phóng, thực hiện chính sách cải tại công thương nghiệp phía Nam, những cơ sở này đã do nhà nước quản lý. Đến ngày 26/11/2003 ủy ban thường vụ quốc hội đã có Nghị quyết 23, tức là không đặt vấn đề trả lại các cơ sở này nữa. Ai cũng phải chấp hành nghị quyết này. Thế mà những giáo dân ở Thái Hà đã đập phá tường rào, đó là sai. Thế thì không cớ gì mà lại tổ chức cầu nguyện cho những người này…

Cha Giám tỉnh đáp lời: “Liên quan đến việc ông nói rằng có một số linh mục chúng tôi đã nói ‘chúng ta đang sống trong một xã hội đầy dẫy bất công và áp bức’, tôi hỏi ông: có bất công thật không?”

Đến đây, ông Nguyễn Anh Xuân ú ớ không biết nói thế nào thì cha Giám tỉnh nói tiếp: “Có chứ! Đại biểu quốc hội đã nói rất nhiều. Chúng ta phải giúp nhau làm sao cho đất nước mình càng ngày càng bớt đi những điều đó. Những câu nói như thế tôi cho là không sai.

Ông vừa nhắc lại vấn đề trường học và hồ bơi Kỳ Đồng, xin lỗi ông, tôi rất đau lòng. Chính sách của nhà nước thì chúng tôi không còn cách nào khác là phải chấp hành, vì chúng tôi đang sống trong đất nước này mà. Thế nhưng miếng đất đó giá bây giờ không dưới hai ba chục cây vàng một mét vuông, tới tám ngàn mấy trăm mét vuông. Thế mà quý vị vô tư khai thác, kinh doanh lấy tiền, trong khi đó đất ấy là của chúng tôi. Giả như ông có một chiếc xe máy trong nhà, tự nhiên có người vào lấy đi làm ăn kiếm tiền, ông có chịu được không? Giá mà làm cơ sở từ thiện hay giáo dục như trường Kỳ Đồng, chúng tôi không nói tới (chỗ này ông Nguyễn Anh Xuân dạ dạ). Nhưng rõ ràng đây là kinh doanh. Thật sự ngay hồ bơi Kỳ Đồng chúng tôi cũng chưa lên tiếng. Lẽ ra chúng tôi góp đất, quý vị khai thác kinh doanh, chúng ta làm thành một công ty cổ phần, lãi ra chia đều cho đề huề, vui vẻ, thí dụ vậy.”

Đến đây bà chủ tịch tiếp tục nói lại 2 điểm bà muốn trao đổi là nội dung và quy mô các buổi cầu nguyện, mà theo bà những cái này nằm ngoài chương trình, không xin phép.

Sau đó linh mục Đinh Hữu Thoại bắt đầu lên tiếng: “Theo lời ông Hạnh lúc đầu là không cho hai người đi theo linh mục Giám tỉnh phát biểu với lý do là chỉ mời linh mục Giám tỉnh. Vậy tôi hỏi: chỉ có mình bà chủ tịch mời linh mục Giám tỉnh đến đây, thì những lời ông Nguyễn Anh Xuân vừa phát biểu là với tư cách nào? Ông là người cộng tác của bà chủ tịch, đúng không? Tôi cũng là người cộng tác của linh mục Giám tỉnh. Cho nên tôi đề nghị ông Chánh VP UBND rút lại cái lệnh lúc nãy đi và tất cả chúng tôi đều có quyền lên tiếng.

Đây là ý kiến của tôi: tôi đã đọc hết Pháp lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo và Nghị định 22/2005 thì không có chỗ nào cấm chúng tôi cầu nguyện và tổ chức cầu nguyện cả. Không cấm thì chúng tôi có quyền làm. Liên quan đến nội dung cầu nguyện thì đó là một vấn đề lớn, ví dụ như vụ việc ở Thái Hà như ông Nguyễn Anh Xuân nói tôi thấy là sai hết. Tôi có đủ chứng cứ pháp lý (quý vị có thể theo dõi trên mạng trong thời gian xảy ra vụ việc) và quý vị không đủ lý lẽ để nói rằng việc làm của 8 giáo dân Thái Hà là sai. Quý vị không đủ bằng chứng để kết tội 8 giáo dân đó…”

Đến đây thì bà chủ tịch cắt ngang: “Vấn đề Thái Hà không liên quan đến nội dung bàn ở đây”. Linh mục Thoại nói tiếp: “Tôi đang nói đến vấn đề cầu nguyện mà. Chính vì chị đã nói đến việc tổ chức cầu nguyện cho 8 giáo dân Thái Hà nên tôi mới đề cập chứ. Chị có nói đến vấn đề cầu nguyện cho Thái Hà, cầu nguyện cho Tòa Khâm sứ, thì tôi chứng minh việc cầu nguyện đó là đúng. Ngay cả nếu 8 giáo dân Thái Hà có tội đi nữa, thì chúng tôi vẫn có thể tổ chức cầu nguyện chứ. Cầu nguyện cho họ ăn năn để trở thành người tốt nếu đúng là họ có tội. Tuy nhiên, việc chứng minh họ có tội, quý vị cũng không làm được.

Về vấn đề trang web và bảng tin, chúng tôi thấy không có chỗ nào trong Nghị định 97/2008 cấm chúng tôi đặt bảng tin đó cả. Về trang web cũng vậy, trang web của chúng tôi không thuộc diện phải đăng ký. Qúy vị cứ về xem lại Nghị định 97 đi. Về bảng tin mà ngày 8/12 vừa qua đoàn kiểm tra của quận đã xuống, thì tôi đã ghi rõ trong phần ý kiến của mình nơi biên bản làm việc: Tôi xác nhận có 18 bài trên bảng tin. Còn nhận định của đoàn kiểm tra là ý kiến riêng của đoàn. Tôi không đồng ý với nhận định đó. Rồi tự nhiên hôm qua quý vị đường đột xuống bảo chúng tôi tháo gỡ xuống là tháo cái gì? Căn cứ trên biên bản làm việc nào để buộc chúng tôi tháo xuống?

Tôi nhận thấy tinh thần làm việc của buổi hôm nay, của bà chủ tịch cũng như của ông Nguyễn Anh Xuân phát biểu, tất cả quý vị đang đứng ở ghế của quan tòa để phán xét chúng tôi. Chúng ta cần làm việc trên tinh thần tôn trọng sự thật, chứ không phải tùy tiện quy chụp. Tôi nghĩ quý vị nên thay đổi thái độ làm việc, gợi lên vấn đề và cùng suy nghĩ, chứ không phải cứ khẳng định chúng tôi có tội thì làm sao làm việc được?”

Ông Nguyễn Hoàng Giang, Phó Ban Tôn giáo – Dân tộc TP lên tiếng: “Lời lẽ của ông chánh VP UBND về việc không cho hai vị đi cùng linh mục Giám tỉnh phát biểu có vẻ hơi cứng ngắc. Thực ra nghe câu đó thì hơi nặng nề, nhưng tôi nghĩ ý của ông chánh VP UBND là chúng ta cần trao đổi trên tinh thần cởi mở và rõ ràng. Không xen ngang khi người khác phát biểu mà cần lắng nghe cho hết ý…

Căn cứ theo Pháp lệnh tôn giáo, Nghị định 22 và Thông tư 14 về vấn đề thông tin thì tôi có ý kiến thế này: trong thời gian qua, từ cuối năm 2008 đến nay, như linh mục Thoại đã nói và tôi đồng ý là Pháp lệnh tôn giáo không cấm cầu nguyện, và các cấp chính quyền cũng không thể cấm các tôn giáo cầu nguyện. Nhưng làm gì cũng có quy định của pháp luật. Ở đây, tôi xin trích dẫn điều 2 của Pháp lệnh tôn giáo quy định rõ: cầu nguyện là giáo dục tín đồ lòng yêu nước, thực hiện quyền và nghĩa vụ của công dân, ý thức chấp hành pháp luật. Như vậy xin thưa:

-          Nếu như có những linh mục đứng trên tòa giảng mà nói những câu như ‘Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy dẫy bất công’. Đồng ý xã hội nào cũng có bất công, nhưng ‘một đất nước đầy dẫy bất công’ thì vấn đề lại khác. Nhà nước vẫn thừa nhận nguồn gốc các tài sản là của quý vị. Dân gian thường nói “của đau con xót”, nên quý vị bức xúc cũng là lẽ thường của con người thôi. Nhưng bức xúc đó nên thể hiện theo đúng quy định của pháp luật. Nếu có gì không phải về đất đai chúng ta cứ việc khiếu kiện vì chúng ta có luật khiếu nại tố cáo, có luật đất đai. Nhưng tập trung cầu nguyện đông người, truyền giảng vấn đề nọ vấn đề kia sẽ gây nên một làn sóng tác động lên xã hội không lành mạnh. Còn về nội dung rao giảng, tôi nhớ có một lần, một linh mục DCCT trên tòa giảng đã nói những lời rất khó nghe…

-          Tôi đồng ý rằng người có tội hay không có tội là do tòa án quy định bằng một vụ án cụ thể. Vậy 8 giáo dân giáo xứ Thái Hà khi chưa xử phúc thẩm hay chưa xử sơ thẩm, thì DCCT mà cụ thể là tu viện 38 Kỳ Đồng lấy tư cách gì khẳng định là họ vô tội khi rao giảng?

-          Tôi có trao đổi với một số người am hiểu về thánh nhạc, thì tôi biết bài “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam” của Hải Linh sáng tác trước 30/4/1975 trong bối cảnh đất nước chiến tranh. Từ sau ngày giải phóng, không còn cảnh đó nữa thì giáo hội cũng mặc nhiên không sử dụng bài đó nữa. Thế nhưng các vị đã hát bài hát đó thường xuyên trong các buổi cầu nguyện hiệp thông và còn sửa lời từ “trời u ám chiến tranh điêu tàn” thành “trời u ám bất công lan tràn”. Khi làm như thế là quý vị đã có biểu hiện về mặt pháp lý là chống chế độ rồi đấy.

-          Điều cuối cùng tôi xin thưa là cổng thông tin điện tử DCCT (trang web) và bảng tin ở DCCT: như linh mục Thoại vừa mới nêu ‘đề nghị các cấp chính quyền đọc lại luật vì không có quy định nào cấm’, thì tôi xin thưa, tại khoản 1 điều 10 Thông tư 14 của Bộ Thông tin Truyền thông quy định rõ: tổ chức tôn giáo hợp pháp trên lãnh thổ VN sử dụng mạng internet trên lãnh thổ VN phải đăng ký. Và phải đăng ký với Cục quản lý phát thanh truyền hình và thông tin điện tử. Nên không thể nói trang web DCCT không phải đăng ký. Có lẽ linh mục Thoại chưa biết thông tin này nên có thể điều chỉnh lại và đi đăng ký sau. Tôi không quy chụp gì cả mà chỉ muốn nói là nếu như linh mục không biết thì có thể liên hệ với Sở Thông tin Truyền thông TP để được hướng dẫn. Về bảng tin tại DCCT, linh mục Thoại nói với đoàn kiểm tra của Phòng Văn hóa Thông tin Q.3 rằng những bài viết đăng trên đó là tải từ internet xuống cho những người không có điều kiện đọc thông tin trên mạng được biết. Giả như như thế thì các bài viết ấy phải: thứ nhất không cắt xén, ghi rõ xuất xứ, tên tác giả, thứ hai không bình luận, và thứ ba: các thông tin đó phải là các thông tin từ các cơ quan đảng và nhà nước hoặc các tổ chức đã được nhà nước cho phép cung cấp thông tin đó. Nghiêm cấm những nội dung tuyên truyền phản động chống chế độ.”

Cha Giám Tỉnh phát biểu: “Đọc báo Tuổi Trẻ hôm nay tường thuật lại buổi họp của HĐND TP chúng ta, thì các đại biểu phát biểu rất mạnh đó chứ, mạnh hơn cả các linh mục trên tòa giảng nữa là khác. Các đại biểu nói rằng ra đường đụng công an một tí là lót tay, lót tay, lót tay. Đó là cái gì? Và ông Phó Giám đốc Sở Công an TP nhìn nhận là có. Và quả thật như vậy, trong đời sống hàng ngày, chúng ta đi taxi, hở một tí là lót tay cho công an năm chục, một trăm… Chúng tôi đề nghị các anh chị nhìn cách phản biện xã hội của chúng tôi dưới một cái nhìn nhẹ nhàng hơn để thấy được sự chân thành của chúng tôi. Phản biện xã hội chứ không phải chống đối.”

Bà chủ tịch ra dấu mời linh mục Thoại phát biểu. Linh mục đã nói như sau: “Anh Giang có nói chúng tôi không chống chế độ trong tư tưởng nhưng chống bằng việc làm. Tôi không biết anh căn cứ vào đâu mà nói như thế. Thật ra thì tất cả những gì chúng tôi làm là chúng tôi đang giúp nhà nước chống tham nhũng, chống những hành vi cố ý lợi dụng chức vụ và quyền hạn, cố ý làm trái pháp luật. Chúng tôi lên tiếng trong những vụ việc cụ thể, liên quan đến một nhóm người cụ thể. Nếu anh nói như thế là chống chế độ là anh đã cường điệu hóa vấn đề.

Có hai vấn đề anh Giang đã nói, đó là tư cách linh mục trên tòa giảng và việc sử dụng bài hát Thánh ca. Tôi nghĩ các vấn đề này hoàn toàn không thuộc chức năng của cơ quan quản lý về tôn giáo như Ban Tôn giáo của anh. Cùng lắm là anh có thể góp ý với chúng tôi là anh có biết những điều đó. Thế thôi. Chứ cái này nằm ngoài chức năng của cơ quan quản lý về tôn giáo.

Vấn đề web và bảng tin cũng vậy. Vấn đề này sẽ do chính Bộ TTTT làm việc với chúng tôi nếu chúng tôi vi phạm. Anh có trích dẫn khoản 1 điều 10 Thông tư 14 gì đó, nhưng thật ra vì anh chưa biết gì về trang web DCCT, chúng tôi không thuộc diện phải đăng ký.

Anh có nói rằng “DCCT lấy tư cách gì khẳng định là 8 giáo dân Thái Hà vô tội?” Đây là lãnh vực của ngành luật. Một người làm luật phải biết nguyên tắc “suy đoán vô tội”, tức là trước khi anh có đầy đủ bằng chứng là người ta có tội thì đương nhiên phải xem là người ta vô tội.

Rồi bà chủ tịch nói lời phát biểu kết thúc. Cha Giám tỉnh nêu lên một nhận xét: “Thưa bà chủ tịch, tôi thấy những lời phát biểu của bà lúc đầu giờ và lúc kết luận này chỉ là một. Xem ra những gì chúng tôi nói không đi vào được con tim của quý vị.”

Bà chủ tịch đề nghị nghe ông Chánh VP đọc biên bản và mọi người cùng ký tên vào, nhưng cha Giám tỉnh nói: “Tôi nghĩ điều đó không cần thiết và chỉ mất thời gian. Quý vị cứ việc đọc biên bản rồi rự ký vào và giữ lấy, chứ chúng tôi không cần.”

Sau khi nghe ông Hạnh đọc xong biên bản, phái đoàn DCCT đứng lên chào ra về sau buổi làm việc kéo dài khoảng 90 phút.

Saigon, ngày 13/12/2010
LM Giuse Đinh Hữu Thoại, CSsR
Thư ký – Chánh VP DCCT VN
Nguồn: Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam

 


BÁCH HẠI GH. TIN LÀNH MENNONITE
VÀ BẮT MỤC SƯ NGUYỄN HỒNG QUANG

Mục sư Nguyễn Hồng Quang bị bắt, văn phòng Giáo Hội Mennonite bị san bằng
Posted on 15/12/2010 by danlambaoblog


Danlambao – Đến 12 giờ trưa ngày 14.12.2010 thì 2 cơ sở của Giáo Hội Mennonite Việt Nam tại Quận 2- Sài Gòn đã hòan tòan  bị san bằng. Mục sư Nguyễn Hồng Quang bị an ninh đánh đập dã man và đã bắt đi lúc 9 giờ sáng cùng ngày.

Cùng bị bắt đi và hiện không có tin tức gì là mục sư Phạm Ngọc Thạch. Ông bị bắt lúc 9 giờ 40 ngày 14.12.2010 đang lúc nhà cầm quyền Quận 2 tiến hành cưỡng chế san bằng các cơ sở Giáo Hội. Mục sư Phạm Ngọc Thạch cũng là người trước đây bị bắt ra tòa và đi tù như mục sư Nguyễn Hồng Quang.

Theo tin từ trang nhà của Giáo Hội Mennonite Việt Nam thì còn có 16 sinh viên các địa phương bị bắt ép lên xe để về địa phương.

Dù lệnh cưỡng chế thông báo là ngày 14.12.2010 sẽ thi hành cưỡng chế nhưng từ 1 tuần trước các họat động của Giáo Hội và gia đình mục sư Nguyễn Hồng Quang đã bị phong tỏa. Ngày 13.12.2010 là ngày mà an ninh cọng sản tăng cường lực lượng nghiêm ngặt. Khộng một ai có thể ra vào khu vực này. Những nhân sự của Giáo Hội có việc ra khỏi cơ sở đều bị bắt giữ ngay lập tức. Những ai từ ngoài đi vào cũng bị bắt giữ.

Toàn bộ máy móc thiệt bị của Giáo Hội đã bị tịch thu và mang đi. Điện thọai di động của tất cả những ai có mặt tại hiện trường đều bị thu giữ để đảm bảo không có tin tức gì về việc cưỡng chế trái pháp luật lọt ra bên ngoài.

Cùng một lúc nhiều mục sư, nhân sự của Giáo Hội Mennonite Việt Nam bị câu lưu và giam giữ tại địa phương của họ. Đến khi việc cưỡng chế hòan thành, hai cơ sở  Trung Ương của Giáo Hội Mennonite Việt Nam bị san bằng thì họ mới được thả về lúc 12 giờ 30 ngày 14.12.2010.

Một số vật dụng không bị lấy đi như bàn ghế, nồi niêu, quần áo, chăn màn… thì bị dồn về 2 nhà tạm có diện tích là 50 mét vuông. Theo lệnh cưỡng chế thì toàn bộ chi phí lên đến hàng trăm triệu đồng cho việc cưỡng chế thì phía gia đình của bà mục sư Lý Thị Phú Dung phải trả cho lực lượng cứu hỏa, y tế, an ninh, dân phòng, thuê xe ủi… Tức là phía Giáo Hội và gia đình của mục sư Nguyễn Hồng Quang phải trả toàn bộ chi phí cho những người đến cướp và san ủi nhà của ông và hai cơ sở của Giáo Hội Mennonite Việt Nam.

Một nguồn tin từ một Tòa tổng lãnh sự quán nước ngoài tại Sài Gòn cho hay là khi nhận được đơn kêu cứu của mục sư Nguyễn Hồng Quang và Giáo Hội Mennonite Việt Nam họ đã liên lạc với chính quyền thành phố Sài Gòn, thì chính quyền thành phố đổ thừa là việc của chính quyền Quận 2 họ không có thẩm quyền can thiệp. Các nhân viên ngọai giao tìm mọi cách liên lạc với chính quyền quận 2 thì không được.

Một nhân chứng cho hay là có mặt tại hiện trường từ đầu đến cuối và thấy rõ phía an ninh và dân phòng rất mạnh tay, dù là với phụ nữ cũng bị đánh đập dã man. Một mục sư của Giáo Hội cho cộng tác viên của Dân Làm Báo hay là điện thọai di động của ông bị thu giữ rồi. Theo quan sát của cộng tác viên Dân Làm Báo thì đến 12giờ 30 ngày 14.12.2010 thì tình hình lắng dịu nhưng người của an ninh và dân phòng vẫn dày đặc. Hiện các nhân sự của Giáo hội đã tán lạc tứ tung trong tình thần hỏang sợ khiếp kinh.

Người điều phối mạng thông tin của Giáo Hội cho hay là đã kịp chuyển những gì cần thiết ra khỏi cơ sở Giáo Hội trước đó nhiều ngày nên bảo toàn mọi cơ sở dữ liệu. Tuy nhiên phía an ninh đã vào đánh phá trang mạng thông tin bằng những comment tục tĩu và hacker nhiều lần nhưng đều bị ngăn chặn.

Nhiều mục sư Tin Lành không liên quan gì đến Giáo Hội Mennonite cũng bị cắt điện thoại từ sáng đến lúc 1 giờ chiều ngày 14.12.2010.

Có tin cho hay là một thành viên của nhóm 8406 đến theo dõi cũng bị bắt giữ lúc 10 giờ sáng ngày 14.12.2010 tại một quán cà phê cách xa địa điểm bị cưỡng chế hơn 1 km thuộc phường An Khánh, Quận 2- Sài Gòn.

Một mục sư của Giáo Hội Mennonite trả lời phỏng vấn cộng tác viên Dân Làm Báo một cách chua chát: ”Đây là món quà Giáng Sinh mà nhà cầm quyền dành cho Giáo Hội nhân mùa Giáng sinh 2010.”

Một sinh viên bị ép hồi hương, nhưng giữa đường trốn được hiện đang náu trong một nơi an toàn tại Sài Gòn cho hay là: ”họ quăng tụi em lên xe y như là quăng heo lên như vậy!”. ”Họ rất mạnh tay, những cô nữ còn bị sờ mó rất thô bạo”. ”Chúng em không muốn về, muốn sống chết cùng Giáo Hội, có chết thì cũng chết chung, có đi tù thì cũng đi tù chung luôn”. Em sinh viên này vẫn giọng Miền Trung và nói trong tinh thần hoảng loạn.

Giáo Hội Mennonite Việt Nam có đi vào lịch sử sau hành động phá hoại cơ sở ngày 14.12.2010 của nhà cầm quyền Việt Nam? Số phận của mục sư Nguyễn Hồng Quang, mục sư Phạm Ngọc Thạch có bị thủ tiêu hay không? Chúng ta chờ xem diễn biến tiếp theo. Những thông tin về bách hại, bắt bớ, cưỡng chế trái pháp luật đã được lọt ra thế giới bên ngoài thì những ngụy biện, chối cãi trách nhiệm khó mà được dư luận thế giới tự do chấp nhận.

Những ai tin vào tuyên bố của nhà nước cọng sản Việt Nam là hiện nay ở Việt Nam có nhân quyền, có tự do Tôn Giáo thì đây là dịp để kiểm chứng lại những tuyên bố xảo trá và bịp bợm của một chính thể độc tài đang trên bờ vực bị nhân dân đứng dậy xóa bỏ. Lẽ nào chúng ta làm ngơ yên lặng để cho tội ác của cọng sản Việt Nam hoành hoành ngay trên quê hương yêu dấu của chúng ta?.

 


ÁP LỰC QUỐC TẾ ĐỀU ĐANG ĐỔ XUỐNG
ĐẠI HỘI XI CỦA CỘNG ĐẢNG VIỆT NAM

 LÝ ĐẠI NGUYÊN


Nội trong tuần này, Hạviện Hoakỳ bỏ phiếu về Dự Luật đưa Việtnam vào danh sách Các Nước  Cần Quan Tâm Đặc Biệt về Tự Do Tôn Giáo – CPC, do dân biểu Ed Royce đệ trình từ gần 2 năm trước, đến hôm qua, ngày 13/12/10, Hạviện Hoakỳ mới thông báo sẽ mang Nghị Quyết HR 20 đó, ra toàn viện để biểu quyết. Dân biểu Royce gọi: “Đây là một sự chiến thắng của những người bị đàn áp tôn giáo”. Ông nhấn mạnh:“Quan trọng hơn, nghị quyết này đặt vào hồ sơ Hạviện Hoakỳ, coi rằng, sự ngược đãi về tôn giáo ở Việtnam không thế chấp nhận được. Nếu Việtnam muốn có mối quan hệ bền vững với Hoakỳ, thì Hànội phải tôn trọng các quyền tự do căn bản của dân chúng, trong đó bao gồm quyền tự do tôn giáo”.

Trong khi đó, Hoakỳ và Quốc tế cùng lên án những vi phạm quyền tự do ngôn luận và nhân quyền ở Việtnam. Phát biểu tại một diễn đàn được tổ chức tại Hànội trước ngày  Quốc Tế Nhân Quyền 10/12/2010,  đại sứ Mỹ tại Việtnam, Michael Michalak cho rằng: “Năm 2010 là năm mà không gian dành cho tranh luận công khai đã bị thu hẹp toàn diện tại Việtnam”. “Từ việc ngăn chận truy cập mạng xã hội Facebook, các vụ tấn công những trang mạng chỉ trích chính quyền, cho đến những quy định kiểm soát chặt chẽ hơn các quán cà phê internet và các trang blog, năm nay quyền tự do internet đã có một bước thụt lùi đáng kể ở Việtnam” Ông tố cáo: “Đã có hơn 24 người bị bắt giữ, và hơn 14 người xem là vi phạm pháp luật chỉ vì đã bày tỏ một cách ôn hòa chính kiến của họ”. Tại hội nghị nhóm Tư Vấn Các Nhà Tài Trợ Cho Việtnam hôm thứ Ba ngày 07/12/10, đại sứ Thụy Sĩ, Jean-Hubert Lebet cũng cho rằng: “không nên trừng phạt những người bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa”. Ông tỏ ý: “lấy làm tiếc về các vụ bắt giữ những nhà bất đồng chính kiến gần đây ở Việtnam”. Cùng ngày hôm đó, Viện Nhân Quyền thuộc hội Luật Sư Quốc Tế đã lên án Việtnam tiếp tục bắt giữ và kết án tù các nhà hoạt động nhân quyền và các luật sư theo Bộ Luật Hình Sự.

Sau  phiên họp của nhóm các nước cấp viện cho Việtnam, đã đưa ra nhận định về tình hình kinh tế ảm đạm của Việtnam, và vì món nợ khổng lồ không thể trả của Tập Đoàn Tàu Thủy Vinashin, dẫn tới làm suy yếu hệ thống ngân hàng Việtnam và ảnh hưởng đến khả năng vay nợ của cả nước. Tiếp đến, đại sứ các nước thành viên của Liên Âu- EU đã tham dự vòng Đối Thoại về Nhân Quyền giữa EU với Hànội. Theo đại sứ Anhquốc tại Hànội, tiến sĩ Antony Stokes cho BBC biết: “Trong đối thoại về Nhân Quyền giữa EU và Việtnam, tôi cho rằng, chúng tôi đã trực diện. Chúng tôi đã nói chuyện một cách công khai và thẳng thắn”. Liên quan tới vấn đề Nhân Quyền và Phát Triển Kinh Tế, đại diện của EU nhắc đến, quyền được bàn luận công khai các chính sách của chính phủ. Theo đó: “Làm sao tạo ra môi trường để người dân có thể bình luận, chỉ trích chính sách của chính phủ, báo chí có quyền đưa tin công khai. Người viết Blog không sợ bị bắt, khi đưa ra nhận định không có lợi cho chính phủ”. “ Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việtnam bảo vệ quyền công khai tranh luận của người dân”. Ngày 13/12/2010, tại Hànội, các nhà ngoại giao Việtnam và Hoakỳ đã tiến hành cuộc đối thoại thường niên về Nhân Quyền. Đại diện phía Mỹ là trợ lý ngoại trưởng phụ trách vấn đề Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, Ông Michael Posner. Đại diện phía Việtnam là thứ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh. Tuy nội dung chưa được tiết lộ, nhưng những tháng vừa qua, Hoakỳ đã nhiều lần chỉ trích Việtnam vi phạm nhân quyền, trong bối cảnh Washington và Hànội tìm cách tăng cường quan hệ ngoại giao và quân sự. Nhất là mùa hè vừa qua, Hoakỳ đã ủng hộ cách tiếp cận của Việtnam, nhằm giải quyết tranh chấp về chủ quyền tại Biển Đông với Trungquốc, bằng giải pháp đa phương hoá. Chống lại với giải pháp ‘song phương’ bắt nạt của Trungcộng.

Tuy Hànội ra sức vận động quốc tế hóa vấn đề tranh chấp biển Đông, nhưng rồi Việtcộng vẫn phải ngoan ngoãn theo lệnh của Bắckinh bí mật thực hiện các cuộc đàm phán song phương với Trungcộng về chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa.  Báo South China Morning Post xuất bản tại Hồngkông tiết lộ, trong năm nay, Hànội và Bắckinh đã bí mật đàm phán 4 lần về biển Đông. Báo này viết: “Bắckinh từ chối thảo luận về sự chiếm đóng của họ tại quần đảo Hoàngsa” . Theo ông Vương Hàn Lĩnh, thuộc Học Viện Khoa Học Xã Hội Trungquốc thì: “Các tranh chấp về quần đảo Hoàngsa đã giải quyết xong, vì nay quần đảo này đang trong sự quản trị của Bắckinh, và Trungquốc chỉ đối thoại về tranh chấp liên quan tới quần đảo Trườngsa với Việtnam và các nước khác. Như vậy, chính quyền Việtnam còn trong tay đảng Việtcộng ngày nào, thì không hy vọng gì Việtnam thu hồi được chủ quyền ở Hoàngsa, mà cả thế giới đã chứng kiến là Trungcộng công khai xâm lăng Việtnam, đánh chiếm từ tay Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 19/01/1974. Rõ ràng là sự tiết lộ việc Trungcộng ép buộc Việtcộng phải đàm phán song phương về chủ quyền ở Hoàngsa và Trườngsa, rồi bật mí ra, Hoàngsa là của họ, đã làm cho toàn dân, toàn quân, kể cả toàn đảng xúc động và phẫn uất, nhất định tạo một ảnh hưởng đến cuộc sắp xếp nhân sự của Ban Chấp Hành Trung Ương Cộng Đảng đang họp tại Hànội. Trong khi đó áp lực quốc tế về Nhân Quyền, Tự Do Ngôn Luận, cũng như báo động về nền Kinh Tế rệu rạo và Tài Chánh lạm phát, vật giá gia tăng đến chóng mặt ở Việtnam, vô tình, hay cố ý đều xoáy vào quyết định của Đại Hội XI tới.

Trong diễn văn khai mạc hội nghị lần thứ 14 ban chấp hành Trung Ương Đảng, Nông Đức Mạnh, tổng bí thư, tuy không còn lớn tiếng đề cập tới chủ nghĩa Mác-Lê-Hồ và thực hiện Xã Hội Chủ Nghĩa như thường thấy. Mà chỉ nhắc tới “Xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”. Như vậy, thời kỳ quá độ hiện nay đất nước đang sống và làm việc theo Nền Kinh Tế Thị Trường Tự Do Toàn Cầu Hóa. Đúng ra là cả thế giới đã liệng bỏ thứ Xã Hội Chủ Nghiã chết tiệt vào thùng rác lịch sử rồi, ngay tại Việtnam cũng đã và đang ‘tự diễn biến hoà bình’ để vượt nó từ Đaị Hội VI, năm 1986 tới nay. Hiện giờ Việtnam đang ra sức vận động quốc tế nhìn nhận mình là Nền Kinh Tế Thị Trường. Nhất là đảng viên Việtcộng đã trở thành Tư Bản Đỏ man rợ, nhờ vào quyền lực tham nhũng, thử hỏi làm sao có thể chui trở lại chiếc túi Xã Hội Chủ Nghĩa lạc hậu, bao cấp được nữa. Dùng từ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, Nông Đức Mạnh và bè lũ chỉ muốn Đại Hội XI phải nuốt trôi đi những văn kiện rơm rác, nhai đi, nhai lại của các Đại Hội trước, để chấp nhận một ban lãnh đạo mới, được tiền chế bởi Trung Ương khóa X có bàn tay Bắckinh chen vào như cũ. Đã đến lúc toàn đảng, toàn quân phải loại bỏ bọn tay sai Trungcộng ra khỏi ban lãnh đạo đảng, ‘tự diễn biến hòa bình’ thành chính đảng cầm quyền lâm thời trong công cuộc Dân Chủ Hoá chế độ của đất nước. Nếu không, thì với nhu cầu dân chủ tự do của toàn dân và áp lực của quốc tế đổ xuống, chế độ Việtcộng sẽ bị chung với số phận như Liênxô mà thôi.
Little Saigon ngày 14/12/2010.


HÀ NỘI:
CÔNG NHÂN BIỂU TÌNH, CÔNG AN VÂY ĐÁNH

Hà Nội: Công Nhân Biểu Tình, Công An Vây Đánh, 1 Thợ Xỉu  
Việt Báo Thứ Ba, 12/14/2010, 12:00:00 AM
 

Hà Nội : Công nhân biểu tình, công an đàn áp, nhiều người bị bắt & đánh bất tỉnh... Bản tin trên mạng Dân Làm Báo (http://danlambao.com/) cho biết hôm 13/12/2010.

Bản tin trích như sau.

Liên tiếp trong 3 ngày, từ sáng 10.12, hàng trăm công nhân Công ty cơ khí Hà Nội (số 74 Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội) đã tập trung trước cổng công ty biểu tình đòi quyền lợi.

Những công nhân biểu tình căng băng rôn đề nghị phía công ty, mà cụ thể là ông Lê Sỹ  Chung, chủ tịch kiêm tổng giám đốc công ty trả lại quyền lợi chính đáng cho người lao động. Tuy nhiên, ông này vẫn luôn miệng hứa hẹn “sẽ xem xét và giải quyết”.

Nguyên nhân cuộc biểu tình xuất phát từ việc công ty nợ lương, quỵt tiền người lao động, không giải quyết chế độ trong thời gian nghỉ việc… Công nhân cho rằng ban giám đốc cố tình tỏ ra lươn lẹo, âm mưu “nuốt trọn” tiền hỗ trợ công nhân

Những công nhân biểu tình tỏ ra khá ôn hòa và kiên nhẫn, tuy vậy, lực lượng công an đã được được huy động, bao vây, cố tình gây hấn & xô xát với những người biểu tình.

Chiều tối ngày 12/12, bất ngờ có nhiều công nhân bị vây đánh, một nam công nhân bị đánh ngất nằm trước cửa công ty điện máy Pico Palaza. Nhiều người dân khẳng định “sự việc này có sự liên can đến công an”

Bản tin của ChuaCuuThe tường thuật lại :

Rất đông công an mặc quân phục áo xanh và áo vàng, có xe của cảnh sát 113 đã có mặt tại hiện trường để đòi đưa người bị ngất đang nằm bất tỉnh đi nhưng người dân không cho đưa đi. Người dân đã yêu cầu công an lập biên bản nhưng không có công an nào đứng ra chịu trách nhiệm về vụ viêc này.

Sau khi các công an mặc sắc phục không đưa được nạn nhân đi, một lúc sau có một  ông  được nhiều người dân nói là công an trưởng quận Thanh Xuân xuất hiện nhưng không mặc sắc phục công an. Người dân yêu cầu viên công an lập biên bản về sự vụ nhưng viên công an này nói “chúng tôi phải đưa  người này về công an lấy lời khai thì mới biết được chứ”. Thấy người dân bất bình vì viên công an này muốn đưa một người bị đánh bị ngất về đồn công an lấy lời khai.

Thấy dân bất bình với lời nói của mình bị hố. Viên công an đã áp lực, nạt nộ một số người dân và hô hoán đòi bắt một số người về đồn công an. Viên công an này và một số người thanh niên lực lưỡng đã bắt giữ và lôi ông người đàn ông khoảng trên 50 tuổi lên xe ô tô 113 và chở đi. Một số người dân thấy công an đánh người đàn ông và lôi đi đã lên tiếng thì công an de dọa “mày lên tiếng à, tao lôi mày về công an cho mày lên tiếng một thể”. Ngay lập tức nạn nhân bị ngất và đám đông nhân dân bị giải tán.

 




CÔNG NHÂN BIỂU TÌNH TẠI  HÀ NỘI
NHÂN NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN


Nhân Ngày Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12

Hà Nội: Công Nhân Biểu Tình, Công An Việt Cộng Đàn Áp Dã Man, Nhiều Người Bị Bắt & Đánh Đập Bất Tỉnh

Liên tiếp trong 3 ngày, từ sáng 10.12, hàng trăm công nhân Công ty cơ khí Hà Nội (số 74 Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội) đã tập trung trước cổng công ty biểu tình đòi quyền lợi.

Những công nhân biểu tình căng băng rôn đề nghị phía công ty, mà cụ thể là ông Lê Sĩ Chung, chủ tịch kiêm tổng giám đốc công ty trả lại quyền lợi chính đáng cho người lao động. Tuy nhiên, ông này vẫn luôn miệng hứa hẹn “sẽ xem xét và giải quyết”
.
Nguyên nhân cuộc biểu tình xuất phát từ việc công ty nợ lương, quỵt tiền người lao động, không giải quyết chế độ trong thời gian nghỉ việc… Công nhân cho rằng ban giám đốc cố tình tỏ ra lươn lẹo, âm mưu “nuốt trọn” tiền hỗ trợ công nhân

Những công nhân biểu tình tỏ ra khá ôn hòa và kiên nhẫn, tuy vậy, lực lượng công an đã được được huy động, bao vây, tỏ ra gây hấn & xô xát với những người biểu tình.

Chiều tối ngày 12/12, bất ngờ có nhiều công nhân bị vây đánh, một nam công nhân bị đánh ngất nằm trước cửa công ty điện máy Pico Palaza. Nhiều người dân khẳng định “sự việc này có sự liên can đến công an”

Bản tin của ChuaCuuThe tường thuật lại :

Rất đông công an mặc quân phục áo xanh và áo vàng, có xe của cảnh sát 113 đã có mặt tại hiện trường để đòi đưa người bị ngất đang nằm bất tỉnh đi nhưng người dân không cho đưa đi. Người dân đã yêu cầu công an lập biên bản nhưng không có công an nào đứng ra chịu trách nhiệm về vụ viêc này.

Sau khi các công an mặc sắc phục không đưa được nạn nhân đi, một lúc sau có một  ông  được nhiều người dân nói là công an trưởng quận Thanh Xuân xuất hiện nhưng không mặc sắc phục công an. Người dân yêu cầu viên công an lập biên bản về sự vụ nhưng viên công an này nói “chúng tôi phải đưa  người này về công an lấy lời khai thì mới biết được chứ”. Thấy người dân bất bình vì viên công an này muốn đưa một người bị đánh bị ngất về đồn công an lấy lời khai.

Thấy dân bất bình với lời nói của mình bị hố. Viên công an đã áp lực, nạt nộ một số người dân và hô hoán đòi bắt một số người về đồn công an. Viên công an này và một số người thanh niên lực lưỡng đã bắt giữ và lôi ông người đàn ông khoảng trên 50 tuổi lên xe ô tô 113 và chở đi. Một số người dân thấy công an đánh người đàn ông và lôi đi đã lên tiếng thì công an de dọa “mày lên tiếng à, tao lôi mày về công an cho mày lên tiếng một thể”. Ngay lập tức nạn nhân bị ngất và đám đông nhân dân bị giải tán.

Theo báo Người Việt đây là cuộc biểu tình ít thấy xảy ra đối với các công ty Nhà nước ở Việt Nam.

“Công ty TNHH nhà nước một thành viên Cơ khí Hà Nội” là công ty Nhà nước lâu đời, thành lập từ năm 1958, hiện có khoảng gần một ngàn thợ và kỹ sư, chế tạo máy móc, thiết bị, phụ tùng thay thế cho các ngành công nghiệp khác.

Trụ sở công ty này ở đường Nguyễn Trãi, huyện Thanh Xuân, Hà Nội, bị ép phải dời tới Bắc Ninh, trao đất cho một công ty khác xây nhà ở. Vì công ty phải di dời, công nhân không có việc làm lại còn bị nợ lại lương nên đời sống của họ khốn đốn.

 Ông Lê Sỹ Chung (bên trái), Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc âm mưu "nuốt trọn" 100 tỷ đồng tiền hỗ trợ công nhân

Ðiều đáng nói, theo báo Dân Việt, công ty này đã được bồi thường 1,130 tỉ đồng (khoảng $538 triệu USD). Trong số tiền này, ban giám đốc không trả lương thiếu cho công nhân mà lại dùng 600 tỉ đồng “góp cổ phần vào một công ty khác”.

Dân Việt thuật theo lời người biểu tình thì “đáng ra số tiền này phải được dùng cho xây dựng và phát triển CTCKHN ở địa điểm mới (dự kiến chuyển đến Bắc Ninh) và hỗ trợ đời sống cán bộ công nhân viên trong công ty”.

Khi bị chất vấn về sự sử dụng số tiền hơn 1,000 tỷ đồng đền bù hỗ trợ đời sống cán bộ công nhân viên trong và sau khi di dời, nguồn tin nói “ban lãnh đạo công ty không có câu trả lời rõ ràng”.







CÔNG NHÂN VN
BỊ BÓC LỘT HÀNG ĐẦU CHÂU Á


Mệnh danh đại diện của giai cấp công nhân
nhưng đảng VC đang bán mồ hôi máu mắt của công nhân giá cực rẻ
Saturday, 11 December 2010

Khoảng 5,000 công nhân hãng sản xuất giầy Sao Vàng ở Hải Phòng đình công đòi tăng lương – hình của báo Tuổi Trẻ

HÀ NỘI (TH) - Các công ty sản xuất hàng hóa đổ tới Việt Nam mở nhà máy sản xuất chỉ vì giá nhân công ở Việt Nam quá rẻ và chủ nhân mặc sức bóc lột sức lao động.

Theo bản tin báo Thanh Niên ngày Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010, Giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam (Eurocham) Matthias Duhn nhận định như vậy tại một hội thảo do Cục Xúc Tiến Thương Mại, Bộ Công Thương phối hợp tổ chức ngày 10 tháng 12.

Chỉ được trả “với gần $49 USD/tháng, lương của người lao động Việt Nam chỉ xếp trên Campuchia – với $47.36 USD/tháng,” ông này nói rõ.

Bản tin tờ Thanh Niên thuật lại các con số khảo sát lương bổng công nhân tại khu vực Á Châu được nêu ra tại cuộc hội thảo nói trên cho thấy “Indonesia $82 USD/tháng, Trung Quốc $117 USD/tháng, Thái Lan $156 USD/tháng, Philippines $167 USD/tháng, Malaysia $336 USD/tháng, Ðài Loan $540 USD/tháng, Hàn Quốc $830 USD/tháng, Singapore $1,146 USD/tháng và Nhật $1,810 USD/tháng.”

“Ông Matthias Duhn nhận định, giá lao động rẻ là một trong những nguyên nhân khiến giá trị gia tăng trong sản xuất công nghiệp ở Việt Nam thấp. Vì thế, không thể dựa vào giá lao động rẻ để đạt tới chuỗi giá trị gia tăng cao được.” Tờ Thanh Niên nói.

Vì lương chết đói, hàng trăm vụ đình công xảy ra tại Việt Nam mỗi năm để đòi tăng lương. Không những lương thấp, công nhân tại Việt Nam còn bị ép buộc làm hơn số giờ lao động qui định mà không được trả tiền phụ trội. Bữa cơm trưa được cung cấp nhưng không đủ phẩm chất để tái tạo sức lao động. Nghỉ bệnh, thai sản bị có thể bị đuổi luôn.

Các vụ ngộ độc tập thể xảy ra rất thường tại các khu công nghệ tại Việt Nam vì thực phẩm ôi thiu, mất vệ sinh.

Luật lệ lao động của nước CHXHCNVN gồm nhiều tầng nấc tròng tréo khiến cho công nhân không thể đình công “đúng luật.” Bởi vậy, các cuộc đình công tại Việt Nam đều bị coi là “bất hợp pháp.” Hệ thống công đoàn đều là các tổ chức ngoại vi của Ðảng Cộng Sản không bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Ngày 29 tháng 11, 2010 vừa qua, ông Michael Porter, giáo sư Ðại Học Harvard, khuyến cáo trong cuộc hội thảo “Cạnh tranh và Chiến lược công ty ngày nay” ở Hà Nội rằng: “Bắt chước Trung Quốc trong lĩnh vực sản xuất hàng hóa giá rẻ là điều Việt Nam hoàn toàn không nên làm.”

Ðại diện Ngân Hàng Thế Giới ở Việt Nam trong cuộc họp cấp viện hôm Thứ Tư vừa qua cũng đã vạch ra cho thấy sai lầm trong chính sách kinh tế của nhà cầm quyền Hà Nội là chỉ dựa vào một lực lượng công nhân không chuyên môn giá rẻ và moi tài nguyên thiên nhiên ra bán./-

 



NỀN KINH TẾ KHẬP KHIỄNG VÌ THAM NHŨNG
CỦA “CON HỔ “ VIỆT NAM

Nền kinh tế khập khiễng của con “Hổ” Việt Nam
Amelie Bottollier-Depois  (AFP)
Lê Quốc Tuấn chuyển ngữ


Từng được ca ngợi như một “con hổ châu Á” hai thập kỷ trước, hiện nay Việt Nam đã tụt lại phía sau và cần nhiều cải cách hơn nữa để có thể đuổi kịp những nước láng giềng, các nhà đầu tư nước ngoài đã cho biết.

Cơ sở hạ tầng quá tải, lực lượng lao động kém trình độ, nạn quan liêu và tham nhũng nặng nề chỉ là một số trong những vấn nạn mà các nhà đầu tư nhắc đến.

Các hy vọng và hứa hẹn của những năm 1990, khi quốc gia cộng sản này từ bỏ một nền kinh tế có kế hoạch để theo đuổi các quy luật thị trường đã không thành hiện thực.

“Hầu hết các nhà đầu tư đều đồng ý rằng Việt Nam có tiềm năng rất lớn”, ông Adam Sitkoff, giám đốc điều hành Phòng Thương mại Mỹ Việt Nam (AmCham) cho biết.

“Tuy nhiên, đất nước này đang phải đấu tranh để đạt được các tiềm năng của mình, do cản trở của một tiến trình chậm chạp trong một danh sách những cản trở lâu năm về đầu tư”.

Theo Ngân hàng Phát triển châu Á, trong hai thập kỷ qua, Việt Nam đã thuộc về các nước châu Á phát triển nhanh nhất, với mức tăng trưởng trung bình hàng năm 7,1 phần trăm từ năm 1990 đến năm 2009.

Theo tiêu chuẩn của Ngân Hàng Thế giới, với thu nhập bình quân đầu người khoảng 1.200 USD, quốc gia có 86 triệu người này hiện nay là một nước có “thu nhập trung bình”.

Nhưng Việt Nam vẫn còn ở rất xa so với Đài Loan, Singapore hay Nam Hàn, những nước thành công được giấc mơ cạnh tranh và đạt tốc độ tăng trưởng nhanh chóng khiến họ mang được danh hiệu các nền kinh tế “Hổ (Tiger)”.

Đất nước này có “nguy cơ rơi vào loại ‘cạm bẫy của thu nhập trung bình’, sự bất khả phát sinh từ một nền kinh tế dựa trên lao động rẻ và phương pháp sản xuất công nghệ thấp”, ông Matthias Duhn, Giám đốc điều hành Eurocham, Phòng Thương mại châu Âu tại Việt Nam cho biết.

Những cảnh báo này đến ngay trước cuộc họp của Đại Hội Đảng Cộng sản mỗi năm năm, dự kiến sẽ tổ chức vào giữa tháng Giêng.

Quốc hội VN, một cuộc họp mờ ám như bản chất của mình, sẽ quyết định các chức vụ chính trị chủ chốt, cũng như “các chủ đề kinh tế chính” của đất nước này cho năm năm kế tiếp, ông Benoit de Treglode, giám đốc Viện Nghiên cứu đương đại Đông Nam Á (IRASEC) ở Bangkok cho biết.

Cộng đồng quốc tế đã tăng cường các lời kêu gọi cải cách trong các tuần lễ trước đại hội, hy vọng sẽ được các nhà lãnh đạo hàng đầu lắng nghe, ông nói.

Vào hôm thứ năm 2-12-2010, các lãnh đạo doanh nghiệp nước ngoài đã tái nhấn mạnh quan tâm của họ tại Diễn đàn Doanh nghiệp tổ chức hai lần một năm bởi Ngân hàng Thế giới và Bộ Kế hoạch và Đầu tư Việt Nam.

Họ đã kêu gọi đến việc phải phát triển cơ sở hạ tầng, nâng cấp kỹ năng của người lao động, tinh giản bộ máy quan liêu cùng những cải cách khác.

Chủ tịch Phòng Thương Mại Mỹ cũng tuyên bố với Diễn đàn nói trên rằng: Việt Nam đã vi phạm các cam kết của mình với Tổ chức Thương mại Thế giới bằng một đạo luật kiểm soát giá mới nhắm mục tiêu vào các công ty nước ngoài.

Một số quan chức thân cận với chế độ thừa nhận nhu cầu phải cải cách.

“Quá nhiều sự chú ý đã đặt vào việc gia tăng đầu tư hơn là chất lượng, hiệu quả, năng suất và sức cạnh tranh” trích lời tuyên bố của gần đây của ông Trần Tiến Cường thuộc Viện Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM) từ Vietnam News của nhà nước.

Phòng Thương Mại châu Âu ước tính rằng Việt Nam cần khoảng 70 đến 80 tỉ đô la đầu tư về đường sắt, đường bộ và cơ sở hạ tầng cảng biển trong 5 đến 10 năm tới.

Con số này sẽ tăng đến 120 tỷ USD nếu bao gồm cả cơ sở năng lượng hạ tầng tại quốc gia thiếu điện này, bản báo cáo cho biết.

Các chướng ngại khác bao gồm tình trạng tham nhũng và bất ổn của đồng tiền Việt Nam, vốn đã bị phá giá ba lần từ cuối năm ngoái.

Những lo ngại nghiêm trọng cũng đã xuất hiện trong những tháng gần đây về tình trạng sức khỏe tài chính của các tập đoàn nhà nước lớn.

Dù Việt Nam Airlines nổi bật như một đối thủ có tầm vóc khu vực, các nhà đầu tư đang tự hỏi liệu các công ty nhà nước khác có đang ở trong hoàn cảnh của Vinashin, Tập đoàn Công nghiệp đóng tàu Việt Nam hay không.

Công ty này đã ở bờ vực phá sản với khoản nợ ít nhất là 86 nghìn tỉ đồng VN (4,4 tỷ USD).

Ông Adam Sitkoff của Phòng Thương Mại Mỹ ngỏ ý tiếc rằng khu vực quốc doanh vẫn tiếp tục đóng một vai trò chi phối trong nền kinh tế..

“Các nhà đầu tư tự hỏi, tập đoàn mở rộng nào của nhà nước sẽ là thành phần thất bại tiếp theo, hoặc sẽ bị buộc phải đưa các tài sản thua lỗ vào bảng cân đối tài chính của mình” ông đã nói.

Việt Nam luôn đưa ra các loại cải cách theo tốc độ riêng của mình – từ từ và cẩn thận.

Nhưng ông Benoit de Treglode của IRASEC cho biết các yêu cầu của cộng đồng doanh nghiệp quốc tế đã tăng thêm tiếng vang trước thềm Đại hội Đảng Cộng sản.

Với một triệu thanh niên bước vào thị trường việc làm hàng năm, trong mối lo ngại đến sự duy trì quyền lực của mình, đảng cầm quyền đang “không có được vị thế để đóng lại cánh cửa” với các đề xuất của nước ngoài, ông nói.






ĐỒNG TIỀN VN
ĐANG CÓ VẤN ĐỀ RẤT NGHIÊM TRỌNG


Ngân hàng đầu tư Mỹ Morgan Stanley nói đồng tiền CS Việt Nam ‘có vấn đề rất nghiêm trọng’ trong bối cảnh kinh tế yếu và mậu dịch bị thâm hụt, báo tài chính Mỹ Bloomberg đưa tin ngày 9/12.

Thực trạng cán cân thanh toán xấu đi, nền kinh tế yếu và thâm hụt mậu dịch đang tạo "sức ép lớn đáng kể " đối với tiền đồng, Stewart Newnham, chuyên viên nghiên cứu chiến lược tiền tệ tại Morgan Stanley nói tại một hội nghị ở Tp HCM.

Kể từ hồi tháng Năm 2008, thời điểm ông Newnham nói đồng tiền Việt Nam theo gót chân “khủng hoảng tiền tệ” như Thái Lan (1997), tiền đồng đã mất giá 17% so với đôla Mỹ.

Nếu nguồn tài chính không đủ để trang trải cho nhập khẩu thì ai sẽ bù đắp vào chỗ thiếu hụt này?

Tiền đồng bị mất giá 5.2% vào năm nay theo số liệu của Bloomberg.

Tỷ giá tiền đồng so với đôla Mỹ “quá nhiều khả năng” tiến tới 23.000 đồng/đô la trong năm 2011, ông Newnham nói.

"Kể từ năm 2008, tiền đồng đã bị rơi vào vùng nguy hiểm vì kinh tế tăng trưởng kém và vẫn bị thâm hụt mậu dịch", ông Newnham nói thêm.

Thâm hụt mậu dịch

Ngân hàng Nhà nước Việt Nam điều chỉnh tỷ giá tiền đồng 2% (18.932 VND /USD) vào ngày 18 tháng Tám là lần phá giá thứ ba kể từ tháng 11 năm ngoái.

Đây là động thái trong lúc có quan ngại việc gia tăng nhập khẩu sẽ tạo nguy cơ rằng Việt Nam sẽ thiếu tiền để bù đắp thâm hụt mậu dịch.

Vào tháng 11 mức thâm hụt mậu dịch tăng 16% (ở mức 1.25 tỷ đôla) so với mức 1.08 tỷ đôla hồi tháng Mười, theo số liệu sơ bộ Tổng cục Thống kê Việt Nam đưa ra vào ngày 25 tháng 11.

Tức là mức thâm hụt mậu dịch tổng cộng trong 11 tháng (tính tới tháng 11) là 10.66 tỷ đôla.

"Nếu nguồn tài chính không đủ để trang trải cho nhập khẩu thì ai sẽ bù đắp vào chỗ thiếu hụt này?" ông Newnham hỏi.

"Câu trả lời là Ngân hàng Nhà nước Việt Nam." ông tự trả lời.

Trong tuần này Quỹ Tiền tệ Quốc tế cảnh báo nguồn dự trữ ngoại hối quốc gia của Việt Nam ở mức "thấp".

IMF cho biết dự trữ ngoại hối của Việt Nam vào cuối tháng Chín ở mức chỉ đủ trang trải cho 1,8 tháng nhập khẩu.

 





VINASHIN SẼ KHÔNG TRẢ MÓN NỢ ĐÁO HẠN
 
Vinashin đã trở thành biểu tượng của tập đoàn kinh tế Nhà nước làm tổn hại công quỹ.
DR
Thanh Phương


Theo báo chí trong nước hôm nay 14/12, chủ tịch Vinashin vừa tuyên bố là tập đoàn này ngày 20/12 tới sẽ không thể trả món nợ đáo hạn đầu tiên trong số 600 triệu đôla vay từ các chủ nợ ngoại quốc, đứng đầu là ngân hàng Crédit Suisse của Thụy Sĩ. Ông Nguyễn Ngọc Sự nói rằng : «Nếu dồn Vinashin vào cảnh vỡ nợ, phá sản, các ngân hàng chủ nợ 600 triệu USD cũng không thu được đồng nào».

Chính phủ Việt Nam đã quyết định là tập đoàn Vinashin phải tự trả các món nợ của mình. Tổng số nợ của Vinashin được ước tính lên tới 86.000 tỷ đồng, tương đương với khoảng 4,5 tỷ đôla. Tập đoàn này đang được tái cơ cấu sau khi nhiều lãnh đạo của tập đoàn, trong đó có chủ tịch Phạm Thanh Bình, bị bắt giữ. Ban lãnh đạo mới của tập đoàn đã xin được hoãn trả nợ, nhưng dường như các chủ nợ không chấp nhận.

Hãng tin AP hôm nay trích lời kinh tế gia Lê Đăng Doanh nói rằng, Vinashin nên cố gằng trả một ít nợ và xin các chủ nợ hoãn việc trả số nợ còn lại, thay vì tỏ thái độ cứng rắn, ép các chủ nợ gia hạn thêm. Theo ông Lê Đăng Doanh, cả nước sẽ phải trả giá về mặt chất lượng tín dụng do những vấn đề của Vinashin. Hiện giờ, coi như Việt Nam đã trả giá rồi, qua việc các công ty xếp hạng tín nhiệm hạ điểm của Việt Nam và sẽ tiếp tục hạ nữa.

Hôm qua, cơ quan thẩm định tài chính Standard and Poor’s cũng đã nhận định rằng những vấn đề của Vinashin sẽ gây tổn hại cho chất lượng tín dụng của các ngân hàng Việt Nam.


 


NỢ XẤU CỦA CÁC NGÂN HÀNG VN GIA TĂNG
VÌ VINASHIN

Vinashin đã trở thành biểu tượng của tập đoàn kinh tế Nhà nước làm tổn hại công quỹ.
DR
Thanh Phương


Trong báo cáo công bố ngày 07/12/2010 tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới cảnh báo là tình trạng gần như phá sản của Vinashin có thể làm tăng tỷ lệ nợ xấu trong một số ngân hàng Việt Nam. Theo báo cáo, chính phủ Việt Nam cần cập nhật thông tin về tình trạng của các công ty Nhà nước để thẩm định những rủi ro tài chính.

Công ty thẩm định tài chính Standard and Poors ngày 29/11 vừa qua đã cho biết là nợ của tập đoàn Vinashin có thể lên tới 3 % tổng dư nợ cho vay của các ngân hàng Việt Nam. Công ty này còn dự đoán là trong vòng 30 ngày nữa, Vinashin sẽ không còn khả năng thanh toán nợ nước ngoài.

Trong một báo cáo được công bố hôm nay tại hội nghị Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới cảnh báo là tình trạng gần như phá sản của Vinashin có thể làm tăng tỷ lệ nợ xấu trong một số ngân hàng Việt Nam. Báo cáo cho rằng chính phủ Việt Nam cần thu thập những thông tin cập nhật về tình trạng của các công ty Nhà nước và thẩm định những rủi ro tài chính của các công ty này.

Theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới, hệ thống ngân hàng của Việt Nam sẽ chịu nhiều áp lực trong năm nay, do các ngân hàng ngày càng khó mà duy trì mức tăng tiền ký gởi, do tiền đồng ngày càng mất giá, do các khoản ký gởi bằng tiền đồng được chuyển thành vàng hoặc đôla...

Theo cùng chiều hướng đó, hôm nay, Quỹ Tiền tệ Quốc tế đưa ra nhận định rằng, mặc dù các ngân hàng Việt Nam không bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng tài chính ở các nước phát triển, nhưng các ngân hàng này gặp nhiều vấn đề từ chính trong nước. Mức tăng tín dụng trong những năm gần đây có thể làm suy thoái chất lượng tài sản của các ngân hàng Việt Nam, trong đó có các khoản vay của Vinashin và các công ty lớn của Nhà nước cũng như không phảì Nhà nước.

Crédit Suisse có thể sẽ bác yêu cầu hoãn trả món nợ đáo hạn của Vinashin

Lời cảnh báo của Ngân hàng Thế giới được đưa ra đúng vào lúc mà theo hãng tin DPA của Đức, các chủ nợ quốc tế, mà đại diện là ngân hàng Thụy Sĩ Crédit Suisse, có thể sẽ bác bỏ yêu cầu của chính phủ muốn hoãn việc trả món nợ đáo hạn 60 triệu đôla của Vinashin ngày 20/12 tới. 60 triệu đôla này nằm trong số 600 triệu đôla trái phiếu mà Vinashin phát hành năm 2007 thông qua ngân hàng Crédit Suìse.

Theo nhận định của hãng tin DPA, nếu yêu cầu hoãn trả nợ của Vinashin bị bác bỏ, điều này sẽ làm tổn hại đến uy tín của chính phủ Việt Nam và sẽ làm tăng thêm cấp độ rủi ro về đầu tư cho cả nước. Một nguồn tin từ ngân hàng Crédit Suisse cũng cho rằng sự kiện nói trên sẽ có ảnh hưởng rất xấu đến khả năng của Việt Nam huy động nguồn tín dụng ngoại quốc trong nhiều năm. Đặc biệt, nó sẽ gây khó khăn cho chính phủ Việt Nam khi họ muốn vay nợ cho các dự án cơ sở hạ tầng.

Cho dù, các chủ nợ quyết định ra sao thì vụ Vinashin đã đã gây tổn hại cho sự tín nhiệm của các nhà đầu tư vào Việt Nam, nhất là như lời đại sứ Anh tại Việt Nam, Antony Stokes, « chắc chắn sẽ có những Vinashin khác ».






MOODY’S CHO XUỐNG CẤP
SÁU NGÂN HÀNG VIỆT NAM


Moody's cuts ratings of six Vietnamese banks

Dec 15 (Reuters) - HANOI, Dec 15 (Reuters) - Moody's Investors Service cut the foreign currency deposit ratings of six Vietnamese banks to B2 from B1 with a ...

All the banks are based in Hanoi, except for the Asia Commercial Bank which has its headquarters in Ho Chi Minh City, Vietnam's commercial centre

High Risks
Asia Commercial Bank
Standard Chartered Plc . Bank
Development of Vietnam (BIDV)
Military Commercial Bank
Saigon Hanoi Bank
Technological & Commercial Bank (Techcombank)
HSBC Holdings Plc
Vietnam International Bank
Commonwealth Bank








MOODY’S HẠ ĐIỂM CÔNG TRÁI VN
 
Đức Tâm


Hôm nay, 15/12/2010, công ty thẩm định tài chính có uy tín trên thế giới Moody’s thông báo hạ điểm đối với công trái của Nhà nước Việt Nam, từ Ba3 xuống B1, do có những rủi ro liên quan đến cán cân thanh toán, lạm phát phi mã và những khoản nợ khổng lồ của doanh nghiệp nhà nước Vinashin.

Moody’s còn dự báo « triển vọng tiêu cực », từ ngữ trong nguyên văn, đối với tình hình tài chính sắp tới tại Việt Nam.

Công ty thẩm định tài chính này giải thích sở dĩ họ quyết định hạ điểm đối với công trái Việt Nam vì, rủi ro cao về khủng hoảng cán cân thanh toán, do việc thâm hụt cán cân thương mại tăng, luống vốn tư bản chạy ra bên ngoài, mức dự trữ hối đoái xuống thấp, đồng tiền Việt Nam bị mất giá cũng như nạn lạm phát ở mức hai con số, tức là trên 10%.

Công ty Moody’s cũng nhấn mạnh tới việc chính phủ Việt Nam từ chối hỗ trợ tài chính cho Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin, trong lúc doanh nghiệp của Nhà nước này đang mắc một khoản nợ ít nhất là 86 ngàn tỷ đồng, khoảng 4,4 tỷ đô la, tương đương 4,5% tổng sản phẩm nội địa PIB của Việt Nam trong năm 2009.

Sự từ chối giúp đỡ nói trên cho thấy ít có khả năng chính phủ Việt Nam hỗ trợ Vinashin hoặc các tập đoàn khác của Nhà nước và do vậy làm tăng mối lo ngại về nguy cơ mất khả năng trả nợ đối với khu vực công, hiện vẫn chiếm ưu thế trong nền kinh tế Việt Nam.

Công ty Moody’s nhấn mạnh, việc không thanh toán được nợ của Vinashin đối với nước ngoài có thể sẽ làm tổn hại đến khả năng của Việt Nam trong việc huy động vốn trên thị trường nước ngoài với lãi suất có thể chấp nhận được để đáp ứng các nhu cầu vốn rất cao trong lĩnh vực hạ tầng cơ sở.

Theo AFP, việc tập đoàn Vinashin gần như bị phá sản đã làm suy yếu chính phủ, gây ra một vụ bê bối lớn ở Việt Nam. Các tác động tiêu cực của sự kiện này lan rộng ở nước ngoài.

Vinashin đã đề nghị được hoãn trả nợ 60 triệu đô la, đáo hạn vào ngày 20/12 năm nay. Đây là một phần trong khoản tín dụng 600 triệu đô la do một nhóm các ngân hàng, đứng đầu là Crédit Suisse, cung cấp cho Vinashin.

Hôm thứ hai vừa qua, công ty thẩm định tài chính Standard & Poor’s (SP) đã khẳng định rằng nợ của Vinashin làm suy yếu hệ thống ngân hàng và khả năng cấp tín dụng của toàn thể các cơ sở tài chính của Việt Nam.

Vẫn theo AFP, trong những năm gần đây, Việt Nam đã thực hiện nhiều cải cách kinh tế quan trọng nhưng vẫn chưa hợp lý hóa được sự phát triển các tập đoàn nhà nước, vốn vẫn được quản lý không minh bạch và không hợp lý.





STANDARD & POOR’S
HẠ ĐIỂM TẬP ĐOÀN VINACOMIN

Đức Tâm

Hôm 06/12/2010, Standard & Poor’s, một trong những công ty tư thẩm định tài chính có uy tín trên thị trường quốc tế đã ra thông báo, hạ điểm xếp hạng tín dụng dài hạn đối với Tập đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam – Vinacomin, từ BB xuống BB-. Theo giới phân tích, đây là hậu quả nhãn tiền, tất yếu phải xẩy ra sau khi Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy – Vinashin đứng bên bờ vực phá sản và dường như chính phủ Việt Nam không muốn can thiệp cứu giúp về tài chính.

Trong thông báo, Standard & Poor’s giải thích, việc hạ xếp hạng của Vinacomin phản ánh quan điểm của công ty thẩm định tài chính này, theo đó, khả năng chính phủ Việt Nam hỗ trợ đột xuất đặc biệt cho công ty là thấp nếu xẩy ra những khó khăn về tài chính.

Ngày 23/11 vừa qua, Vinacomin đã phải đình hoãn việc phát hành công trái huy động 500 triệu đô la, với thời hạn 10 năm và lãi suất lên tới 7,25%.

Trước đó, Standard & Poor’s đã đánh giá khả năng chính phủ Việt Nam giúp đỡ tài chính cho các doanh nghiệp nhà nước là rất cao. Tuy nhiên, những diễn biến gần đây liên quan đến việc xử lý khoản nợ khổng lồ của Vinashin đã làm cho công ty này thay đổi lập trường.

Mùa hè vừa qua, chính phủ Việt Nam đã buộc phải tuyên bố cơ cấu lại Vinashin. Nợ của tập đoàn này lên tới khoảng 4,4 tỷ đô la. Giới phân tích và các chủ tín dụng đang theo dõi chặt chẽ phản ứng của chính phủ Việt Nam vì vào ngày 20/12 sắp tới, Vinashin phải thanh toán 60 triệu đô la đáo hạn trong số 600 triệu đô la huy động trên thị trường tài chính quốc tế, với thời hạn 8 năm. Vừa qua, Vinashin đã xin đề nghị hoãn trả khoản nợ 60 triệu. Ngày mai, 07/12, các chủ nợ sẽ thảo luận về vấn đề này.

Chuyên gia Vincent Ho, thuộc công ty thẩm định tài chính Fitch, được Reuters trích dẫn, nói «chúng tôi đã cảnh báo về đề nghị của Vinashin đối với các chủ tín dụng xin hoãn trả nợ… điều này có nghĩa là tình hình không được tốt cho lắm ».

Trong khi đó, đối với ông Jonathan Pincus, phụ trách Chương trình Giảng dậy Kinh tế Fulbright ở thành phố Hồ Chí Minh thì việc hạ xếp hạng đối với Vinacomin là một thông tin vừa tốt vừa xấu.

Theo chuyên gia này, việc thông báo cho các công ty và các chủ nợ rằng chính phủ sẽ không bảo lãnh các khoản nợ sẽ buộc những người cho vay phải xem xét rất cẩn thận khi cấp tín dụng cho các doanh nghiệp Việt Nam. Điều không tốt là bất kỳ doanh nghiệp nào tại Việt Nam sẽ phải trả giá cao khi đi vay trên thị trường quốc tế.



ÁP LỰC GIA TĂNG LÊN ỔN ĐỊNH VĨ MÔ

Vũ Minh
08/12/2010

 
Tại Hội nghị tư vấn các nhà tài trợ CG năm nay, những lo ngại về bất ổn kinh tế vĩ mô, về vấn đề lòng tin suy giảm thậm chí được nêu ra thẳng thắn và tập trung hơn so với các kỳ hội nghị năm 2008 và 2009, khi Việt Nam phải gồng mình vật lộn với hai mục tiêu trái ngược nhau là kiềm chế lạm phát rồi chống suy giảm kinh tế.

Các bất ổn kinh tế vĩ mô quay trở lại trong những tháng cuối năm đã trở thành động lực để chính phủ và các nhà tài trợ quốc tế đặt tên cho Hội nghị CG năm nay là "Ổn định kinh tế vĩ mô và phát triển bền vững".

Giám đốc quố